Kiếm ảnh ngân sắc hạ xuống, đem cả tòa vách núi đề phá hủy, kiếm quang ở trong khôn gian, mỗi một đạo, đều sắc bén đến xương, muốn đoạn tánh mạng người.
Trong mắt đám người, không muốn nhìn thấy Sở HànH Vân chết đi, một thân ảnh đột nhiên từ bên cạnh chạy ra, tay cầm phương thiên họa kích, kiên cường đứng chắn trước người Sở Hành Vân.
Oanh!
Âm thanh ùng ùng truyền đến, kiếm quang ngân sắc nổ tung, đem đạo thân ảnh kia đánh bay ra ngoài, nhưng mặc kệ kiếm quang sắc bén làm sao, người kia cũng không lui ra sau nửa bước.
Hô!
Một trận cuồng phong thổi qua, làm kiếm quang ngừng gào thét.
Bụi mù tán đi, khuôn mặt thật sự của người kia chậm rãi xuất hiện trước mặt mọi người.
Người này, chính là Đường Việt.
Ánh mắt mọi người đều ngẩn ra, hầu như ai cũng nghĩ mình xuất hiện ảo giác, bản thân Đường Việt vốn bị trọng thương, lâm vào hôn mê, nhưng lúc này, hắn lại cứng rắn đỡ một kiếm của Thường Danh Dương, bảo trụ tính mệnh của Sở Hành Vân!
- Ngươi cũng chuẩn bị chịu chết?
Thường Danh Dương nhìn vào Đường Việt, khóe miệng hiện lên dữ tợn, tựa hồ thấy hứng thú, nói rất nghiền ngẫm.
Nhưng mà tiếng nói vừa vừa dứt, hai đầu gối Đường Việt hạ xuống.
Thình thịch.
Một đạo âm thanh không tưởng truyền đến, như tiếng sấm sét kinh thương, đánh vào đầu đám người, khiến cho mọi người mở hai mắt, Đường Việt, quân vương mới của Lưu Vân, dĩ nhiên lại quỳ xuống trước mặt Thường Danh Dương?
- Thường công tử, hôm nay ngươi đến đây, là vì báo thù bị cụt tay, hiện tại, ngươi đã giết mấy nghìn người, máu chảy thành sông, thi thể chất đống, ngay cả Sở Hành Vân, cũng bị ngươi đá nát linh hải, biến thành một gã người thường.
Trên người của Đường Việt, vết thương vô số, tiên huyết theo đấy trào ra, như là hắn chưa phát giác, quay Thường Danh Dương nói:
- Mối thù của ngươi đã báo, cho dù lại giết chóc, cũng sẽ không chút vui vẻ nào, xin người, cho Sở Hành Vân một con đường sống!
Dứt lời, Đường Việt dập đầu xuống đất, lực đạo to lớn, làm mặt đất lõm xuống dưới, máu tràn đầy trán.
- Ngươi nghĩ ngươi là ai?
Thường Danh Dương tràn đầy khinh thường liếc nhìn Đường Việt, bàn tay huy động, cuồng phong điên loạn đem Đường Việt chém bay.
- Thường Danh Dương ta, giết ai thì giết, chưa đến lượt ngươi chỉ trỏ.
Thường Danh Dương bước chân lên trước, kiếm quang lao ra, đem thân ảnh của Đường Việt xuất hiện lần nữa.
Bất quá lúc này, Đường Việt cũng không quỳ xuốn.
Hai tròng mắt nhốm máu, dĩ nhiên trở nên âm trầm không gì sánh được, lộ ra một tia điên cuồng.
- Không sai, ngươi là thiên tài Vạn kiệm các, địa vị cao cả, muốn giết kẻ nào đều có thể tùy ý xuất thủ, nhưng, ngươi giết Sở HànH Vân, tương lai sẽ hối hận trăm lần!
Thanh âm của Đường Việt run rẩy, tụa hồ dùng hết tất cả khí lực, giận giữ hét:
- Sở Hành vân, hắn là chủ nhân của Vân Đằng Thương hội, là đệ nhất thương hội của Lưu Vân, hắn vừa chết, Vân Đằng thương hội sẽ tan rã, đến lúc đó, cả Lưu Vân sẽ rơi vào hỗn loạn, dân chạy loạn khắp nơi, cưới ngang ngược hoành hành, thiên hạ vĩnh viễn không thái bình!
- Lưu Vân hoàng triều, mặc dù nhỏ, nhưng quản lý nghìn dăm lãnh thổ quốc, dưới trướng Vạn kiếm các, hôm nay, ngươi giết Sở Hành Vân, làm Lưu Vân bị diêt, việc này truyền ra, thử hỏi các hoàng triều các có đầu nhập Vạn kiếm các!
- Hơn nữa, ngươi đừng quên, phụ thân của ngươi, chính là quản lý khu Lưu Vân hoàng triều, Lưu Vân bị diệt, đối với hắn không có điểm tốt, thậm chí còn dẫn tới Vạn kiếm các phẫn nộ!
- Một cái Sở Hành Vân, đổi lại mọi việc bình yên, buôn bán như vậy, có đáng giá không?
Nói xong lời cuối cùng, Đường Việt như gào thét, thân thể hắn run rẩy, nhưng vẫn đứng trước Sở Hành Vân, không có tránh ra.
Lúc này, nếu nhìn kỹ lại, sẽ phát hiện trong con ngươi Đường Việt lóe lên một thần quang không hối hận.
Giữa Đường Việt cùng Sở Hành Vân, giao tình không sâu.
Nhưng ở trong tâm thần Đường Việt, tràn đầy cảm kích với Sở Hành Vân.
Ngày đó, mặc dù Đường Việt là hoàng tử, nhưng kinh mạch thiếu sót, quanh năm nằm trên giường bệnh, không có cách nào quản lý triều chính, chấn hưng hoàng tộc.
Là Sở Hành Vân giúp hắn ngưng tụ kinh mạch, để hắn có thể tu hành bình thường.
Không lâu sau, khi Vũ Tĩnh Huyết mưu phản, Đường Chính bỏ mình, hoàng tộc bắt đầy suy sụp, máu chảy thành sông, máu tanh khắp không khí, người người cảm thấy bất an.
Là Sở Hành Vân lây sức một mình, ngăn cơn sóng dữ, tru diệt Vũ Tĩnh Huyết, khiến cho hoàng thành khôi phục yên bình ngày xưa, thậm chí cả Lưu Vân bừng lên sức sống.
Dưới cục diện tốt như vậy, Sở Hành Vân cũn không xưng vương, mà đem hoàng triều trả lại Đường Việt, không một tia bóc lột, càng không có trách móc nặng nề, hoàn toàn tín nhiệm hắn.
Những ân tình như vậy, quá nặng, quá nặng.
Nói không khoa chương chút nào, không có Sở Hành Vân thì cũng không có Đường Việt hôm nay, càng không có Lưu Vân hoàng triều như bây giờ.
Vì cứu Sở Hành Vân, Đường Việt không tiếc bất cứ giá nào, không tiếc đem Lưu Vân hoàng triều thành uy hiếp!
- Lại là ánh mắt này, thực sự làm người ta chán ghét.
Thường Danh Dương hiện sát ý, hắn vừa chuẩn bị xuất thủ, Thường Xích Tiêu đột nhiên xuất hiện, ngăn cản hắn ra tay.
Ở Dưới sự kinh ngạc của Thường Danh Dương, Thường Xích Tiêu thấp giọng nói:
- Hắn nói không phải không có lý, vì một tên phế vật, làm mười tám hoàng triều rung động, thâm chí cả Vạn kiếm các, với chúng ta không có bất kỳ chỗ tốt nào.
- Huống chi, ngươi biến hắn thành phế vật như vậy, so với chết còn ác hơn, ở trong cuộc sống sau này, hưởng thụ dày vò vô cùng.
- Hắn tuy sống, nhưng so với chết còn khó chịu hơn!
Thường Xích Tiêu nói, chiếm được tán thành của Tần Thu Mạc, gật đầu nói:
- Chuyện này, dừng ở đây đi.
Nghe hai vị tiền bối khuyên can, hận ý trong lòng Thường Danh Dương tiêu tan hơn nửa, hắn quét mắt phía trước, lạnh nhạt nói:
- Được tạ ở đây cho con chó này một lỗi thoát, tội chết có thể miễn, mà tội sống khó tha.
Dứt lời, Lấy Thường Xích Tiêu làm trung tâm, linh lực hùng hậu tuôn ra.
Linh lực ở đây biến thành ngàn vạn tế bào, bao phủ cà tòa Tề Thiên phong, ngay cả vân đằng điện cũng không ngoại lện.
- Khởi!
Thường Danh Dương thấp giọng quát, tế bào đột nhiên căng thẳng, mọi chỗ lầu các, từng ngọn cung điện, đều phị phá.
Âm thanh loảng xoảng vang lên, trong tầm nhìn mọi người, tất cả tài nguyên tu luyện của Tề Thiên Phong, đều bị cuốn đi.
Thường Danh Dương đứng trên hư không, lấy tư thế cao ngạo nhìn xuống Sở Hành Vân, phách lối không gì sánh được nói:
- Ngươi là chủ nhân thương hội, những tài nguyên của thương hội này, coi như và bồi thường đối với ta .
- Nếu như, trong lòng ngươi không cam lòng, có thể tới Vạn Kiếm các tìm ta, ta tùy thời tiếp thu ngươi báo thù.
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Thường Danh Dương ngưng lại, duỗi tay một cái, đoạt lấy Trảm Không kiếm.
- Còn nữa, kiếm của ngươi, ta nhận, ngươi phế vật như vậy không xứng là một tên kiếm tu, lại càng không đáng sử dụng kiếm.
Thường Danh Dương dần dần đi mất, tiếng nói càng ngày càng yếu bớt.
Nhưng, mỗi một câu nói của hắn, đều chói, tai như vậy, lạnh giá, làm mảnh không gian chở nên tĩnh mích.