Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 351: Lên giá ào ào

Chương 351: Lên giá ào ào

Hình ảnh trước mắt khiến Thường Danh Dương vô cùng tức giận, gân xanh trên người nổi lên.

Bình thường mà nói mua một bộ song kiếm cũng không phải việc khó khăn, nhưng Thường Danh Dương trăm triệu lần không nghĩ tới, hôm nay hắn nhìn trúng khinh huyễn song kiếm, cư nhiên bị lên giá ào ào đến 300 vạn linh thạch.

Hơn nữa, hắn còn bị hung hăng bẽ mặt, trước mắt nhiều người cư nhiên lại bị Sở Hành Vân năm lần bảy lượt trào phúng.

Hắn chưa bao giờ chịu sự sỉ nhục như vậy!

Đoàn người đồng dạng trong lòng khiếp sợ, ngẩng đầu nhìn về Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành.

Vốn bọn họ nghĩ Sở Hành Vân có thể đi vào phòng đấu giá, tất cả đều là do Hạ Khuynh Thành che chở, Sở Hành Vân chẳng qua là một tên tiểu bạch kiểm, không có chút thành tựu.

Nhưng Sở Hành Vân mới vừa rồi hành động, lại khiến thái độ của bọn họ hoàn toàn thay đổi, để giành được nụ cười của hồng nhan, cư nhiên tùy ý tiêu xài 300 vạn linh thạch, hành động như vậy trong 18 hoàng triều cũng chưa từng nghe qua.

Thậm chí đám người kia bắt đầu nghĩ Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành ngược lại cũng là cực kỳ xứng đôi, đứng chung một chỗ giống như là một bức họa tuyệt thế, có thể nói là tài tử giai nhân.

-300 vạn linh thạch, lần thứ ba.

Vân Trường Thanh liên tiếp báo giá, lập tức, cánh tay hắn vung lên, cất cao giọng nói:

-Bộ Khinh huyễn song kiếm thuộc về vị công tử này.

Dứt lời một hồng y thị nữ vóc người nóng bỏng cầm Khinh huyễn song kiếm, tự mình đưa đến bên trong phòng khách quý.

Nhìn khinh huyễn song kiếm trước mắt, Hạ Khuynh Thành cũng không đưa tay ra đón mà quay sang Sở Hành Vân nói:

-300 vạn linh thạch, đã vượt xa giá trị của Khinh huyễn song kiếm, ngươi làm như vậy có đáng giá không?

-Đối với người khác mà nói, 300 vạn linh thạch có thể rất nhiều, nhưng đối với ta mà nói còn nằm trong phạm vi khống chế.

Sở Hành Vân nhún vai, cười nói:

-Huống chi, ta mới vừa nói qua, bộ song kiếm này coi như là trả nợ ân tình của ngươi.

-Thời điểm ngươi ra giá hai trăm vạn linh thạch cũng đủ mua khinh huyễn song kiếm, cuối cùng ngươi lại tăng giá 100 vạn linh thạch, thật không hiểu nổi trong đầu của ngươi suy nghĩ cái gì.

Hạ Khuynh Thành trừng mắt nhing Sở Hành Vân, vươn tay thận trọng vuốt ve khinh huyễn song kiếm, trong mắt lộ ra vẻ cảm động.

Sở Hành Vân cười cười, cũng không trả lời Hạ Khuynh Thành, chỉ bất quá, ánh mắt của hắn, hữu ý hướng về phía trước phòng khách quý, tinh mang lóe ra, không để người khác nhìn thấu suy nghĩ trong lòng hắn.

Đúng lúc này, vật phẩm đấu giá tiếp theo được một thị nữ thanh lệ đưa lên.

Vật đấu giá là một vòng ngọc tinh xảo khéo léo, vòng tay bao phủ lau sương mù giống như có thể câu thông thiên địa vậy, mới vừa xuất hiện liền hấp dẫn vô số sự chú ý.

Vân Trường Thanh đem vòng ngọc cầm lên, cao giọng nói:

-Vật này là vòng ngọc bích, là vương khí cấp một, chính là một vật phẩm phòng ngự, chỉ cần đem linh lực rót vào bên trong vòng ngọc là có thể phát ra thiên địa chi lực, bảo hộ thân thể.

-Vòng ngọc này cư nhiên ẩn chứa thiên địa chi lực?

-Chỉ có bước vào Âm dương cảnh mới có thể nắm trong tay thiên địa chi lực, nếu có vòng ngọc này ngày sau dù là đối mặt với cường giả Âm dương cảnh cũng có vài phần cơ hội thoát thân.

Đoàn người bắt đầu nghị luận ầm ỉ, trong ánh mắt mang theo vẻ kinh ngạc, nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều mang theo thần sắc khát vọng, vòng ngọc hơn phân nửa đeo trên người nữ tử, nam tử ít nhiều sẽ có điểm bài xích.

Đợi tiếng nghị luận nhỏ đi, Vân Trường Thanh liền tuyên bố:

- Vòng ngọc bích giá khởi đầu năm mươi vạn linh thạch, mỗi lần tăng giá không thể ít hơn 1000 mai.

-Năm mươi vạn một ngàn mai linh thạch.

Một nữ kiếm tu lập tức kêu giá.

-Năm mươi vạn năm ngàn mai linh thạch.

-Năm mươi vạn bảy thiên mai linh thạch.

...

Theo như lời vừa rồi, xanh thẫm vòng ngọc cực hạn tính quá lớn, tuy nói âm thanh kêu giá không dứt, nhưng tốc độ tăng giá cũng không lớn, hơn nữa người tăng giá đa số là nữ kiếm tu.

-Vòng ngọc bích này có chút tinh mỹ lại ẩn chứa thiên địa chi lực, có thể bảo hộ rất tốt Thanh Tuyền sư muội, Thường sư huynh không ngại đem vật ấy đoạt tới trước.

Thấy Thường Danh Dương sắc mặt giận dữ chưa tan, Tần Không hậm hực nói ra một tiếng.

Thường Danh Dương dừng một chút, trong lòng cũng là có ý đó.

Kỳ thực hội đấu giá lần này, hắn cũng nhìn không thuận mắt, sở dĩ tới tham gia chẳng qua là muốn lấy được chiếm được nụ cười của Lục Thanh Tuyền.

Mới vừa bộ kia khinh huyễn song kiếm, tuy rằng bị Sở Hành Vân cướp đi, nhưng hắn có thể chọn cái khác vật, này mai xanh thẫm vòng ngọc, vốn là tinh mỹ phi phàm, huống hồ cùng với tên Lục Thanh Tuyền cũng là cực phối.

Trong lòng hạ quyết tâm,Thường Danh Dương duỗi tay báo giá:

-55 vạn mai linh thạch.

Thoại âm rơi xuống, không ít người đều sinh lòng thối lui, 55 vạn mai linh thạch đã tương đối với giá trị của vòng ngọc.

-Còn có người báo giá sao?

Thấy mọi người trầm mặc, Vân Trường Thanh cao giọng hỏi ,55 vạn mai linh thạch, đã coi như là giá tiền cao nhất, đi lên nữa, sẽ vượt giá trị của vòng ngọc xanh thẫm.

Thời điểm Vân Trường Thanh muốn ghi số, một đạo bình thản như nước thanh âm của vang lên:

-100 vạn linh thạch.

Thường Danh Dương hai tròng mắt trầm xuống, lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, nạt nhỏ:

-Tiểu tử, ngươi đây là ý gì?

Lần trước Sở Hành Vân luân phiên ra giá cướp đi khinh huyễn song kiếm đã khiến Thường Danh Dương cực kỳ nổi giận, vừa rồi hắn gần đoạt được vòng ngọc kia, ai biết Sở Hành Vân lại ra giá.

Tình cảnh này rất quen thuộc, ngay cả Sở Hành Vân ra giá cũng không thay đổi, một kêu giá liền lên 100 vạn mai linh thạch.

-Ta có chút thích vòng ngọc này cho nên ra giá cạnh tranh, có vấn đề gì không?

Sở Hành Vân cau mày, dùng một loại ánh mắt như nhìn kẻ ngốc đối đãi với Thường Danh Dương.

Ánh mắt như vậy đem mọi người chọc cười, phát ra một chút âm thanh.

Thấy thế, Thường Danh Dương cắn chặt răng, giơ bàn tay lên, giống như là giơ lên một ngọn núi lớn, cuối cùng gian nan ra giá:

-Một trăm lẻ một vạn mai linh thạch.

-150 vạn mai linh thạch.

Sở Hành Vân bộ dáng buông lỏng, không nhanh không chậm báo giá.

Thường Danh Dương nổi giận, âm trầm nói:

-Ngươi vừa tiêu xài 300 vạn linh thạch, hiện tại ngươi còn dám kêu giá 150 vạn?

-Ta nếu đã kêu giá tự nhiên là có thể xuất ra.

Sở Hành Vân nhếch môi, lơ đễnh nói:

-Nếu như Thường công tử muốn tiếp tục đấu giá liền tiếp tục tăng giá, ngược lại nếu ngươi sinh lòng thoái ý, cũng không cần ảnh hưởng người khác.

-Bất quá, lấy tài lực của Thường công tử, chính là 150 vạn linh thạch, hơn phân nửa sẽ không để vào mắt, ta nói có đúng không?

Câu nói sau cùng của Sở Hành Vân khiến Thường Danh Dương càng thêm tức giận, hắn có thể cảm giác được, hết thảy võ giả đều đang nhìn hắn, tâm đưa ngang một cái, phất tay nói:

-160 vạn mai linh thạch.

Sở Hành Vân không cần suy nghĩ, hô:

-170vạn mai linh thạch.

-180 vạn mai linh thạch.

-190 vạn mai linh thạch.

Sở Hành Vân hung hăng báo giá.

Mỗi một lần Sở Hành Vân kêu giá, Hạ Khuynh Thành ngồi ở bên cạnh đều run rẩy một chút, mở miệng lại không biết nói gì, hầu như Thường Danh Dương báo giá trong nháy mắt, Sở Hành Vân cũng sẽ báo giá không chần chờ chút nào.

Đừng nói Hạ Khuynh Thành bị dọa đến hết hồn, toàn bộ phòng đấu giá, rất nhiều người ở đây đều kinh hãi, hai người kia báo giá liên tục, hầu như không dừng lại chút nào.

Lúc này, Sở Hành Vân lại một lần nữa giơ bàn tay lên:

-Hai trăm vạn mai linh thạch.

Thường Danh Dương toàn thân đều là lãnh ý, không chần chờ nói:

-Hai trăm mười vạn mai linh thạch.

Tần Không bên cạnh có thể thấy rõ ràng mồ hôi trên trán Thường Danh Dương, còn có khí tức dồn dập, trong lòng hắn rất rõ ràng, Thường Danh Dương để giữ mặt mũi của mình, đã cùng Sở Hành Vân đấu đến cùng.

Trái lại Sở Hành Vân từ đầu tới đuôi đều có bộ dánh vân đạm phong khinh, khóe miệng mang theo lúm đồng tiền nhàn nhạt, như xuân phong thấm vào lòng người.

Hắn liếc nhìn lãnh ý ngập trời Thường Danh Dương, thanh âm tùy ý nói:

-300 vạn mai linh thạch!

-310 mai linh thạch.

Thường Danh Dương vô ý thức vươn tay, tiếp tục tăng giá.

Bất quá vừa thétt giá hắn liền giật mình đột nhiên phản ứng lại.

Giá tiền này thế nào đột nhiên tăng đến 300 vạn mai linh thạch?

Khi Thường Danh Dương hô lên 310 vạn mai linh thạch, đột nhiên đại điện khôi sự yên tĩnh, tâm thần lập tức trở nên vô cùng khẩn trương, cái giá tiền này đã cực kỳ kinh khủng, là trước đây đoạt hết thảy tài phú từ Tề thiên phong.

Chỉ thấy hắn nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, khi thấy Sở Hành Vân xòe bàn tay ra, tim đập kịch liệt, nếu như Sở Hành Vân tiếp tục ra giá, hắn nhất định sẽ không chút do dự buông tha.

310 vạn mai linh thạch, hắn đại khái mua lấy một món vương khí tam phẩm, như vậy càng có thể khiến Lục Thanh Tuyền càng vui vẻ.

Trong tầm mắt, Sở Hành Vân bàn tay chậm rãi giơ lên đến đỉnh điểm đột nhiên ngữ khí thay đổi nói:

-Hào khí của Thường công tử khiến ta rất bội phục, để mua một món vương khí bình thường cũng nguyện ý ra giá 310 vạn mai linh thạch.

-Đã như vậy ta đây đem vật ấy nhường cho ngươi, ta lựa chọn buông tha!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch