Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 358: Cuộc đi săn bắt đầu

Chương 358: Cuộc đi săn bắt đầu

Những con em gia tộc trước mắt này, vốn là làm nhiều việc ác, bât luận kẻ nào cũng muốn bọn họ chết.

Lần này, có sáu gã nước bước thiên linh cảnh bảo hộ, bọn họ nhất định sẽ càng hống hác, giết chóc nhiều hơn.

Để báo thù, Sở Hành Vân sẽ không lưu tình, hơn nữa, hắn còn chiếm được viên ngọc từ tay của Tần Không, cho dù những người này có chạy trốn tới chân trời góc biển, cũng có thể dễ dàng tìm tới.

Sở Hành Vân, giống như một thợ săn, đi săn con mồi.

Chỉ cần thí luyện bắt đầu, toàn bộ bí cảnh đều chở thành khu vực săn mồi, mà đệ tử hai nhà Tần Thường chính là con mồi.

Lúc này, Vân Trường Thanh cùng Tần Thu Mạc kết thúc cãi nhau, hai người ở xa, hung hăng trừng mắt, mà Thường Xích Tiêu lại đứng ở vị trí cũ, ngẩng đầu nhìn bầu trời, đang đợi giờ.

- Thời gian đã đế, các ngươi vào đi thôi.

Thường Xích Tiêu nói một câu, làm cho mọi người phục hồi tinh thần lại, mang vẻ kích động, hướng phía cửa chạy tới.

- Chúng ta đi.

Hạ Khuynh Thành đứng dạy, đi đến cửa vào, Sở Hành Vân phát hiện, ao nước này, không phải là thực vật, chỉ là một cái quang vực.

- Đây chỉ là cừa vào bí cảnh, mà Tẩy Kiếm trì, chính là chỗ xâu nhất của bí cảnh.

Sở Hành Vân thầm nghĩ trong lòng, sau đó đi cùng Hạ Khuynh Thành vào trong.

Trong khoảnh khắc, Sở Hành Vân cảm giác có một lực lượng kỳ diệu tác dụng lên người mình, mũi kiếm ở trung ương linh hải, run nhè nhẹ, tựa hồ như cộng minh.

- Vật ấy quả nhiên liên quan với Tẩy kiếm trì.

Đôi mắt Sở Hành Vân khẽ biến, chứng thực được xuy nghĩ trong lòng mình.

Lúc này, bọn họ đã bước chân vào bí cảnh, Sở Hành Vân phát hiện, bí cảnh vẫn tồn tại như cũ, nhưng bọn hắn lại bước vào không gian khác, xung quanh đầy ánh sáng nhạt, phía trước, có một cái ao to, nhìn không thấy tận cùng.

- Bước lên cổ đạo, xem như thí luyện chính thức bắt đầu, không ngừng đi về phía trước, chỉ cần đi đến tận cùng bí cảnh, điều ấy chứng tỏ ngươi đã thông qua thí luyện.

Hạ Khuynh Thành dừng ở trước mặt Sở Hành Vân, dặn dò:

- Ngươi nhất định phải cẩn thận nhiều hơn, nếu gặp phải cửa ải khó khăn, thà rằng bỏ cuộc, chứng đừng liều tính mạng, người của hai nhà Tần Thường, không một ai tốt.

- Được!

Sở Hành Vân cười nói, nhảy lên, bước vào cổ đạo.

Ông!

Quang cảnh trước mặt lập tức biến hóa.

Lúc Sở Hành Vân mở ra hai mắt, hắn phát hiện, mình đứng ở một toàn núi cao, chung quanh là một mảnh rừng rậm, cổ thụ mọc thành bụi, không khí ẩm ướt, phảng phất như đi tới thời khì thượng cổ hoang dã.

- Ở đây tự hồ như là một mê cùng thiên nhiên.

Sở Hành Vân nhìn xung quanh một lượt, đưa ra nhận định của mình.

Tẩy kiếm thí luyện, vốn là khảo nghiệm, trần ngập nguy hiểm, người có thể bình yên đi qua, mới có thể trở thành đệ tử Vạn kiếm các, nội dung liên quan đến khảo nghiệm của bí cảnh, hắn từng nghe Hạ Khuynh Thành nói qua, nên không có quá nhiều giật mình.

Nhìn vào nhẫn trữ vật trên ngón tay, hắn lấy viên ngọc đem ra.

Theo linh lực nở rộ, viên ngọc lập tức tản mát ra quang mang hơi yếu, ngọc trơn bóng, trên đó bắt đầu hiện ra từng điểm, tán loạn vô tưm đều hướng phía trước lao đi, tốc độ cực nhanh.

- Vị trí đoàn người tiến vào bí cảnh, đều không thể kiểm soát, nhưng bọn họ đều chung mục đích, muốn đến chỗ sâu nhất bí cảnh, thời gian trôi qua, đến cuối cùng, tất cả mọi người đều gặp nhau, không thể tránh né.

- Đệ tử hai nhà Tần Thường, đều hiện lên trên viên ngọc, bọn họ càng đi về phía trước, càng dễ tụ tập một chỗ, cách hạ thủ tốt nhất, là đánh bại từng cái, không để bọn họ tập hợp.

Thực lực Sở Hành Vân rất mạnh, nhưng đối mặt với ba bốn mươi người, có chút trứng chọi đá.

Huống chi, hắn còn muốn dấu thân phận của mình.

Giết người âm thầm, là lựa chọn tốt nhất.

Đem viên ngọc cầm lấy, Sở Hành Vân bắt đầu tìm đến gia tộc gần nhất, thân hình thiểm lược, ngay lập tức tiêu tất trong rừng rậm.

Lúc này, bên trong rừng rậm.

Trong một chỗ đất bằng, bốn gã thanh niên đứng thẳng, bọn họ dừng lại nghỉ ngơi, khôi phục lại linh lực.

- Thí luyện vừa bắt đầu không bao lâu, chúng ta có thể tụ tập lại một chỗ, đoạn đường về sau, mặc kệ người nào cũng khó cản được chúng ta.

- Thực lực của Thường Lam trưởng lão, bá đạo, mặc dù ở trong 6 trưởng lão, cũng có thể đứng trước ba, có hắn bảo hộ, tự nhiên không cần lo lắng, ta hy vọng, có thể gặp nhiều người một chút, kể từ đó, chúng ta có thể giết người cướp của, kiếm một khoản tiền.

- Không sai không sai, những tên kia, đến từ các hoàng triều, trên tay có không ít bảo bối, nếu có thể bóc lột một phen, thu hoạch rất khả quan, bất quá, ta càng mong gặp Hạ Khuynh Thành, cô gái này khuôn mặt đẹp như tiên, vóc người bốc lửa, chơi nàng khẳng định rất sương. ( -_- lũ mất dạy )

Bã gã con em gia tộc nghị luận, trên mặt lộ vẻ tham lam, tràn đầy dục vọng, Thường Lam trưởng lão trong miệng bọn họ, thì đứng ở phía trước, khuôn mặt hắn dù còn trẻ, nhưng trong lúc nhấc tay, lại ẩn chứ khí tức ổn trọng.

- Gia chủ có lệnh, chúng ta không được dừng lại quá lâu, phải nhanh đến nơi sâu cùng bí cảnh, hội họp cùng những người khác, dọc theo đường đi, trừ phi gặp phải dê béo, bằng không, không được dừng lại, chỉ bất quá…

Thường Lam vừa chuyển, giọng nói đột nhiên thay đổi, con mắt hiện lên tà quang, nói:

- Nếu như gặp phải Hạ Khuynh Thành, chúng ta có thể hảo hảo hưởng thụ một phen, mỹ nữ đệ nhất Đại Hạ hoàng triều, ai không muốn đè dưới người chứ? ( lại một thằng dâm tặc -.-)

Nghe đến lời này, ba gã kia, ánh mắt nóng rực, nhìn nhau, đều thấy tà quang trong mắt đối phương.

- Thí luyện vừa mới bắt đầu, mà ngươi liền muốn nhúng chàm người, đệ tử hai nhà Tần Thường các người, thật không bằng súc vật.

Đúng lúc này, một giọng nói phía trước truyền đến, làm da đầu bốn người run lên.

Một đạo thân ảnh từ từ đi ra, vóc người cao ngất, ngũ quan tuấn dật, phía sau lưng, giắt một thanh trọng kiếm đen kịt, từng bước đi tới.

- Lạc Vân!

Bốn người lập tức nhận ra Sở Hành Vân, sau đó mừng rỡ như điên.

Trước khi vào bí cảnh, Thường Danh Dương có dặn dò, chỉ cần có thể chém Lạc Vân, đồng thời đem Hắc Động trọng kiếm đọng lại, có thể cho một món vương khí.

Sở dĩ, hai nhà, bốn mươi ba đệ tử, đều có thể nhận dõ mặt Sở Hành Vân, đều muốn giết hắn, là vì một món vương khí.

- Đi mòn gót giày không tìm thấy, giết được hắn sẽ được thiếu chủ ban một món vương khí, tất cả đều là của ta, haha.

Thường Lam cười lớn tiếng nói, hai tay vẫn ôm ngực, ra lệnh:

- Hai người các ngươi động thủ, giết hắn.

- Là!

Hai tên kia tự nhiên không dám kháng lệnh, áo bào phiêu động, linh lực trên người nở rộ, đồng thời đi hướng Sở Hành Vân, lãnh ý trong mắt càng sâu.

- Tu vi của hai người này, đều là địa linh linh ngũ trọng thiên, xem ra ta bị xem thường.

Sở hành Vân cười nhẹ, rút Hắc động ra, một ánh sáng yêu dị nở rộ, lạnh giá đến tận xương tủy.

Giết!

Tiếng quát âm trầm, từ hai gã thanh niên thốt ra, võ linh hiện ra, hai người đều đồng thời xuất thủ.

Một người thân có ngốc ưng hung tàn, lộ ra ưng trảo sắc bén, hướng phía sở hành vân lao tới, trong hư không, ưng trảo nở rộ, lộ ra khí tức cuồng bạo.

Mà tên còn lại, trong tay cầm trường kiếm, kiếm khí bạo phát, tập trung ở trên người Sở Hành Vân.

Hai người xuất thủ, đều là sát chiêu.

Ở trong mắt bọn họ, Sở Hành Vân là dê béo đợi làm thịt, vô pháp phản kháng, cũng vô lực phản kháng, chỉ cần giết tại chỗ, sẽ nhận được vố số thứ tốt.

Tiếng gió vang lên vù vù, hai người càng xít tới gần, Sở Hành Vân cầm Hắc động lao đi, kiếm quang tự nhiên, không chút hoa mỹ, như một kiếm phổ thông.

Nhưng, trong một khắc tiếp xúc, ưng trảo tiêu tán, kiếm khí bị chôn vùi, hai người kia còn không dõ dàng tình huống, đột nhiên cảm giác được lực lượng kinh khủng phủ xuống, đem thân thể họ chấn vỡ, máu thịt bay khắp bầu trời.

Một kiếm, hai người đều chết.

Cuộc đi săn bắt đầu!

Team: Vạn yên chi sào.

Dịch: HonDe

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch