Mũi kiếm chôn trong kiếm bia kia vốn không trọn vẹn.
Một nửa thân kiếm còn lại có khả năng chôn trong kiếm bia khác.
Ba năm trước đây Hạ Khuynh Thành trong vô tình lấy được kiếm bia, là người duy nhất tận mắt thấy, vì vậy cũng chỉ có nàng biết khi đó có xuất hiện dị tượng hoặc là có một tòa kiếm bia khác hay không.
Hạ Khuynh Thành con mắt mơ màng như đang cố nhớ lại chuyện trong qua khứ, nói:
-Lúc đó ta ở Tẩy Kiếm Sơn Mạch lịch lãm, đúng thời điểm Tẩy Kiếm Trì xuất hiện sau đó ta liền thấy kiếm bia, ngoài ra, ta không nhìn thấy bất luận dị tượng gì càng không tồn tại một... tòa kiếm bia khác.
Sau khi nghe xong lông mày Sở Vân Hành nhướng lên, có chút thất vọng.
-Kiếm bia này đến từ Tẩy Kiếm Trì, nếu như ngươi có bất kỳ nghi hoặc gì hẳn là có thể ở Tẩy Kiếm Trì tìm được đáp án.
Thấy bộ dáng của Sở Hành Vân, Hạ Khuynh Thành an ủi một tiếng.
-Cảm ơn ngươi đã an ủi.
Sở Hành Vân khóe miệng hơi nhếch, vừa dứt lời, hai mắt của hắn, đột nhiên nhìn về phía vị trí bên cạnh.
Ở nơi đó có một bóng người xuất hiện.
Bóng người kia là một lão giả mặc áo bào màu đen tóc hoa râm tuổi tác tựa hồ không nhỏ, trên người hắn lại tản mát ra khí tức hồn hậu, chí cương chí dương, đã đạt Thiên Linh Cảnh.
Hắc y lão giả cũng không tiến vào đình viện, mà ở giữa không trung hướng Hạ Khuynh Thành hơi khom người, nói:
-Công chúa, cổ kiếm hội sắp bắt đầu xin ngài bắt đầu xuất phát.
-Ta đã biết.
Hạ Khuynh Thành khoát tay, lão giả kia lập tức biến mất.
-Cổ kiếm hội là cái gì?
Sở Hành Vân hiếu kỳ hỏi.
-Tẩy kiếm thí luyện là sự kiện trọng đại, là cơ hội để tiến nhập Vạn Kiếm Các, bởi vậy trước khi thí luyện bắt đầu các thanh niên thiên tài ở đại hoàng triều tụ tập một chỗ, thương nghị việc thí luyện đồng thời giao lưu với nhau, yến hội này gọi là cổ kiếm hội.
-Tẩy Kiếm Trì thí luyện năm nay cực lớn, thiên tài vô số, lần này cổ kiếm hội cũng trở nên cực kỳ trọng yếu, bất luận kẻ nào cũng không dám khinh thường.
Hạ Khuynh Thành giải thích cặn kẽ khiến cho Sở Hành Vân hoàn toàn hiểu được.
Lần này thí luyện tụ tập mấy ngàn người nhưng cuối cùng có thể đi vào Tẩy Kiếm Trì chỉ có mười người, cạnh tranh vô cùng khốc liệt mà cổ kiếm hội xuất hiện khiến bọn họ có thể giao lưu qua lại, hợp tác lẫn nhau.
-Thiên tài tề tụ ở cổ kiếm hội không những tìm kiếm hợp tác còn có thể quan sát thực lực của người khác từ đó sớm phòng bị tốt, chắc là Khuynh Thành công chúa tham gia cổ kiếm hội không chỉ vì nguyên nhân này ?
Sở Hành Vân tuy đặt câu hỏi nhưng ngữ khí của hắn lại cực kỳ chắc chắc.
Tiếp xúc qua một ngày, Sở Hành Vân đối với Hạ Khuynh Thành cũng có hiểu biết sơ lược, nàng trời sinh tính lạnh băng ít lời, ít chủ động tiếp xúc người khác, nàng tham gia cổ kiếm hội tất nhiên sẽ không chỉ nói chuyện hợp tác.
-Đây chỉ là một trong những nguyên nhân.
Hạ Khuynh Thành cũng không giấu diếm, thản nhiên nói:
-Lần này cổ kiếm hội mở một hội bán đấu giá nhỏ, bên trong đó có một thanh kiếm, ta bắt buộc phải có, hơn nữa, nghe nói lần này người chủ trì cổ kiếm hội là đệ tử chân truyền của Vạn kiếm các Thường Danh Dương.
-Thường Danh Dương?
Sở Hành Vân ánh mắt hơi ngưng, trong đầu đột nhiên hiện lên một thanh niên khuôn mặt vô cùng ghê tởm.
Lúc trước ở Tề Thiên Phong, Thường Danh Dương cướp đoạt vô số bảo vật ở Vân Đằng thương hội, lúc rời đi còn ra tay cướp đi Trảm Không kiếm, đồng thời cười nhạo Sở Hành Vân không phải là một gã kiếm tu, không có tư cách sử dụng kiếm.
Một màn này đã qua lâu, nhưng mỗi một lần nhớ tới, Sở Hành Vân trong lòng đều tràn ngập sát ý.
Cỗ sát ý này như Tinh Hồng Huyết Đăng khiến hắn ghi nhớ kĩ sỉ nhục ngày đó!
-Khuynh Thành công chúa, lần này cổ kiếm hội, ta có thể tham gia sao?
Sở Hành Vân hít sâu mấy hơi mới có thể đem sát ý áp chế xuống.
-Đương nhiên.
Hạ Khuynh Thành gật đầu, nàng cho rằng Sở Hành Vân muốn tham gia hội đấu giá, liền nhắc nhở:
Bất quá, lần đấu giá này đều đấu giá những vật vô giá, ngươi nếu như muốn mua một vài thứ, hãy chuẩn bị nhiều linh thạch.
-Được.
Sở Hành Vân mỉm cười nói, hướng Hạ Khuynh Thành một ánh mắt yên tâm.
Kỳ thực, Sở Hành Vân không nghĩ đến việc mua đồ, hắn đến cổ kiếm hội là vì Thường Danh Dương.
Một trong những mục đích hắn tham gia tẩy kiếm thí luyện, tiến nhập vạn kiếm các, chính là báo thù.
Lúc này, Thường Danh Dương xuất hiện ở cổ kiếm thành, còn muốn chủ trì cổ kiếm hội, Sở Hành Vân tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này.
Bất quá nếu gặp được vật vừa ý Sở Hành Vân cũng sẽ trực tiếp xuất thủ mua về.
Ngày đó, Thường Danh Dương cướp đi vô số bảo vật ở Vân Đằng thương hội khiến Tề Thiên Phong biến thành một mảnh phế tích, linh thạch cùng linh tài, mặc dù quý giá nhưng không khiến Sở Hành Vân cảm thấy đau lòng.
Vật hắn chân chính quý trọng vẫn luôn gửi ở bên trong trong không gian, lông tóc không tổn hao gì.
Huống hồ, theo Vân Đằng thương hội một lần nữa hồi sinh, tài phú của Sở Hành Vân tăng thêm thực sự kinh khủng, có thể nói là phú khả địch quốc, chỉ sợ tài phú Đại Hạ hoàng triều có cũng không bằng hắn.
Lần này cổ kiếm hội tổ chức long trọng, thân là một công chúa, Hạ Khuynh Thành tự nhiên chuẩn bị trang phục tỉ mỉ một phen.
Một lát sau, Hạ Khuynh Thành cửa phòng mở ra.
Nàng mặc váy xanh thẳm quần dài, vòng eo nhỏ mang theo ngọc bội, dáng người hoàn mỹ, tóc đen dài mang trâm cài tóc mai vàng, đôi mắt đẹp lưu chuyển, môi mọng ướt át, toát ra khí tức đoan trang thanh tao.
Sở Hành Vân thấy Hạ Khuynh Thành trong nháy mắt, trong mắt hiện ra kinh diễm, trêu ghẹo nói :
-Ngươi lấy tư thái hoàn mỹ như vậy xuất hiện, sợ rằng sau hôm nay, cả tòa cổ kiếm thành đều rơi vào trong điên cuồng.
Nghe thế Hạ Khuynh Thành tức giận trừng mắt nhìn Sở Hành Vân, nhưng cũng không có ý trách cứ, trên khuôn mặt ý cười dạt dào, như ngày xuân hoa nở rung động lòng người.
-Thời gian không còn sớm, chúng ta mau chóng lên đường đi.
Hạ Khuynh Thành nhìn sắc trời một chút, bước nhanh ra ngoài.
Nơi tổ chức cổ kiếm hội là ở bên trên một cái hồ bên cạnh phủ thành chủ .
Hai người một đường đi tới, ước chừng sau nửa canh giờ thì tiến vào hồ.
Phía trước đá đen xếp thành con đường nhỏ, hai người chậm rãi bước về phía trước, một lát sau trước mắt Sở Hành Vân xuất hiện một tòa lầu các lịch sự, tao nhã ở giữa hồ, có chút hoa mỹ.
Trong lầu các dĩ nhiên là có không ít thân ảnh tụ tập.
-Ngươi theo sát ta, đi thôi.
Hạ Khuynh Thành quay đầu lại nhìn Sở Hành Vân vừa dứt lời, trên mặt của nàng lại tràn đầy lãnh ý như lần đầu tiên Sở Hành Vân nhìn thấy nàng vậy.
Hạ Khuynh Thành bước lên, khí tức cao quý lãnh diễm từ trên người nàng tràn ngập đi ra.
-Khuynh Thành công chúa đến!
Bên cạnh Hạ Khuynh Thành có hai hắc y lão giả, khi hắn bước vào lầu các , trong nháy mắt thanh âm trong trẻo từ miệng của hai người phun ra, giọng nói xen lẫn linh lực, vang dội cả tòa lầu các.
Trong khoảnh khắc mọi người trong lầu đều ngừng tiếng nghị luận, hướng về phía thanh âm.
Khi bọn hắn nhìn thấy Hạ Khuynh Thành mỗi người đều không tự chủ được phát ra thanh âm sợ hãi, trái tim kịch liệt nhảy lên, hai mắt tập chung nhìn phía trước, tựa hồ như nhìn một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ vậy.
-Hắn là ai vậy?
Lúc này, có người chú ý tới Sở Hành Vân.
Kèm theo đạo thanh âm này, mọi người đều nhìn về phía Sở Hành Vân, trong mắt lóe lên một cái kinh sắc.
Thời khắc này Sở Hành Vân, cũng không có tận lực chỉnh lý.
Nhưng khuôn mặt hắn phi phàm tuấn dật, cùng Hạ Khuynh Thành xứng đôi vừa lứa, nhất là cặp mắt kia đen kịt như mực, thâm thúy dường như vạn cổ tinh thần vậy khiến kẻ khác rất dễ rơi vào trong đó.
Hai người hoàn mỹ như vậy từ bên ngoài sóng vai đi tới, phía sau là hồ nước sóng gợn lăn tăn, ánh dương quang rũ xuống trên mặt hồ khúc xạ trên màn sương mù phủ kín mặt hồ, tựa một bức họa tuyệt thế làm lòng người say.