Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 356: Tề tụ

Chương 356: Tề tụ

Sau khi đấu giá hội kết thúc, bốn ngày sau, Tẩy kiếm thí luyện chính thức bắt đầu.

Trong khoảng thời gian này, Cổ kiếm thành trở nên an tĩnh rất nhiều, tất cả mọi người đều bế quan khổ tu, nỗ lực tăng lên thực lực của chính mình.

Nhưng sư yên lặng này cũng không duy trì được lâu, cái chết của Tần Không cuối cùng cũng có người phát hiện.

Trong khoảnh khắc này, một sự âm trầm, bao phu cả tòa thành.

Tần Không, là đệ tử Vạn kiếm các, lại còn là con của kiếm chủ Tần Thu Mạc, thiên phú xuất chúng, địa vị hiên hách, một người như vậy, lại chết ở trong đình viện, yên lặng không một tiếng động, thân thể nát bấy, hài cốt không còn.

Lúc này, làm Tần Thu Mạc phát ra tức giận điên cuồng, lập tức phái ra nghìn người, triệt để phong tỏa Cổ kiếm thành, điên cuồn tìm khiếm nghi phạm, ngay cả một con ruồi, cũng khó mà thoát ra được.

Nghe được tin Tần Không chết, Hạ Khuynh Thành càng hoảng sợ.

Phải biết rằng, tu vi của Tần Không là địa linh cửu trọng, tùy thời bước vào Thiên linh cảnh, có lặng yên giết chết hắn, có thể thấy thực lực kẻ sát nhân kia, rất là cường hãn và thần bí.

Bất quá, kinh ngạc là vậy, trong lòng của nàng lúc này càng vui sướng.

Nàng đối với đám người Tần Không, ghi hận từ lâu, hiện tại, Tần Không chết, nhưng lại chết không minh bạch, nàng như xả được cơn giận, tâm tình rất thư sướng.

Sau khi Sở Hành Vân biết chuyện này, biểu tình vẫn trấn định.

Đệ nhất, lúc hắn xuất thủ giết Tần Không, đã sớm lường trước một màn này.

Đệ nhị,giết Tần Không xong, hắn còn tỉ mỉ kiểm tra hiện trường, không để lại dấu vết nào, cho dù Tần Thu Mạc có thủ đoạn thông thiên, cũng không có khả năng tìm được.

Cuối cùng, hắn hiện tại, có một thân phận mới, là Lạc Vân, cùng Tần Không không cừu không oán, bất luận kẻ nào cũng không hoài nghi đến hắn.

Dựa vào những điểm trên, Sở Hành Vân đối với phong ba lần này, không có chút lo lắng nào, mỗi ngày đều tĩnh tâm khổ tu ở mật thất.

Lúc này, trong cơ thể Sở Hành Vân, linh lực tinh thuần không ngừng hội tụ, hợp thành một thanh kiếm, cỗ phong duệ không gì sánh được, lấy Thiên linh trong linh hải làm trung tâm, gào thét tàn sát bừa bãi, len vào trong kinh mạch toàn thân.

Kiếm, chính là vật bá đạo.

Những linh quang hình kiếm này tràn đầy trong cơ thể Sở Hành Vân, có thể mài dũa thân thể ngọc lưu ly của hắn, đồng thời, dung nhập ở giữa Hắc động trọng kiếm, qua lại với nhau.

Ngoài ra, trong lúc nhàn rỗi còn chỉ dạy Hạ Khuynh Thành, giảng giải kiếm đạo cơ sở.

Thời gian thấm thoát qua đi, chỉ chớp mắt.

Người của Vạn kiếm các, phát ra lời mời thí luyện.

Trong nhất thời, tất cả mọi người ly khai đình viện, đi ra Cổ kiếm thành, hướng phía Tẩy kiếm sơn mạch chạy đi.

- Thật là nhiều người.

Sở Hành Vân nhìn thoáng phía trước, bóng người đen kịt, trải dài khắp núi đồi, có đủ mấy nghìn người.

- Mê hoặc của Tẩy kiếm trì quá lớn, phàm là thiên tài tuấn kiệt, đều không muốn bỏ qua, hạng người bình thường còn không dám tham gia, nếu không, nhân số còn nhiều hơn nữa.

Hạ Khuynh Thành nói nhỏ ở bên cạnh.

- Vậy cũng đúng.

Sở Hành Vân gật đầu, cương vực Vạn kiếm các quản lý cực lớn, con số võ giả càng khổng lồ, nếu như hết thảy đều đến, con số cộng lại, sợ rằng có nghìn vạn người.

Trước mắt mấy nghìn người, tất cả đều là thiên tài, không có thường nhân.

- May là hiện tại chỉ có mấy nghìn người, nếu như thanh niên đều đến hết, chỉ sợ ta bị đoàn người đè chết.

Sở Hành Vân thở phào, ánh mắt liếc nhìn xung quanh.

Vào lúc này, có một tiếng nói lạnh lùng quét tới, rơi vào trên người Sở Hành Vân, nhưng ánh mắt này, tràn đầy đố kị, phẫn nộ, không có hữu hảo đối với Sở Hành Vân.

- Ngươi, lại ba hoa!

Hạ Khuynh Thành nghe được Sở Hành Vân trêu ghẹo, hung hăng trừng mắt, bất quá, trên mặt của nàng, cũng hiện ý cười, cũng không trách tội.

Trải qua trong khoảng thời gian ở chung này, quan hệ của hai người, đã trở nên thân mật hơn, trêu ghẹo qua lại, cũng không có ảnh hưởng gì, trái lại họ càng thân mật hơn.

Một màn này, trong mắt đám thanh niên xung quanh, khi bọn họ nhìn thấy Sở Hành Vân cười đùa với Hạ Khuynh Thanh, sau trong nội tâm đố kị, hầu như bọn họ muốn gào thét lao lên.

Ước chừng, nửa khắc đồng hồ sau, Vạn kiếm các hiện ra.

Trước mặt đoàn người, một toàn cung điện nguy nga, toàn cung điện này rất xa hoa, từng cây cột thật lớn, đêu khắc hình kiếm, mũi kiếm hướng lên vòm trời, khí thế sắc bén.

Trong cung điện, có không ít đệ tử Vạn kiếm các, có nữ, có nam, tất cả đều tản mát kiếm khí sắc bén.

Đoàn người hội tụ ở trong cung điện, ở phía trước bọn họ, một ao nước lạnh lùng, ao ước hiện ra sương mù huyền bí.

Ở phía trước cung điện, một gã lão giả áo trắng đứng ở đầu tiên.

- Gặp qua Trường Thanh kiếm chủ!

Thấy thế, đoàn người đều khom đầu hành lễn, tỏ vẻ tôn trọng, Tẩy kiếm thí luyện lần này, Vân Trường Thanh chính là một trong những trọng tài, bọ họ tự nhiên không muốn đắc tội.

- Thí luyện sắp bắt đầu, mong các ngươi có thể thi triển ra hết thự lực, trở thành đệ tử Vạn kiếm các.

Vân Trường Thành động viên, thanh âm có chút nghiêm khắc.

Chỉ thấy ánh mắt của hắn chậm rãi đảo qua đoàn người, khi thấy Sở Hành Vân, chân mày nhsiu lại.

Sở Hành Vân nhận thấy ánh mắt của Vân Trường Thanh, mỉm cười gật đầu.

Đối với Vân Trường Thanh, Sở Hành Vân rất có kính ý, người này tính tình công chính, không kiêu ngạo, không siểm nijng, trọng yếu hơn là, ở trong phòng đấu giá, hắn còn hảo tâm nhắc nhở Sở Hành Vân.

Tất cả điều này, Sở HànH Vân đều nhớ rõ dàng.

- Ban đầu ở phòng đấu giá, ta hảo tâm nhắc nhở người này, để hắn đừng tham gia thí luyện, lúc này, hắn vẫn muốn tham gia, chỉ hi vọng hắn có thể sống xót ra khỏi.

Vân Trường Thanh trong lòng thầm nsoi, ánh mắt dời một cái, nhìn về phía trước mặt mọi người.

- Lần thử luyện này, ngoại trừ liên quan đến việc trở thành đệ tử Vạn kiếm cá, còn quyết định xem ai có thể đi vào Tẩy kiếm trì, nhưng, danh ngạch tiến nhập Tẩy kiếm trì, chỉ có mười người, nguy hiêm trong đó, cùng phân tranh, nói vậy cho các ngươi dõ.

- Thời gian thí luyện là một tháng, trong đoạn thời gian này, muốn các ngươi hảo hảo tôi luyện, tăng tiến tu vi và thực lực của mình.

Nói đến đây, Vân Trường Thanh hướng về phía sau mấy bước, vừa muốn nói lời tuyên bố, bỗng, có một cơn kình phong cuồng loạn lướt qua.

Đoàn người quay lại, đã nhìn thấy trong hư không, có một nhóm thân ảnh, ngự không mà đến, tốc độ rất nhanh.

- Không nghĩ đến, gặp lại người quen.

Sở Hành Vân cũng nhìn lại, khóe miệng vén lên, nhưng ở trong con ngươi của hắn, cừu hận cũng lóe lên.

Ánh mắt của hắn rơi vào hai gã trung niên.

Một người mặc hồng bào, khí tức cuồng bạo, giống như một đoàn liệt hỏa hừng hực, còn chưa tới gần, để đoàn người cảm giác khố nóng, cực kỳ khó chịu.

Mà một người khác, quần áo bào tro, hai gò má gầy, cắp mắt trái tồn tại một vết kiếm to, hai mắt âm trầm như nước, tựa như trần đầy cừu hận, cho dù chỉ cái liếc mắt, cũng làm cho đoàn người sợ hãi.

Hai người này, chính là Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc.

Hai người bọn họ, đều là người Sở Hành Vân quen.

Team: Vạn yên chi sào.

Nguồn: truyenyy.com

Dịch: HonDe.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch