Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 350: Hồng Nhan cười

Chương 350: Hồng Nhan cười

Thời gian Thường Danh Dương ra giá, toàn bộ võ giả trong phòng đấu giá đều tỏ ra kinh ngạc.

Kinh huyễn song kiếm, là một bộ song kiếm, thân kiếm thanh thoát, tương đối thích hợp với kiếm tu linh hoạt, mà Thường Danh Dương, lấy khoái kiếm tạo nên tên tuổi, một kiếm phá hư không, giết người trong chớp mắt, căn bản không thích hợp.

- Thường sư huynh, giá trị bộ Kinh huyễn song kiếm nay, cao nhất cũng chỉ 55 vạn linh thạch, người trực tiếp ra giá, có thể có chút vội vàng?

Tần Không cũng nghi hoặc, hậm hực lên tiếng nói.

- Võ linh của Thanh Tuyền muội muộ, cùng với Kinh huyễn song kiếm rất xứng đôi, để cho hồng nhan cười, chỉ 55 vạn linh thạch, chả là cái gì.

Thường Danh Dương tùy ý nói, như thể không đem 55 vạn để vào trong mắt.

Vừa nghe đến hai chữ Thanh Tuyền, Tần KHông lập tức ngậm miệng lại, không hỏi thêm gì nữa.

Cô gái này, vốn tên là Lục Thanh Tuyền, là chân truyền đệ tử của Vạn kiếm các.

Thiên phú kiếm đạo của nàng rất cao, vừa vào tông môn, đã được Thường Xích Tiêu thu làm đệ tử, trọng yếu hơn là, dung mạo Lục Thanh Tuyền rất đẹp, cho dù so sánh với Hạ Khuynh Thanh cũng không kém.

Thường Danh Dương là con của Thường Xích Tiêu, đối với Lục Thanh Tuyền, hắn tự nhiên rất rõ, có ý yêu thương từ sâu trong nội tâm.

Lúc này đây, hắn muốn mua lấy Kinh huyễn song kiếm, hiển nhiên là muốn tặng cho Lục Thanh Tuyền, lấy được niềm vui của mĩ nữ.

Dù sao, khi Thường Danh Dương cướp đoạt nội tình của Vận Đằng thương hội, tài phú trong túi chừng mấy trăm vạn, chỉ 55 vạn linh thạch, hắn thật không để vào mắt.

Bên trong phòng khách quý đối diện, sắc mặt Hạ Khuynh Thành có chút khó coi.

Từ lúc trước khi bắt đầu đấu giá, nàng đã nhìn chúng Kinh huyễn song kiếm, nếu có thể mua được kiếm này, thí luyện tẩy kiếm lần này, nàng có thể trùng kích vào mười vị trí đầu, tiến vào trong tẩy kiếm trì.

Nhưng mà, nàng không thể ngờ tới, Thường Danh Dương lại tranh đoạt kiếm này với nàng, vừa ra tay, thì tăng giá năm vạn mai lnh thạch.

Hạ Khuynh Thành hít một hơi thật xâu, lên tiếng nói:

- 56 vạn linh thạch!

- 57 vạn linh thạch!

Thường Danh Dương không chút do dự nào ra giá.

57 vạn mai linh thạch, so với giá trị của Kinh huyễn song kiếm, đã cao hơn không ít, võ giả hứng thú đã không nhiều lắm, trực tiếp lựa chọn buông tha.

Hạ Khuynh Thành siết chặt hai tay, ra giá:

- Sáu mươi vạn linh thạch!

Lần ra giá này, làm cả phòng đấu giá sửng sốt, đều ngẩng đầu nhìn Hạ Khuynh Thành.

- Ta nhớ kỹ võ linh của Khuynh Thành công chúa, chính là Huyễn diệp song cánh, có thể xứng đôi với bộ Kinh huyễn song kiếm này, nàng mua được kiếm này, tất nhiên là muốn một chân trong mười vị trí đầu.

- Sáu mươi vạn linh thạch, đã là một khoảng tiền lớn, cho dù đối với Đại Hạ hoàng triều, đều không thể khinh thường, chuyến này, nàng đã hạ quyết tâm, nhất định phải mua được kinh huyễn song kiếm.

- Nhưng người đấu giá cùng nàng, là Thường Danh Dương, có trò hay để xem.

Tiếng nghị luận vang lên, làm đôi mắt Thường Danh Dương trở nên lạnh lùng, chân mày nhướng lên, đe dọa:

- Kinh huyễn song kiếm này, mặc dù thích hợp với Khunh Thành công chúa, nhưng ta nhận thức một vị giai nhân, đồng dạng cũng thích hợp với kiếm này, bất luận việc gì, ta cũng không nhường kiếm này.

Nói xong, bàn tay hắn vung lên:

- Sáu mươi lăm vạn mai linh thạch.

Oanh!

Võ giả trong phòng đấu giá, đều bị số tiền này hù dọa.

Đồng thời, tất cả mọi người đều cảm giác được, theo lời hắn nói, bất luận kẻ nào, hắn cũng không nhường Kinh huyễn song kiếm, dù cho là Hạ Khuynh Thành.

Hạ Khuynh Thành nắm chắc hai tay, các đốt ngon tay có chút trắng bệch, mặt nàng hơi co quắp, trong lòng nàng rất khó chịu, hô hấp cũng càng phát ra dồn dập.

Chuyến này, nàng chỉ đến vì Kinh huyễn song kiếm.

Nhưng theo tình huống hiện tại, bộ song kiếm nàng tha thiết mơ ước này, chỉ sợ không đoạt được.

- Có thể ta cùng Kinh huyễn song kiếm vô duyên với nhau.

Hạ Khuynh Thành tự an ủi trong lòng, bỗng nghe được âm thanh quen thuộc.

- Ta ra giá 100 vạn linh thạch.

Tĩnh lặng!

Cả toàn cung điện to như vậy, nhưng lúc này, đã không có một tia thanh âm, triệt để lâm vào vắng vẻ.

Bọ họ còn tưởng là mình nghe lầm, đối với Kinh huyễn song kiếm, lại có người ra giá 100 vạn linh thạch, cái giá tiền này, dù là mua hai cái vương khí cũng dư dả.

Nghe được cái giá tiền này, Thường Danh Dương bỗng nhiên đứng lên, ánh mắt chứa hàn quang, trức tiếp phủ xuống người Sở Hành Vân.

Người vừa ra giá, chính là Sở Hành Vân chứ không ai khác.

Lúc này, Hạ Khuynh Thành mới hồi phục lại tinh thần, tràn đầy kinh ngạc nhìn Sở Hành Vân:

- Lạc công tử, chẳng nhẽ ngươi cũng nhìn chúng kinh huyễn song kiếm?

- Kinh huyễn song kiếm tuy tốt, nhưng không thích hợp với ta.

Sở Hành Vân khẽ lắc đầu, nói:

- Ta thấy ngươi thích kiếm này như vậy, dĩ nhiên mua để tặng cho ngươ.

- Tặng cho ta?

Hạ Khuynh Thành kinh ngạc.

Nhưng cũng rất nhanh lắc đầu, nói:

- Kiếm này giá trị , quá quý trọng, ta thu không nổi, huống chi, 100 vạn linh thạch, cũng không phải số lượng nhỏ, ngươi không cần tiêu pha vì ta.

- Truyện kiếm bia ta vẫn nợ ngươi một cái ân tình, hơn nữa, ngươi vì ta, cũng nhận không ít xì xào, bộ kinh huyễn song kiếm này, coi như ta bồi thường cho ngươi.

Sở Hành Vân trả lời rất nhẹ nhàng.

Hạ Khuynh Thành cười khổ một tiếng, muốn nói cự tuyệt, đã thất hai mắt của Sở Hành Vân đen kịt lại, lộ ra thần sắc kiên quyết, nói:

- Mộ phen tâm ý của ta, xin Khuynh Thành công chúa chớ cự tuyệt.

Ông!

Hạ Khuynh Thành cảm giác được tim đập rất nhanh, như ma xui quỷ khiến gật đầu, không cự tuyệt Sở Hành Vân nữa.

Trên mặt nàng, ửng đỏ, khiến cho mọi người bị một màn tuyệt đẹp này mê hoặc, thật không thể kiềm chế lại được.

- Tên kia, dĩ nhiên lại coi ta là đá kê chân, để lấy lòng Hạ Khuynh Thành?

Thường Danh Dương trừng mắt nhìn Sở Hành Vân, lập tức ra giá:

- 110 vạn linh thạch

Sở Hành Vân cũng không nhìn mặt Thường Danh Dương, trực tiếp hô giá:

- 200 vạn linh Thạch.

Ùng ùng!

Cả Phòng đấu giá như muốn nổ tung.

Sở Hành Vân ra giá quá kinh người.

Trực tiếp hô 200 vạn, hầu như gấp hai lần Thường Danh Dương.

- Ngươi có phải điên rồi không?

Thường Danh Dương không nhịn được nữa, quát lớn:

- Bộ kinh huyễn song kiếm này, bất quá là vương khí một văn, giá trị cao nhất, không quá 60 vạn linh thạch, vậy mà ngươi lại kêu giá 200 vạn linh thạch?

Hai trăm vạn linh thạch, quá kinh khủng, hăn thấy, Sở Hành Vân điên rồi, triệt để điên rồi.

- Ngươi bộ kinh huyễn song kiếm này, không phải muốn lấy lòng, giành được nụ cười mĩ nhân, đã như vậy, vì sao ta không thể?

Sở Hành Vân nhún vai, nói tiếp:

- Kiếm này, ta nhất định muốn tặng cho Khuynh Thành Công chúa, bất luận kẻ nào, ta cũng không nhường lại.

Ngôn ngữ quen thuộc, rơi vào trong tai Thường Danh Dương, làm khuôn mặt hắn nóng bừng bừng, lửa giận vào lục phủ ngũ tạng, nhất thời tức đến cực điểm.

- Thường sư huynh, một bộ kinh huyễn song kiếm, căn bản không có giá trị hai trăm vạn linh thạch, tranh đoạt cùng người này, không có chút ý nghĩa nào.

Thấy Thường Danh Dương bị lửa giận công tâm, Tần Không nhắc nhở.

- Ta còn cần ngươi nhắc nhở?

Thường Danh Dương trừng mắt với Tần không, trong lòng mặc dù không cam lòng, nhưng cũng sinh ra thối ý, một bộ Kinh huyễn song kiếm, tiêu hao 200 vạn linh thạch, cử chỉ như vậy, hắn không làm được.

Đầu khẽ ngẩng lên, nhìn thẳng vào Sở Hành Vân, vừa định vãn hồi chút mặt mũi, lại đấy Sở Hành Vân cất giọng:

- Ta ra giá 300 vạn linh thạch.

Một giọng nói này, làm cho cả phòng đấu giá lâm vào yên lặng.

Trong đầu mọi người đều là nghi hoặc, căn bản không biết Sở Hành Vân nghĩ gì, hắn hô 200 vạn đã dọa sợ Thường Danh Dương, có thể dễ dàng lấy được kinh huyễn song kiếm.

Hiện tại, vì sao lại đột nhiên tăng giá tiếp.

Cảm nhận được ánh mắt nghi ngờ của mọi người, Sở Hành Vân thở dài nói:

- Ta múa kinh huyễn song kiếm, chính là vì để Khuynh Thành công chúa cười, nhưng vừa rồi, chưa thấy nàng cười, nên ta mới phải tiếp tục ra giá.

Sở Hành Vân nói, có ý trào phúng.

Ngay từ đầu, Thường Danh Dương nói, mua Kinh huyễn song kiếm, để giành được hồng nhan cười, nhưng hắn thấy Sở Hành Vân ra giá cao, lập tức sinh thối ý, muốn buông ta.

Lúc này Sở Hành Vân đột nhiên tăng giá vì không thấy Khuynh Thành cười, chính là đánh mặt Thường Danh Dương.

- Ngươi kìa, tật đúng là bận tâm nhiều!

Hạ Khuynh Thành thông minh, rất nhanh xem thấu Sở Hành Vân, phối hợp cười nhẹ trên khuôn mặt.

* Ai đi qua đi lại, xin cho ít kim phiêu đê *

*Mình là ăn xin, nhưng ăn xin có phong cách

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com

Dịch: HonDe






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch