Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 345: Liền đánh bại hai người

Chương 345: Liền đánh bại hai người

-Ngươi đã cuồng vọng như vậy, dám can đảm coi khinh ta, vậy cũng đừng trách ta hạ thủ vô tình.

Phương Sư giận dữ, cước bộ hướng phía trước, bước tới giữa lầu. Trong tay của hắn xuất hiện một thanh trường kiếm, kiếm này rất bình thường cũng không chỗ huyền diệu.

Trận chiến này chỉ đơn thuần so kiếm thuật, dùng trường kiếm bình thường là được rồi.

Thấy Phương Sư đi ra, Sở Hành Vân lúc này mới không nhanh không chậm đứng dậy trong tay đồng dạng xuất hiện một thanh trường kiếm, hai mắt bình tĩnh nhàn nhạt dừng ở trước người Phương Sư.

-Chiến!

Phương Sư phun ra một tiếng quát, âm thanh như cuồng sư, ở trên hư không trung nổ vang khiến tất cả mọi người chứng kiến một màn này trái tim mãnh liệt run rẩy.

Trong phút chốc hai tay của Phương Sư tràn ngập một cổ kiếm khí vô cùng cuồng bạo, kiếm khí quét ngang khiến không gian phát ra âm thanh xuy xuy, chỉ trong một giây cả người hắn phảng phất đắm chìm giữa kiếm khí cuồng bạo.

Thình thịch!

Phương Sư đạp mạnh chân phải, kiếm khí nỡ rộ khiến mặt đất phát sinh những đạo âm thanh vỡ vụn, đất dưới chân hắn trực tiếp vỡ vụn ra, từng đạo vết kiếm sâu lan ra.

-Lực lượng thật là bá đạo!

Đoàn người trong lòng hơi kinh ngạc.

Kiếm thuật của Phương Sư cuồng bạo hung ác, lấy lực phá lực, nhưng đồng thời khí lực của hắn cũng cực kỳ cường hãn, giơ tay nhấc chân đều có thể đơn giản phá hủy cự thạch vạn cân .

Cảm thụ được ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Phương Sư ngẩng cao đầu tựa hồ rất đắc ý, đôi mắt hắn thoáng nhìn lại phát hiện Sở Hành Vân đứng nguyên tại chỗ, mũi kiếm buông xuống không có bất kỳ động tác gì.

-Kiếm tu khi chiến đấu khí thế vô cùng quan trọng, người này đối mặt với ta một động tác cũng không có, quả nhiên chỉ là một gã cuồng vọng.

Phương Sư trong lòng cười lạnh, thân hình di động, nhanh chóng xuất hiện trước người Sở Hành Vân, trường kiếm vừa xuất ra phảng phất hóa thân cuồng bạo hùng sư, mạnh mẽ bổ xuống.

Sở Hành Vân đứng thẳng, hắn giơ bàn tay lên, trên trường kiếm có hàn quang lành lạnh lưu chuyển, thân kiếm phù phiếm, trong nháy mắt hóa thành huyễn ảnh, biến mất trước tầm mắt của mọi người.

-Ta thắng!

Phương Sư khóe miệng mang theo tươi cười trào phúng, hắn cách Sở Hành Vân chỉ ba thước, ở bên trong không gian chật hẹp như vậy, đối phương căn bản không có khả năng tránh né.

Nhưng mà, Sở Hành Vân lại nghĩ tới muốn tránh né?

Chỉ thấy hắn hai tròng mắt lóe ra ánh sáng chói mắt, kiếm hiện hư không khiến không gian chung quanh đều tràn đầy một lực lượng huyền diệu, vô trọng vô khinh, vô ảnh vô hình, nhưng lại chân thật xuất hiện trước mắt mọi người, trực tiếp đón nhận cuồng bạo kiếm của Phương Sư.

Răng rắc!

Kiếm phong va chạm, kiếm khí cuồng loạn lan tỏa, áp bách trên người của hai người.

Cỗ kiếm khí này quá cường hãn, rơi vào trên người của Phương Sư giống như đá lớn rơi xuống đất vậy, phát ra từng đạo âm thanh trầm thấp, một biểu tình vô cùng thống khổ hiện lên trên khuôn mặt hắn.

Nhưng thống khổ thì thống khổ trong lòng Phương Sư vẫn cực kỳ mừng rỡ.

-Ta có Liệt Thổ hoang sư võ linh, khí lực vượt xa cường giả đồng cấp, ngay cả ta cũng bị cổ kiếm khí này phản phệ, tên kia căn bản không khả năng ngăn cản được.

Phương Sư thầm nghĩ trong lòng, ánh mắt của hắn nhìn qua Sở Hành Vân, sau đó cả người đều ngây dại.

Trong tầm mắt, Sở Hành Vân đứng ngay phía trước hắn, khoảng cách chỉ có nửa thước.

Cuồng bạo kiếm khí rơi vào trên người hắn, tựa trâu đất xuống biển vậy, trong khoảnh khắc biến mất, lại không phát sinh nửa điểm tiếng động, một màn này thật giống như một quả sa lịch rơi vào vô tận trên đất bằng, căn bản không đáng giá nhắc tới.

-Cút!

Sở Hành Vân trong mắt lóe lên một tia thần sắc không kiên nhẫn, trường kiếm khẽ run, đem kiếm khí kia đánh xụi lơ, một tia lưu quang quét qua rơi vào trên người của Phương Sư đánh bay hắn ra xa hơn mười mét, đụng vào trên vách tường, ánh mắt tiêu tán lập tức hôn mê.

Trong lầu các một mảnh yên lặng!

Đoàn người không khỏi nghẹn họng trân trối nhìn, ánh mắt khó tin dừng trên người Sở Hành Vân.

Ở trong lòng của bọn họ thực lực của Sở Hành Vân thua xa Phương Sư, kết quả của trận chiến này, cũng sớm được miêu tả sinh động, không cần suy nghĩ nhiều.

Giờ này khắc này điều bọn họ lường trước trở thành sự thật.

Một trận chiến nà xác thực không phải suy nghĩ nhiều, chỉ bất quá người thua cuối cung lại là Phương Sư.

-Kiếm thuật thật sắc bén, khí lực cũng thật bá đạo không sai!

Hạ Khuynh Thành lớn tiếng nói, nàng biết Sở Hành Vân kiếm thuật cao thâm, nhưng không nghĩ tới lại cao thâm đến trình độ như vậy, chỉ một ý niệm liền phá tan kiếm khí của Phương Sư.

Hơn nữa khí lực của Sở Hành Vân cũng rất bá đạo, không sợ song phương kiếm khí, một kích đánh bay Phương Sư.

Hết thảy mọi thứ giống như mây đen hoàn toàn bao phủ Sở Hành Vân, khiến trên người hắn tăng thêm vài phần cảm giác thần bí, dù là Hạ Khuynh Thành đã nhìn qua vài lần nhưng trong lòng vẫn tràn ngập kinh ngạc.

Sở Hành Vân sau khi chiến thắng Phương Sư, trên mặt không một tia biểu tình nói:

-Đệ nhất kiền võ hoàng triều cuồng nhân, thật là làm cho người ta thất vọng!

Tiếng nói của hắn nhắm thẳng vào Phương Sư đang hôn mê bất tỉnh, nhưng con ngươi đet kịt như mực lại nhìn về phía Bạch Mộ Trần, nói:

-Ta nghe nói Bạch công tử đã đạt tới cấp độ Nhân kiếm hợp nhất, kiếm thuật vô song, từng đánh bại vô số cường giả, ta cũng muốn nhìn một chút kiếm của ngươi cuối cùng có huyền diệu gì?!

Dứt lời, Sở Hành Vân giơ tay từng đạo kiếm khí tràn ra, hội tụ thành một thanh cổ kiếm thật lớn, kiếm vô linh lực, chứa đựng tia hủy diệt đáng sợ.

Bạch Mộ Trần cảm giác được cổ kiếm khí lành lạnh, sắc mặt âm lãnh, hai tay gắt gao nắm chặt thành quyền.

Trong lòng hắn rất rõ ràng, những lời này của Sở Hành Vân chính là muốn khiêu khích hắn, khiến hắn xuất thủ đánh một trận, từ đó chứng minh đại danh thiên tài, đường hoàng gia nhập Cổ kiếm hội.

Thế nhưng Bạch Mộ Trần lại không cách nào cự tuyệt.

Nếu như hắn cự tuyệt Sở Hành Vân, nhất định sẽ khiến mọi người cười nhạo, nghĩ hắn sợ Sở Hành Vân không dám đứng ra ứng chiến.

Kết quả như vậy, so với thua càng thêm mất mặt.

Trong lòng suy tư chỉ chốc lát, Bạch Mộ Trần khẽ quát một tiếng, thân thể nháy mắt dời đến trước mặt Sở Hành Vân, nhãn thần âm trầm nói:

-Ngươi lần này đã chân chính chọc giận ta.

Ông!

Kiếm ngân vang lên, Bạch Mộ Trần cầm trong tay trường kiếm, hướng về phía Sở Hành Vân.

Chỉ trong nháy mắt, linh lực kiếm quang phủ xuống, kiếm quang mặc dù trầm trọng, lại không trọng lượng, ngay cả một tia linh lực cũng không có, đơn giản duy trì kiếm quang thuần túy nhất.

-Nhân kiếm hợp nhất!

Bạch Mộ Trần vừa quát, trường kiếm hướng về phía trước, lại thấy thân ảnh của Sở Hành Vân tiến tới trước mặt hắn, bàn tay khẽ động, trường kiếm đâm tới.

Một kiếm kia rất chậm, không mang theo nửa phần khí lực, nhưng không biết vì sao, kiếm này lại có thể phá vỡ kiếm khí của Bạch Mộ Trần, in vào hai tròng mắt của hắn, như muốn hoàn toàn tiêu diệt hắn.

Bạch Mộ Trần thân thể cứng ngắc, trong mắt hiện lên vẻ giằng co, vừa muốn chịu thua, lại thấy một đạo hàn quang quét tới, hung hăng đánh vào gò má phải của hắn.

Kết quả không khác Phương Sư là bao, lập tức bị đánh bật về phía sau hoàn toàn ngất đi.

-Thực sự là không thú vị!

Sở Hành Vân lắc đầu thu kiếm, trở lại chỗ ngồi của mình.

Đợi hắn ngồi xuống, đoàn người mới hồi phục lại tinh thần, không khỏi trợn to mắt, gắt gao nhìn chằm chằm hai người trên mặt đất.

Không bao lâu sau, thần sắc của bọn họ thay đổi, không dám miệt thị Sở Hành Vân, thậm chí nhìn qua cũng không giám.

-Biểu hiện rất kinh người, nhưng có chút bá đạo.

Hạ Khuynh Thành nghiêng người quay sang Sở Hành Vân nhẹ giọng nói.

Phương Sư cùng Bạch Mộ Trần, đều những thiên tài yêu nghiệt đến từ các hoàng triều.

Hai người như vậy bất luận đến chỗ nào đều thu hút sự chú ý, ngay cả ở Cổ kiếm thành cũng không ngoại lệ, nhưng bây giờ bọn họ lại giống như chó chết vậy, té xỉu trên đất thật là làm cho người khác cười khổ không thôi.

-Ta ngược lại cảm thấy không sai, lẽ nào ngươi không cảm thấy hiện tại an tĩnh rất nhiều sao?

Sở Hành Vân nhún vai tùy ý nói.

Hắn lần này xuất thủ, mục đích chính là lập uy.

Lấy phong thái chiến đấu mạnh mẽ đánh bại hai người, dùng thực lực chân chính làm đám người kia ngậm miệng.

Bây giờ hắn đã làm được, hoàn toàn khiến đoàn người không giám mở miệng nói nửa câu, này như vậy đủ rồi.

Về phần có bá đạo hay không, có thỏa đáng hay không, Sở Hành Vân cũng không để ý đến.

-Lần này Cổ kiếm hội còn chưa bắt đầu đã liên tiếp phát sinh tranh đấu, các ngươi gan thật lớn, không có đem Vạn kiếm các để vào mắt!

Vừa lúc đó, một đạo thanh âm lạnh lùng truyền đến.

Chỉ thấy ở hành lang trên, đi tới một đạo thân ảnh, người này mặc áo bào đen kịt, thắt lưng mang trường kiếm, giữa hai lông mày hiện ra khí thế sắc bén như một thanh lợi kiếm, làm cho người ta cảm giác hít thở không thông.

-Gặp qua Thường sư huynh!

Nhìn thấy người này, bất kể là thiên tài yêu nghiệt cũng hơi khom người, dùng một loại ánh mắt e ngại nhìn sang, ngay cả Hạ Khuynh Thành cũng khom mình hành lễ.

Thanh niên này dĩ nhiên là Thường Danh Dương.

Hắn, rốt cục đã xuất hiện.

* Mong mọi người đẩy kim phiếu cho truyện*

Cảm ơn những đạo hữu đã ủng hộ truyện!

Team : Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com

Dịch: HonDe






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch