Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 339: Nhất niệm phá kiếm bia

Chương 339: Nhất niệm phá kiếm bia

Người vừa tới tự nhiên là Sở Hành Vân.

Hắn đứng ở giữa lôi đài hoàn toàn không để ý thần sắc kinh ngạc của đám người, hai mắt hàm chứa tinh quang, tập trung nhìn về kiếm bia phía trước.

Vừa rồi, khi kiếm bia xuất hiện vết nứt, trong chớp mắt Sở Hành Vân thoáng cảm nhận được tựa hồ có một cỗ khí tức cổ xưa từ trên tấm bia tản ra lượn lờ trên hư không.

Cổ hơi thở này huyền diệu khó có thể nói thành lời lại khiến hắn vô thức tiến lên võ đài.

-Đúng là một mỹ nam tử!

Hạ Khuynh Thành nhìn thấy Sở Hành Vân, khóe mắt lóe lên tia kinh diễm trong nháy mắt.

Nàng thân là Đại Hạ hoàng triều đệ nhất mỹ nữ, tài mạo vô song, phong hoa tuyệt đại, khiến vô số võ giả ái mộ trầm luân, nhưng đối mặt với Sở Hành Vân nàng lại có loại cảm giác rơi vào thế hạ phong.

-Ngươi thử xong chưa?

Sở Hành Vân đạm mạc nói khiến Bạch Mộ Trần sửng sốt, sau đó trên mặt hắn bạo phát tức giận, gắt gao nhìn chằm chằm Sở Hành Vân.

Mới vừa rồi hắn lưu lại một vết kiếm trên kiếm bia, thành công thu hút sự chú ý của Hạ Khuynh Thành, chỉ cần nịnh hót một phen là quan hệ của hai người nhất định tăng mạnh, không chừng có thể đoạt tâm của Hạ Khuynh Thành.

Nhưng Sở Hành Vân lại xuất hiện thu hút sự chú ý của mọi người, ngay cả Hạ Khuynh Thành cũng không khỏi nhìn nhiều hơn vài lần, làm rối loạn tính toán của hắn.

-Tu vi của ngươi chênh lệch ta quá nhiều căn bản không có khả năng phá vỡ kiếm bia, lui ra đi.

Bạch Mộ Trần phất tay giọng nói mang theo lãnh ý, trực tiếp đuổi Sở Hành Vân lui xuống lôi đài.

Sở Hành Vân liếc mắt qua nói:

-Ở lôi đài này lời ngươi nói coi là gì?

Dứt lời, trên người Bạch Mộ Trần tràn đầy lãnh ý hóa thành một cỗ gió lạnh vô hình phủ lên toàn bộ lôi đài, khiến bầu không khí ngưng trọng.

-Người kia đúng là không muốn sống nữa, phá hư Bạch Mộ Trần không nói lại còn dám mở miệng phản bác.

-Bạch Mộ Trần thật vất vả mới làm cho Hạ Khuynh Thành chú ý đang vui mừng lại bị chặn ngang, người này e là lành ít dữ nhiều.

-Địa Linh Ngũ Trọng Thiên chỉ có thể coi như đạt tiêu chuẩn hạng trung, nếu như Bạch Mộ Trần hung hãn xuất thủ căn bản là không có sức lực phản kháng.

Đoàn người bàn luận xôn xao ánh mắt nhìn về phía Sở Hành Vân mang theo tia thương hại, thaqm gia lần thí luyện này có không ít hạng người nguy hiểm, mà trong đó Bạch Mộ Trần rõ ràng xếp thứ nhất.

Nếu như nói Phương Sư là một cuồng bạo hùng sư, sát phạt tàn nhẫn, thì Bạch Mộ Trần người này, tâm tư âm trầm, độc địa như rắn rết tùy thời đều ra tay giết người.

-Đúng là một kẻ ngu xuẩn!

Đằng Thanh thầm mắng Sở Hành Vân trong lòng đồng thời nhìn xung quanh một chút, thấy không ai chú ý tới hắn thì lặng lẽ thối lui, sau đó rời đi.

Hắn thấy Sở Hành Vân chọc giận Bạch Mộ Trần, hậu quả chắc chắn thê thảm không gì sánh bằng, để giữ tính mạng an toàn tốt nhất là cùng Sở Hành Vân vạch rõ giới hạn miễn cho lửa nóng thiêu thân.

Sau khi Đằng Thanh rời đi gió lạnh trên lôi đài càng ngày càng âm lãnh, Bạch Mộ Trần đang định xuất thủ lại nghe được Hạ Khuynh Thành cao giọng nói:

-Chỉ cần là kiếm tu vô luận tu vi cao thấp đều có thể lên võ đạo lôi đài xuất thủ.

Chỉ thấy nàng bước liên tục, đầu tiên là liếc mắt nhìn Sở Hành Vân sau đó nói với Bạch Mộ Trần:

-Bạch công tử, ngươi tạm thời lui về phía sau.

-Được!.

Bạch Mộ Trần trên mặt một lần nữa tràn ngập tươi cười nhưng hai mắt của hắn như trước đầy lãnh ý, lạnh lùng nhìn Sở Hành Vân, cũng không lùi xuống lôi đài chỉ đứng lui về phía sau, hai tay khoanh trước ngực mang dáng vẻ không để vào mắt.

-Vị công tử này, xin mời.

Hạ Khuynh Thành nói, cũng lui về phía sau vài bước.

Trong lúc nhất thời toàn bộ ánh mắt của mọi người đều rơi vào trên người của Sở Hành Vân, có thương hại, có hiếu kỳ, có cười nhạo, cuối cùng là coi hắn thành trò cười muốn xem hắn mất mặt trước mọi người.

Dù sao kiếm bia ở cổ thành đã ba năm vẫn không người có thể phá, tu vi của Sở Hành Vân chỉ là Địa Linh Ngũ Trọng Thiên, còn trẻ tuổi như vậy làm sao có thể phá vỡ kiếm bia.

Lần này khảo nghiệm còn chưa có bắt đầu mọi người đoán được kết quả.

Sở Hành Vân không để ý đến ánh mắt của mọi người, hắn đi tới trước kiếm bia, bàn tay vươn ra áp lên thân bia.

Hưu!

Tâm niệm khẽ động, một màn khí tức cổ xưa lần thứ hai xuất hiện, từ trong tấm bia tràn ra theo cánh tay của Sở Hành Vân mà dũng mãnh tràn lên, tiến vào trong trí óc của hắn.

Trong khoảnh khắc trước mặt Sở Hành Vân hiện ra một khung cảnh chấn động, rừng rậm rậm rạp, núi cao liên miên, vô số phi điểu tẩu thú gào thét khí tức thô bạo tựa khung cảnh ở thượng cổ hồng hoang, hết thảy đều trở về nguyên thủy.

Xuy lạp!

Nhưng vào lúc này giữa khung cảnh hỗn loạn, có một đạo kiếm ngân vang lên.

Lập tức dưới ánh nhìn đăm đăm của Sở Vân Hành, một thanh trường kiếm cổ xưa to lớn không gì sánh được lộ ra giữa chân mây, thân kiếm dài tới ngàn mét, kiếm quang uy nghiêm đem mây mù phá vỡ, như sao băng phá không rơi xuống.

Oanh!

Thanh âm ùng ùng vang lên, kiếm không chạm đất, một cỗ kiếm phong quét qua, phàm là những vật tiếp xúc với mũi kiếm đều vỡ vụn, ngay cả này vùng hư không này cũng không ngoại lệ, lộ ra một khe hở đen kịt.

-Thanh kiếm này chẳng lẽ là truyền kỳ cổ kiếm?

Sở Hành Vân mặt mang kinh sắc, trong chớp mắt hắn bỗng nhiên phát hiện cổ kiếm này cư nhiên hướng hắn đâm tới, kiếm khí phóng ra biến thành một cơn lốc xoáy đem cả người hắn cuốn vào.

Cũng chính trong chớp nhoáng này, Sở Hành Vân có thể thấy rõ giữa trung tâm vòng xoáy của kiếm khí có một tia sáng màu hồng nặng nề xuyên qua hư không, cuối cùng nhập vào mi tâm của hắn.

Ông!

Tia sáng biến mất trong chớp mắt, khung cảnh đột nhiên hóa thành hư không, tròng mắt Sở Hành Vân đen kịt lại, lần nữa khôi phục thần thái, thân thể khẽ run bàn tay tùy ý đẩy về phía trước.

Răng rắc!

Tiếng vỡ vụn truyền ra, từ trên thân bia nhẵn nhụi xuất hiện một vết nứt to, vết nứt không ngừng lan ra như con nhện chăng tơ vậy, trong phút chốc đã lan đầy trên mặt kiếm bia.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, kiếm bia trong chớp mắt bị phá nát hóa thành hàng ngàn hàng vạn mảnh vụn cuồn cuộn bụi mù rơi xuống trên lôi đài

Đá vụn rơi xuống lôi đài phát ra từng đạo âm thanh lạch cạnh, những thanh âm này truyền đi trong hư không, làm chấn động đám người bên dưới.

Trước đó bọn họ đều nghĩ Sở Hành Vân sẽ trở thành trò cười trong các câu chuyện ở tửu lâu.

Nhưng kết quả ngược lại hung hăng giáng cho bọn họ một cái tát, nhất là Bạch Mộ Trần, tim đập loạn khuôn mặt đỏ bừng, hai mắt trừng trừng, không thể tin nổi một màn này.

Sở Hành Vân lấy tu vi Địa Linh Ngũ Trọng Thiên của hắn, phá nát kiếm bia!

-Kiếm bia cư nhiên... Nát.

Hạ Khuynh Thành sững sờ tại chỗ, trên môi khẽ run nỉ non nói.

Lúc này ánh mắt của nàng nhìn về phía trước, xuyên qua lớp bụi mịt mù, rơi vào thân ảnh tuấn mỹ, tim đập dồn dập ...

Team: Vạn Yên Chi Sào

Dịch: HonDe

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch