Lầu các này cực kỳ rộng rãi tụ tập đông đảo võ giả, ở trước người bọn họ, bàn ghế điêu khắc bằng gỗ lim thượng hạng làm trung tâm bàn ghế xung quanh nhìn qua có chút đại khí.
Lúc này cả tòa lầu đã không còn huyên náo, tất cả mọi người ngừng thanh âm, ánh mắt di chuyển rơi vào trên người của Sở Hành Vân.
Có ngạc nhiên, có nghi hoặc, có phẫn nộ, nhưng càng nhiều hơn là âm trầm cùng lạnh giá.
Một màn này khiến không khí trong lầu ngưng trọng trở nên cứng ngắc, trống vắng , lộ ra vài phần sát khí, tràn ngập trong hư không.
-Hôm này là ngày tổ chức Cổ Kiếm Hội, những người được mời tới hoặc là thiên tài của các vương quốc, hoặc là hoàng triều tuấn kiệt, ngươi có tư cách gì tham dự?
Một đạo thanh âm lạnh lùng truyền ra, người vừa mở miệng Sở Hành Vân cũng không xa lạ gì chính là Bạch Mộ Trần.
Ngày hôm qua Bạch Mộ Trần trước mặt mọi người xuất thủ ở trên kiếm bia lưu lại một vết đao nhỏ, vết tích này để cho hắn cảm thấy hy vọng cảm giác mình có thể tiếp cận Hạ Khuynh Thành, thậm chí đoạt được phương tâm của mỹ nhân.
Nhưng Sở Hành Vân đột nhiên xuất hiện phá vỡ hết thảy ảo tưởng của hắn.
Cuối cùng Sở Hành Vân còn được Hạ Khuynh Thành mời, hai người sóng vai tiến vào đình viện, lại ở cùng nhau trong một đêm!
Kết quả như vậy thật không thể tưởng tượng khiến Bạch Mộ Trần khó có thể tiếp thu, hôm nay hắn thấy Sở Hành Vân đi tới nơi này, hai tròng mắt trong nháy mắt trở nên đỏ như máu, dữ tợn khiến tất cả mọi người có thể cảm giác được rõ ràng.
-Tu vi của ngươi quá yếu căn bản không có tư cách tham gia Cổ Kiếm hội.
Phương Sư cũng đứng dậy, tiếng hô như sư tử gầm khiến cả tòa lầu rung lên, lãnh ý phát ra càng hồn hậu.
Không chỉ có hai người bọn họ, ở đây cũng không ít người ái mộ Hạ Khuynh Thành, đối với Sở Hành Vân, bọn họ cũng là nghe nói qua mặc dù không tận mắt chứng kiến nhưng trong lòng cũng xuất hiện lãnh ý.
-Là ta mời Lạc Vân đến, hai người các ngươi có ý kiến gì không?
Hạ Khuynh Thành lạnh lùng mở miệng, dùng một loại ánh mắt lạnh lẽo nhìn Phương Sư cùng Bạch Mộ Trần.
Nghe Hạ Khuynh Thanh nói, rất nhiều người ánh mắt ngưng trọng, Hạ Khuynh Thành lại chủ động mời người này?
Lẽ nào đúng như lời đồn, tên thiếu niên Lạc Vân này đã chiếm được tâm ý của Hạ Khuynh Thành, hai người đêm qua đã kết phu thê?
Bạch Mộ Trần sắc mặt phát ra càng xấu xí, căm tức nhìn Sở Hành Vân, quay đầu nói:
-Người mà Khuynh Thành công chua mời ta không có có bất kỳ ý kiến gì, nhưng tu vi của người này quá yếu, nếu như truyền đi sợ rằng sẽ chọc cho người khác chê cười.
-Lời ấy rất đúng, Cổ Kiếm hội này chỉ tụ tập thiên tài!
Phương Sư cũng hung hãn lên tiếng, hắn đối với Bạch Mộ Trần mặc dù không có hảo cảm, nhưng Sở Hành Vân lại là kẻ thù chung của bọn hắn, tự nhiên muốn liên thủ cùng ngăn địch.
Sở Hành Vân nhíu nhíu mày, vừa muốn mở miệng đã thấy Hạ Khuynh Thành ngẩng đầu, nhìn Phương Sư cùng Bạch Mộ Trần thanh âm không có chút gợn sóng nói :
-Các ngươi nói xong chưa?
Tất cả mọi người đều sửng sốt không hiểu Hạ Khuynh Thành có ý gì.
-Cổ kiếm thành này chính là ranh giới của Đại Hạ hoàng triều, mà ta là công chúa của Đại Hạ hoàng triều, tuân mệnh phụ hoàng chưởng quản Cổ kiếm thành, ta muốn mời người nào còn chưa tới phiên các ngươi tới chỉ trỏ, nếu như các ngươi không muốn nhìn thấy Lạc Vân liền cút xa nơi này cho ta!
Lời nói lạnh như băng từ trong miệng Hạ Khuynh Thành thốt ra, lầu các giống như có luồng gió mạnh thổi qua khiến Phương Sư cùng Bạch Mộ Trần cảm giác cả người lạnh lẽo, cứng ngắc ở tại tại chỗ.
Ở đây đoàn người cũng là trái tim co quắp khó tin nhìn tình cảnh trước mắt.
Bọn họ có thể cảm giác được Hạ Khuynh Thành nổi giận là vì Sở Hành Vân.
Nhìn vẻ mặt tức giận của Hạ Khuynh Thành, Bạch Mộ Trần nắm chặt tay đôi mắt hung hăng nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, cũng không nói thêm gì nữa.
Ở đây, là Cổ kiếm thành,là lãnh thổ của Đại Hạ hoàng triều.
Mà Bạch Mộ Trần đến từ Thiên Phong hoàng triều xa xôi cho dù hắn có xấu hổi, nổi giận, cũng không nguyện ý vì Sở Hành Vân mà gây xích mích với Hạ Khuynh Thành.“
-Đường đường nam nhi bảy thước lại núp phía sau nữ nhân, lấy nữ nhân làm chỗ dựa lại không biết xấu hổ, thật đúng là khiến Phương Sư ta mở rộng tầm mắt!
Ngay sau khi Bạch Mộ Trần lui về phía sau, Phương Sư lại mở miệng.
Hắn lớn tiếng nói, như hùng sư rống giận, mà cặp mắt kia trực tiếp nhìn về phía Sở Hành Vân không che giấu ý giễu cợt trong lòng.
Phương Sư, không hổ là Kiền Võ hoàng triều đệ nhất cuồng nhân, quả nhiên lời nói càn rỡ, bá đạo.
Hạ Khuynh Thành lông mày nhíu chặt, vừa muốn nói lại thấy Sở Hành Vân đứng ra, cười lạnh nói:
-Không nói lời nào không có nghĩa là tránh né càng không có nghĩa là nhu nhược, đồng thời, trắng trợn nói không có nghĩa là cường đại, càng nhiều hơn chỉ là hào nhoáng bên ngoài!
Dứt lời, Sở Hành Vân hơi ngửa đầu thần thái ung dung bình thản cùng vẻ tự tin bẩm sinh.
Đoàn người thấy Sở Hành Vân thần sắc như vậy, trong lòng nhịn không được run rẩy, người này khí chất và dung mạo như vậy, thảo nào Hạ Khuynh Thành lại nhiều lần thiên vị.
-Miệng lưới bén nhọn như vậy, có dám đánh một trận với ta?
Phương Sư lạnh lùng nhìn Sở Hành Vân, trên người chiến ý đã sớm tràn ngập.
-Phương Sư, tu vi của ngươi vượt xa Lạc Vân, hai người các ngươi đánh một trận, căn bản...
Hạ Khuynh Thành biết rõ Phương Sư thực lực mạnh, vội vàng muốn mở miệng phản bác, nhưng nàng còn chưa dứt lời Sở Hành Vân đã trả lời:
-Đấu như thế nào?
Hạ Khuynh Thành cả kinh quay đầu lại, đã thấy Sở Hành Vân trên mặt không thèm để ý, vân đạm phong khinh.
-Ngươi đã đi tới Cổ kiếm thành, hơn phân nửa là muốn tham gia Tẩy kiếm thí luyện, như vậy đi, ta và ngươi áp chế linh lực cùng xuất ra một kiếm, ai chiếm thượng phong liền thắng.
Phương Sư cười lạnh nói, lập tức chỉ thấy bàn tay hắn trong hư không không ngừn huy động, thanh âm nở rộ, một đạo kiếm minh trầm thấp vang lên, mang theo khí thế cuồng bạo.
Thấy Phương Sư cử động không ít người ở trong lòng thầm mắng.
Võ linh của Phương Sư chính là Liệt Thổ Hoang Sư, đứng hàng ngũ phẩm, một võ linh này khiến khí lực toàn thân của hắn cực kỳ đáng sợ, mặc dù áp chế tất cả linh lực, cũng là không thể khinh thường.
Đề nghị của hắn nhìn bề ngoài thì rất công bằng nhưng thực chất lại đẩy Sở Hành Vân rơi vào thế hạ phong.
-Không cần thiết so.
Sở Hành Vân đột ngột nói làm cho mọi người thần sắc ngưng lại lập tức nhìn qua.
Phương Sư cũng dừng động tác nhìn Sở Hành Vân, cười to nói:
-Ngươi nhanh như vậy đã muốn nhận thua?
-Trận chiến này ngươi phải thua không nghi ngờ cho nên không cần phải so.
Sở Hành Vân phun ra vài đạo âm, khiến Phương Sư dáng tươi cười lập tức ngừng lại, thân thể hắn không ngừng run rẩy, lông dựng thẳng lên, phảng phất biến thành một cuồng sư.
Không chỉ mình Phương Sư mà ở đây rất nhiều người đều là sinh lòng tức giận, lời nói của Sở Hành Vân quá mức cuồng vọng còn chưa đánh một trận đã nói Phương Sư thua.
Phía trước đám người Hạ Khuynh Thành lại là lộ ra thần sắc mong đợi.
Ở trong mắt của nàng, khí lực Sở Hành Vân mặc dù không bằng Phương Sư, nhưng kiếm thuật của hắn lại càng cao siêu, hai cái trung hòa nhau, thực lực của hai bên, hẳn là ở sàn sàn như nhau.