Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc đến, khiến cho sắc mặt của rất nhiều người trở nên xấu xí.
Ở cổ kiếm hội , Thường Danh Dương dẫn theo đệ tử hai nhà Tần Thường, trước mặt mọi người xuất lời cuồng ngôn, tuyên bố không được động thủ với đệ tử hai nhà Tần Thường, ý đồ nhiễu loạn công bình trong Tẩy kiếm thí luyện.
Hiện tại, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc tự mình đến, không nghi ngờ gì, chính là muốn uy hiếp mọi người.
Nếu như trong thí luyện có người giám động thủ chém giết đối với đệ tử hai nhà Tần Thường, dù người đó cuối cùng có thể đi vào Vạn Kiếm Các, sợ rằng cũng không có ngày được sống yên ổn
Phải biết rằng, hai người Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, rất được các chủ vạn kiếm các coi trọng, địa vị cùng thế lực của hai người này đều cực kì kinh khủng, thậm chí có thể nói là lấy thúng úp voi.
-Ngươi tới đây làm chi?
Hai người vừa mới đứng vững trên mặt đất thì Vân Trường Thanh bước nhanh tới, nhãn thần lạnh lùng nhìn Tần Thu Mạc.
Lần này, Tẩy kiếm thí luyện có hai vị lão giả giám sát, một là Vân Trường Thanh, người còn lại là Thường Xích Tiêu. Tần Thu Mạc tuy là kiếm chủ Vạn kiếm các nhưng theo lý mà nói, cũng không được phép đi vào nơi đây.
Hiện tại, Tần Thu Mạc không chỉ đến nơi này, còn dẫn theo đệ tử trong gia tộc , cử động như vậy, làm tăng áp lực trong lòng mọi người, khiến thử luyện trở nên mất công bằng.
Tần Thu Mạc hai tròng mắt đồng dạng lạnh lùng, quay Vân Trường Thanh cười lạnh một tiếng, nói:
-Ta tuy là kiếm chủ vạn kiếm các nhưng ta cũng là gia chủ tần gia, hôm nay ta lấy thân phận gia chủ tần gia đến đây lẽ nào có vấn đề gì sao?
-Chuyện của Tần kiếm chủ ta đã bẩm báo với các chủ, chỉ cần hắn không can dự đến thí luyện liền có thể mang đệ tử Tần gia đến, nếu ngươi dị nghị có thể phản ánh lại các chủ.
Thường Xích Tiêu cũng nói chuyện, trong thanh âm mang theo vẻ đắc ý.
Nghe được hai người trước mắt nói, Vân Trường Thanh biến sắc, giọng nói trở nên trầm thấp:
-Ngươi dám nói ra những lời như vậy, đã nói lên ngươi sớm có chỗ dựa, cho dù ta mở miệng phản bác, sợ rằng cũng không có nửa điểm tác dụng.
-Nếu người nào đó muốn lộ mặt mày đắc ý, ta đây cũng lười để ý tới, dù sao nhi tử cũng vừa chết, cũng nên ra ngoài giải sầu một chút, tránh cho hậm hực sinh bệnh, tổn hại đến mặt mũi của các chủ.
Vân Trường Thanh trào phúng nói, khiến Tần Thu Mạc khuôn mặt run rẩy, tức giận ngập trời, quát lớn:
-Vân Trường Thanh, ngươi thật là lớn gan, dám chửi rủa ta!
Mới ngắn ngủi vài ngày cách thời gian Tần Không bỏ mạng, Tần Thu Mạc còn chưa dứt bi thương đi tới, lúc này Vân Trường Thanh lại trào phúng như vậy, hắn làm sao có thể chịu nổi.
-Ta chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi.
Vân Trường Thanh sắc mặt của lạnh lùng khiến Tần Thu Mạc càng tức giận, tức giận, lãnh ý hai người đan xen với nhau phủ lên toàn bộ không gian, cổ cuồng phong gào thét khiến cho nước ao trở nên ba đào cuồn cuộn, hỗn loạn không ngớt.
-Ta chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi.
Thấy một màn như vậy, đoàn người cũng không quá giật mình
Trong Vạn kiếm các vốn tồn tại nhiều bất hòa, Vân Trường Thanh cương trưc công chính, mà Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc lại là âm hiểm giả dối, giữa song phương, từ lâu đã như nước với lửa. Vân Trường Thanh không phải xem phân lượng tẩy kiếm thí luyện phỏng chừng đã sớm ra tay!
Lúc Vân Trường Thanh cùng Tần Thu Mạc khắc khẩu Sở Hành Vân đưa mắt dời qua nhìn về phía đám đệ tử thế gia ở phía sau
Hôm nay, Thường Danh Dương cũng tới.
Hắn đứng ngay sau lưng Thường Xích Tiêu, đôi đôi mắt trầm xuống, âm lãnh giống như độc xà , gắt gao nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, rất hiển nhiên, hắn như trước nhớ kỹ sự tình ở phòng đấu giá, đối với Sở Hành Vân tràn đầy địch ý.
Sở Hành Vân không để ý đến Thường Danh Dương, ánh mắt tiếp tục nhìn lại đám đệ tử kia, không biết vì sao, trong lòng hắn đột nhiên sinh ra một dị dạng, luôn cảm thấy có cái gì không đúng.
-Đây là... Dương cương lực?
Lúc này ánh mắt Sở Hành Vân rơi vào một gã đệ tử của Thường gia, trong cơ thể người kia, xuất hiện một tia Dương cương lực, mặc dù yếu ớt bất kham, nhưng lại chân chân thật thật tồn tại.
Tên kia dường như cảm thấy ánh mắt Sở Hành Vân, đầu co rụt lại về phía sau mà tia dương cương lực trong cơ thể hắn trở nên càng yếu ớt, cơ hồ khó có thể phát hiện.
-Lúc đầu, Thường Danh Dương dẫn theo đệ tử hai nhà đi tới Cổ kiếm hội, bốn trong mười ba người, tu vi mạnh nhất, bất quá là Địa linh bát trọng thiên, làm sao sẽ đột nhiên một thời gian ngắn đã đạt tới nửa bước Thiên linh cảnh?
-Hơn nữa, vừa rồi khí tức của người kia đã không phải thanh niên, chỉ là thông qua phương pháp nào đó mà ngụy trang, cải biến dung mạo!
Sở Hành Vân bỗng nhiên cau mày, ngửi được mùi vị một cỗ âm mưu!
Chỉ thấy hắn hai mắt hơi khép kín, khi mở ra lần nữa có một đạo huyết quang xẹt qua, khiến cho ánh mắt của hắn trở nên sắc bén không gì sánh được, tựa có thể xem thấu hết thảy ngụy trang.
Hắn lần thứ hai nhìn về phía đệ tử hai nhà, mỗi một người, đều in vào giữa con ngươi của hắn, không chỗ nào che giấu.
-Ngoại trừ vừa người nọ, còn có năm người, đồng dạng mang khí tức Dương cương khí, sáu người này, tu vi đều là Nửa bước thiên linh, trong cơ thể dương cương lực rất là yếu chỉ cần thi triển bí pháp là có thể che giấu.
Sở Hành Vân đem tinh quang trong mắt thu hồi, trong lòng, lóe lên một tia nghiền ngẫm.
Lần này thử luyện chỉ có mười vị trí đầu mới có thể đi vào tẩy kiếm trì, rèn luyện khí lực.
Cơ hội này, quá khó khăn.
Sở dĩ, Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu ngầm thiết kế bố cục, trước hết để cho Thường Danh Dương đe dọa một đám thiên tài, sau đó sẽ giấu sáu gã nửa bước thiên linh cảnh vào trong đám đệ tử gia tộc kia, nhiễu loạn tẩy kiếm thí luyện.
Người tham gia tẩy kiếm thí luyện, đến từ các đại hoàng triều cùng vương quốc, bọn họ, là thanh niên kiệt xuất nhất đồng trang lứa, thiên phú cực kỳ kinh người, nhưng dù vậy, người mạnh nhất, bất quá cũng chỉ là Địa linh cửu trọng thiên, không thể khống chế Dương cương khí.
Một ngày bọn họ gặp phải kẻ nửa bước Thiên linh đánh lén, truy sát thì khó có đường sống.
Không chút nào khoa trương, có sáu người này hộ tống Tần thường hai nhà đệ tử, nhất định có thể đoạt được danh ngạch tiến nhập tẩy kiếm trì.
-Người bước vào nửa bước Thiên linh chỉ cần tĩnh tâm khổ tu, nhất định có thể tiến vào Thiên linh cảnh, mặc dù ở Vạn kiếm các, cũng chỉ có vài vị trưởng lão , để đoạt được trước mười vị trí, Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu có thể nói là hao tổn hết tâm tư, không tiếc bày như ra thế cục như vậy.
Trong lúc suy tư, Sở Hành Vân bỗng nhiên nghĩ đến lời của Hạ Khuynh Thành.
Nàng nói, hai người Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu ở vạn kiếm các sừng sững, có không ít sự trợ giúp, thế lực khá lớn, đồng thời được các chủ vạn kiếm các coi trọng.
Lúc này hai người kia trắng trợn như vậy, hoàn toàn không để ý quy tắc tẩy kiếm thí luyện, việc này phía sau ắt có quan hệ sâu xa đến nhiều người?
Hay hoặc là nói ngay cả các chủ vạn kiếm các cũng bị bọn họ thu mua?
Sở Hành Vân suy tư hồi lâu, đến cuối cùng vẫn không thể đưa ra định luận.
Hắn hít sâu một hơi, nhìn phía Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu ánh mắt trở nên âm , trong lòng lạnh nhạt nói:
-Mặc kệ các ngươi lần này có ai tương trợ, qua lại có bao nhiêu quan hệ lợi ích, lần này tẩy kiếm thí luyện ta tuyệt sẽ không để cho các ngươi vừa ý.
-Bốn mươi ba đệ tử gia tộc này, một người, cũng đều nghĩ sống sót rời khỏi!