Từ lúc Vũ Tĩnh Huyết xuất thủ đến thời khắc này, chưa đầy một hơi thở.
Cơ hồ hắn động thủ trong nháy mắt, kiếm quang u lãnh hủy diệt sẽ lại giết đến đây, toàn thân trên dưới, huyết nhục khoogn rõ, làm cho cả không gian đều đầy mùi máu, dữ tợn.
Ánh mắt Lận Thiên Trùng đọng lại, lập tức, trước người của hắn, có một thanh kiếm đầy hòa diễm xuất hiện, bao phủ cả phiếm hư không, hỏa quang đốt chay vạn vật, một kiếm phá không, làm thiên địa phát sinh âm hưởng ùng ùng.
- Phá!
Lôi quang trên cánh tay gào thét, quét ngang mà tới, như trên trời cao giáng xuống núi, đem chuôi hỏa kiếm này đánh văng.
Nhưng, lúc hắn vừa mới ra tay, từ phía sau, một luồn gió lạnh đảo qua.
Kiếm quang u lãnh hủy diệt tái hiện, như giương nanh múa vuốt, kiếm thế tàn nhẫn, đem cánh tay sấm sét của Lận Thiên Trùng chặt đứt.
Cả khoảng không, vắng vẻ không tiếng động.
Thân thể Lận Thiên Trùng từ hư không hạ xuống, tay trái đỡ tay phải, tiên huyết không ngừng chảy ra, rơi từng dòng trên mặt đất, thần sắc tràn đầy thống khổ, rung động tâm thần mọi người.
Ngay cả Sở Hành Vân, lúc này cũng mở to mắt, nhìn vào một màn khó tin này.
Hai đạo kiếm quang chậm rãi rơi xuống, kiếm ảnh phù phiếm như sương,biến thành hai đạo thân ảnh âm trầm, chính là Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc.
- Ngươi có phải rất ngạc nhiên hay không, vì sau chúng ta lại đột ngột xuất thủ, đồng thời ngăn cản các ngươi?
Tần Thu Mạc nói chuyện, tiến lên một bước, dùng ánh mắt ngu ngốc nhìn Lận Thiên Trùng.
Lận Thiên Trùng vẫn bưng cánh tay phải, ánh mắt rời qua, lại kinh ngạc phát hiện,chỗ mi tâm Tần Thu Mạc, cư nhiên lại dài ra một quả thụ nhãn, con ngươi đen láy, lộ ra một ánh sáng u lãnh, đang không ngừng chuyển động.
- Võ linh của ta tên là U ảnh linh mâu, đứng hàng ngũ phẩm, tuy nó không có năng lực chiến đấu, nhưng đối với linh lực thiên địa lại cực kỳ mẫn cảm, cho dù chỉ một tia nhỏ, đều có thể cảm giác được.
Tần Thu Mạc liếc nhìn Sở Hành Vân, đắc ý nói:
- Vừa rồi, ngươi và Vũ Tĩnh Huyết dùng linh lực truyeefnaam, bị U ảnh linh mâu bắt được, tuy ta không biết các ngươi trao đổi gì, nhưng cũng nghĩ ra hơn phân nửa là cùng tên này có liên quan.
- Bởi vậy, khi chúng ta khôi phục thanh tỉnh, không chần chờ chút nào, lấy thân hóa kiếm, hướng thẳng phía trước lướt đi.
Nói đến đây, Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu hướng mặt lên, lộ ra điệu cười dữ tợn, kiếm quang lành lạnh, lơ lửng trên trên đỉnh đầu mọi người, khiến cho lòng mọi người ngã vào đáy cốc, cảm giác tuyệt vọng phát ra.
- Thực lực hai người này, xa xa thua cha ta, nhưng để cứu ngươi, vẫn mạo hiểm xuất thủ, hành động như vậy, quá ngu xuẩn, làm ta mở rộng tầm mắt.
Một tiếng cười nhạo từ trong miệng Thường Danh Dương phát ra, hai mắt hắn nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, tựa hồ muốn nhìn ra chút nghi ngờ từ trên người Sở Hành Vân.
Một lát sau, hắn thu hồi asnhmawst, trên mặt hiện lên thần sắc chán ghét, tựa hồ không còn kiên trì.
Chỉ thấy Thường Danh Dương đem chân phải giơ lên, nhấp nháy phát ra quang mang, như chứ đựng kiếm ý vậy, lấy tư thái bá đạo, đá vào bụng Sở Hành Vân.
Thình thịch!
Lực lượng kinh khủng, đem cả người Sở Hành Vân đá bay ra ngoài.
Thân thể va vào vách núi, đá tuôn rơi, đem thân thể Sở Hành Vân bắn ra máu tung tóe, linh lực lượn lờ xung quanh cũng biến mất.
- Linh hải Sở Hành Vân...nát?
Đám người nhăn mắt, trong lúc nhất thời, hô hấp bọn họ ngừng lại, ngay cả tim, cũng ngừng đập, rơi vào tĩnh mịch tuyệt đối.
Nếu nói, Vũ Tĩnh HUyết cùng Lận Thiên Trùng thất bại, làm cho họ phát ra tuyệt vọng, giờ khắc này,trong lòng đám người, bị tuyệt vọng chiếm dữ, không còn gì khác nữa!
Linh hải, chính là căn bản của tu luyện.
Mặc kệ võ giả cường đại đến như thế nào, đều phải dựa vào linh hải, mới có thể hấp thu linh lực tinh thuẩn trong thiên địa.
Linh hải vỡ vụ, tu vi suốt đời của võ giả, hóa thành hư không, vô pháp thi triển công pháp, càng không cách nào thôi đội võ linh, biến thành một người phế vật.
Lúc này, linh hải Sở Hành Vân nát, vậy liền nói, kỳ tích hắn sáng tạo từ trước tới giờ, đều trở thành quá khứ, không còn là thiên tài, càng không được gọi là tuyệt thế yêu nghiệt.
Không có linh hải, sự hiện hữu của hắn không bằng người thường!
Sở Hành Vân ngã vào trong vũng máu, đôi mắt của hắn trở nên trống rỗng, đã không còn tinh mang tự tin như ngày xưa, cả tinh thần và thể xác bi bao chùm bởi thống khổ, làm cả người hắn run rẩy điên cuồng.
Vết thương trên người hắn, Sở Hành Vân cũng không để trong mắt, chỉ cần ngâm bên trong huyết trìm không quá một ngày, là có thể khôi phục như ban đầu,
Nhưng, linh hải vỡ vụn, huyết trì không cách nào chữa trị.
Cho dù là linh tài cửu cấp truyền thuyết cũng bất lực.
- Sở Hành Vân ta sống lại một đời, ngăn ngủi trong một năm, tích lũy vô số tài nguyên, có nhiều cường giả hỗ trợ, nhưng đến cuối cùng, linh hải lại bị vỡ vụn.
- Lẽ nào, trời xanh, thực sự muốn diệt ta?
May là tâm tính Sở Hành Vân kiên định,lúc này cũng không nhịn được than thở, một tia linh lực cuối cùng trong cơ thể, cuối cùng cũng tiêu tán, cả người phảng phất như không có hồn phách,.
Thế giời này, lấy võ vi tôn, cường giả tối cao.
Sở Hành Vân Đã không còn linh hải, giống như mất đi mọi thứ.
Nơi hạn lạch của mẹ, hắn khó có thể tìm được.
Hứa hẹn trước đây với Thủy Lưu Hương cũng vô pháp làm được.
Thậm chí ngay cả võ linh cũng vô pháp gọi ra.
Sống suốt đời như vậy cùng chết khác gì nhau!
Thần quang trong mắt Sở Hành Vân, tự tiêu tán, làm Thường Dnah Dương có chút đần độn vô vị, hắn tưởng không ngừng hành hạ Sở Hành Vân, làm Sở Hành Vân thống khổ kêu rên, phát tiết cừu hận của mình.
Hiện tại, tinh thần SỞ Hành Vân hoảng hốt, làm sao lại dằn vặt, đều không có chút động tĩnh nào.
- Thường Danh Dương ta, chính là đệ tử thiên tài của Vạn kiếm các, lại có thể lãng phí thời gian trên người phế vật này.
Trong đầu hắn tuôn ra ý niệm trong đầu, hắn nhìn vào trong con mắt Sở Hành Vân, đã không còn chút tình cảm nào.
Thương!
Kiếm ra khỏi vỏ,một sát ý lạnh như băng, từ trên người Sở Hành Vân lan ra ngoài.
Đã thấy hắn giơ kiếm lên, kiếm quang um tùm, xé rách phiến hư không, nếu phủ xuống trên người Sở Hành Vân, tuyệt đối có thể đem Sở Hành Vân chặt đứt.
SỞ Hành Vân Nhin thấy đạo kiếm quang này, nhưng thân thể hắn, lại không có nhúc nhịch, đứng ở trước đó, ngơ ngẩn bất động.
Nhìn thấy cảnh này, trong lòng đám người tràn đầy than thở, hai mắt thống khổ, căn bản không dám nhìn một màn này.
- Thực sự không thu vị!
Thường Danh Dương hừ lạnh một tiếng, linh lực khẽ tuôn, kiếm quang ngưng tụ đến cực hạn, hóa thành một kiếm ảnh ngân sắc to lớn, in vào giữa trên con người Sở Hành Vân, đem cả người hắn đều bao phủ