Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 338: Khuynh Thành công chúa

Chương 338: Khuynh Thành công chúa

Nhìn về phía phát ra âm thanh, một gã thiếu niên mặc trường bào màu trắng rơi vào tầm mắt của mọi người, ước chừng hai mươi tuổi, ngũ quan phá lệ thanh tú tuấn dật, giữa hai lông mày lại mơ hồ phát ra tia nhìn sắc bén, lạnh lùng nhìn Phương Sư.

-Bạch Mộ Trần!

Đằng Thanh thần sắc kịch biến.

Lần này người tham gia huấn luyện, đều là thanh niên tuấn kiệt trong vạn người chọn một , nhưng giữa thiên tài, cũng có sự phân chia mạnh yếu.

Bạch Mộ Trần, đến từ Thiên Phong hoàng triều, tuy còn trẻ tuổi, lại từ lâu thanh danh lan rộng.

Người này lên năm tuổi bắt đầu tập kiếm, ngắn ngủi thời gian mười năm, vô số kiếm khách bại dưới kiếm của hắn, hắn trở thành Thiên Phong hoàng triều đệ nhất kiếm khách.

Sau đó, hắn rời Thiên Phong hoàng triều, lang bạt ở các đại Hoàng Triều, không chỉ kiếm thuật trở nên càng sắc bén, mà tu vi cũng có sự tiến bộ lớn, đã đạt Địa Linh Cửu Trọng Cảnh.

Phương Sư là nhân vật ngông cuồng, nếu là người bình thường như vậy trào phúng, hắn từ lâu đại khai sát giới, nhưng đối với Bạch Mộ Trần, hắn lại có vài phần kiêng kỵ, không nắm chắc phần thắng.

-Bạch Mộ Trần, ta sẽ ghi nhớ lời này của ngươi.

Phương Sư lạnh lùng nói.

-Lẽ nào ta lại sợ ngươi sao?

Bạch Mộ Trần khinh thường nói, ngay lập tức võ linh cuồn cuộn , xuất ra một thanh nhuyễn kiếm màu lục bích, kiếm phong như xà, âm lãnh tràn ngập trong hư không.

Võ linh của Bạch Mộ Trần là Ám Bích Kiếm, đứng hàng ngũ phẩm, có thể không tiếng động tồn tại ở nơi tối tăm, một kiếm phát ra, chắc chắn nhuốm máu, ít có người có thể ngăn cản được.

Đằng Thanh lui về phía sau mấy bước, đối với Bạch Mộ Trần cực kỳ e ngại, hậm hực nói :

-Ta nghe đồn, đoạn thời gian trước, Bạch Mộ Trần từng tự tay giết chết một gã cao thủ nửa bước Thiên Linh Cảnh, kiếm thuật của hắn, quỷ thần khó lường, đã chạm ngưỡng nhân kiếm hợp nhất

-Nhân kiếm hợp nhất?

Sở Hành Vân sửng sốt, từ trong ánh mắt Đằng Thanh tràn ngập vẻ sùng bái, ánh mắt đám người chung quanh nhìn về phía Bạch Mộ Trần, cũng là tràn ngập kính nể, một màn này, khiến hắn có chút sinh lòng tiếu ý.

Khuôn mặt Phương Sư trong tầm mắt lộ ra vẻ âm trầm, lạnh lùng nhìn Bạch Mộ Trần, sau đó mặt không đổi sắc, Ám Bích Kiếm Võ Linh hiện ra, tràn đầy chiến ý.

Hai người, đều là nhân vật thiên tài danh chấn bốn phương, hai luồng kiếm khí xuất ra va chạm vào nhau làm cho bầu không khí trở nên ngưng trọng.

Đúng lúc này, trong hư không, có bạch y nữ tử xuất hiện, phiêu dật như tiên tử, chậm rãi đi tới trước mặt mọi người.

Nhất thời ánh mắt của mọi người đều đổ dồn lại phía cô gái.

Chỉ thấy một thiếu nữ vận bạch y đi đầu, bên cạnh là một thiếu nữ trẻ tuổi, quần áo bạch sam, thắt lưng phối tú kiếm, ngũ quan đặc biệt tinh xảo hoàn mỹ, cư nhiên lộ ra vài phần anh khí, dáng người thẳng tắp, kiếm khí oai hùng, lăng vu trường không.

Cô gái này, quá đẹp, kinh diễm xuất trần, không mang theo một tia khói lửa nhân gian , đứng ở nơi đó, liền thu hút mọi sự chú ý.

-Hai người các ngươi còn chưa phá vỡ kiếm bia, ở nơi này khẩu xuất cuồng ngôn, ví như thất bại mà trở về há chẳng phải trở thành trò cười cho mọi người?

Cô gái này khóe miệng nhếch lên một độ cong nhẹ, giọng mang anh khí, hoàn toàn không e ngại hai người trước mắt.

Hai người Phương Sư cùng Bạch Mộ Trần, đồng thời thu hồi khí tức, nhìn về phía thiếu nữ kia, trên mặt tràn đầy lửa nóng.

-Nếu có thể khiến giai nhân cười, ta cam tâm tình nguyện trở thành trò cười cho mọi người.

Bạch Mộ Trần chắp tay hành lễ, vừa mở miệng, liền lớn mật biểu hiện tình ý trong lòng

-Hoa ngôn xảo ngữ!

Phương Sư cười lạnh một tiếng, cũng không nhiều lời vô ích,bước nhanh tới lôi đài.

Hắn đi tới phía trước kiếm bia, lại nhìn lướt qua Hạ Khuynh Thành, đầu lưỡi giật giật, lộ ra thần sắc tham lam, khiến cho đoàn người lộ ra vẻ mặt giận dữ, nhưng bản thân Hạ Khuynh Thành, lại không lộ nửa điểm kinh dị, hai tròng mắt ngưng trọng ở kiếm bia, không để ý tới Phương Sư.

-Đợi ta phá vỡ kiếm bia, ngươi liền sẽ trở thành người của Phương Sư ta.

Phương Sư cao giọng cười to, quay người lại, mâu quang thay đổi, rút kiếm ra khỏi vỏ, trong khoảnh khắc, kiếm khí cuồng bạo cuồn cuộn rống giận, sát phạt mọi thứ, lôi phong cuồn cuộn che lấp bầu trời.

- Kiếm khí thật là mạnh mẽ

Đoàn người rung động thật sâu, Phương Sư, mặc dù trời sinh tính cuồng vọng, nhưng thực lực cũng rất mạnh.

Hưu hưu hưu!

Kiếm minh cuồng bạo phát ra thanh âm chói tai, chỉ thấy Phương Sư bước lên phía trước một bước, kiếm phong quét ngang, kiếm khí hướng về phía kiếm bia bạo phát lực lượng, kiếm pháp hùng hậu, trên lôi đài liên tiếp phát ra từng đạo thanh âm long trời lở đất.

Răng rắc!

Kiếm quang nỡ rộ trong nháy mắt tiếp xúc kiếm bia, như hồng thủy bạo phát ra ngoài, nhưng, kiếm bia kia, vẫn là bất động, thẳng tắp vững vàng, càng lưu lại chút nào vết tích.

-Làm sao có thể?

Phương Sư thần sắc xấu hổ, một lần nữa phát động thế tiến công.

Nhưng kết quả sau cùng, vẫn là như vậy, bất kể kiếm khí của hắn cuồng bạo thế nào, kiếm bia kia, vẫn là không chút nào phản ứng.

-Thất bại chính là thất bại, bất kể ngươi có thử bao nhiêu lần, kết quả vẫn sẽ là như vậy.

Lúc này, Bạch Mộ Trần chạy lên lôi đài, xuất ngôn cay độc giễu cợt, khiến khuôn mặt của Phương Sư hiện lên một tia sát ý.

Bất quá, hắn cũng không có ra tay, chỉ là trừng mắt một cái, liền lui xuống lôi đài.

Đợi Phương Sư rời đi, Bạch Mộ Trần đi tới kiếm bia trước, tâm vừa động, Ám Bích Kiếm võ linh rơi vào trong tay của hắn, kiếm không nhúc nhích, nhưng cổ âm lãnh kiếm này, lại làm cho bất luận kẻ nào cũng tự mình cảm giác được.

-Kiếm động!

U bích kiếm khí tràn ngập, đem võ đạo lôi đài bao phủ, sau một khắc, Bạch Mộ Trần bước về phía trước, mỗi một bước, trên người lại có vô cùng kiếm khí phóng ra, ngón tay của hắn không ngừng điểm ra, cổ kiếm khí đáng sợ phảng phất chồng lên nhau, càng phát ra cao vút.

-Bạch Mộ Trần người này, quả thật không tệ.

Sở Hành Vân thấy một màn như vậy, cười nhạt một tiếng, khiến Đằng Thanh bên cạnh sửng sốt một chút, không biết lời này là có ý gì.

Sau đó, bước chân của Bạch Mộ Trần dừng lại, mũi kiếm lộ ra, đâm thẳng về phía trước, cùng cuồng bạo kiếm khí của Phương Sư, tuyệt nhiên có điểm bất đồng.

Ông!

Mũi kiếm va chạm vào thân bia, kiếm khí toả ra, khiến kiếm bia bắt đầu rung chuyển, một vệt kiếm cực nhạt xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người, mặc dù mơ hồ không rõ, lại chân thật tồn tại.

Biểu tình Hạ Khuynh Thành một mực không thay đổi, cũng là bị một màn này khiếp sợ, hai mắt sáng quắc nhìn qua, nhưng mà, vệt kiếm này xuất hiện không bao lâu lại tiêu tán, thân bia ngừng rung động, tựa hồ như chưa từng phát sinh động tĩnh gì.

Về phần Bạch Mộ Trần, gương mặt trắng xanh, liên tiếp lui về phía sau vài bước, mới đứng vững thân thể, tựa hồ tiêu hao cực đại, ngay cả Ám Bích Kiếm trong tay, cũng ảm đạm không ánh sáng.

-Khuynh Thành công chúa, để ngươi thất vọng rồi.

Bạch Mộ Trần thần sắc có chút cụt hứng, ngẩng đầu, lại thấy Hạ Khuynh Thành ánh mắt dừng lại trên người hắn, con mắt mang ánh sáng nhạt, thanh đạm nói:

-Tận lực là tốt rồi.

Này bốn chữ vừa xuất ra, Bạch Mộ Trần cả người ngây dại, sững sờ tại chỗ, giữa đám người phía dưới lôi đài Phương Sư trong lòng dấy lên ngọn lửa đố kị hừng hực.

Hạ Khuynh Thành, trời sinh tính lạnh băng ít lời, ít cùng nam tử khác nói chuyện, nhưng vừa rồi, Hạ Khuynh Thành cư nhiên chủ động nói chuyện với Bạch Mộ Trần, tuy chỉ có bốn chữ, nhưng vẫn làm cho người ta ao ước đố kị.

Bạch Mộ Trần rất nhanh phục hồi tinh thần, ánh mắt ghen tỵ của mọi người khiến hắn dâng lên cảm giác càng tự hào, liền muốn mượn cơ hội nịnh nọt Hạ Khuynh Thành một phen.

Liền vào thời khắc này, lôi đài phía dưới, đột nhiên có một đạo thân ảnh đi ra.

Thân ảnh ấy, là một gã thiếu niên, vóc người anh tuấn, lưng như kiếm, tóc đen dài bay trong gió, khuôn mặt tuấn dật hoàn mỹ vô khuyết, khiến anh tuấn phi phàm như Bạch Mộ Trần cũng thất sắc.

Thu thủy tựa thần, xinh đẹp như châu ngọc

Này hai từ, tuyệt mỹ chính là miêu tả người này.

Team: vạn yên chi sào

Nguồn: ttruyeruyenyyccc






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch