Sở Hành Vân cùng bạch hổ đi xuyên rừng rậm, hai mắt ngưng đọng nhìn phía trước, cũng không có sắc mặt vui mừng sau khi giết chết cường địch.
Đối với Sở Hành Vân, người nửa bước thiên linh, cũng không coi là cái gì.
Ban đầu ở Lưu Vân hoàng triều, tu vi của Sở Hành Vân bất quá chỉ là Địa linh nhất trọng thiên, nhưng dựa vào đủ loại thủ đoạn cũng có thể giết chết nửa bước thiên linh cảnh Lưu Tung, khiếp sợ cả hoàng triều.
Lúc này, tu vi của Sở Hành Vân đã đạt Địa linh ngũ trọng thiên, lại có hắc động trọng kiếm nghịch thiên dị bảo trong tay, thực lực bản thân tăng lên không nhỏ.
Đừng nói là nửa bước thiên linh cảnh, coi như là đối mặt với chân chính cường giả thiên linh cảnh Sở Hành Vân cũng có tự tin đánh một trận!
Ở trong rừng rậm cũng không lâu lắm, Sở Hành Vân đi tới một chỗ cổ đạo, ở đây trải rộng, liếc mắt nhìn sang, sơn thế hỗn loạn, lộ ra áp lực khó có thể nói rõ cảm giác.
Sở Hành Vân xuất ra ngọc Hiển Tung, cúi đầu liếc nhìn, vùng xung quanh lông mày lập tức nhíu lên.
Ngọc trên người như trước hiện đầy quang điểm, nhưng những điểm sáng này không còn tán loạn vô tự, mà là hội hợp cùng một chỗ, chậm rãi hướng phía trước tiến lên, rất hiển nhiên những con đệ tử gia tộc này đã ba năm gặp nhau, hướng ở chỗ sâu trong bí cảnh xuất phát.
-Cự ly cách ta không xa, cũng có một đội ngũ.
Sở Hành Vân ánh mắt tập trung phía trước, nơi tồn tại 15 đạo quang điểm, ánh sáng lóe lên càng nổi bật.
15 đạo quang điểm hẳn là đại biểu cho mười lăm tên con em gia tộc.
Con số này, đã cực kỳ khổng lồ, hơn nữa dựa theo lệ cũ, trong này hơn phân nửa là có lão giả Nửa bước thiên linh hộ tống, hơn nữa, rất có thể không chỉ một người.
Càng làm cho Sở Hành Vân kinh ngạc chính là, 15 người này cũng không có tiến về phía trước, mà là dừng ở tại chỗ, cũng không nhúc nhích.
-Người đến nơi sâu nhất trong bí cảnh là có thể đi qua thí luyện, trở thành đệ tử vạn kiếm các, mười vị trí đầu tiên thì có thể vào tẩy kiếm trì, sở dĩ mục đích cuối cùng của tần thường hai nhà, là muốn trong thời gian ngắn nhất khiển con em gia tộc đến bí cảnh chỗ sâu nhất.
-Nhưng vì sao này 15 người lại ngừng lại, lẽ nào bọn họ biết ta muốn đi qua cổ đạo, cố ý chặn đường ta?
Cái ý niệm này mới ra hiện, đã bị Sở Hành Vân bác bỏ.
Tuy nói hắn bị Thường Danh Dương hạ lệnh truy sát, nhưng khi tiến nhập bí cảnh , vị trí cụ thể của mỗi người khó có thể dự đoán, bởi vậy, đệ tử hai nhà tần thường không có khả năng biết vị trí cụ thể của hắn.
Ngay cả vị trí cũng không biết, càng không nói đến mai phục, chờ Sở Hành Vân tự chui đầu vào lưới.
Giữa lúc Sở Hành Vân nghi hoặc, tiếng động sàn sạt nhẹ nhàng vang lên, Sở Hành Vân ánh mắt trở ngưng trọng, hướng phía nguồn gốc âm thanh nhìn lại.
Rất nhanh một đạo thân ảnh quen thuộc xuất hiện ở trong tầm mắt, người tới lại là Phương Sư.
Ở giữa cổ đạo hoang vu, Phương Sư chạy như bay, võ linh Liệt Thổ Hoang Sư của hăn đã gọi ra từ lâu, bám vào trên người hắn, khiến cho hơi thở của hắn trở nên cuồng bạo, bốn chân đạp đất, tốc độ nhanh kinh người.
Chỉ bất quá, Sở Hành Vân rất nhạy bén chú ý tới, thời khắc này Phương Sư một thân một mình, hơn nữa thần sắc của hắn nhìn qua rất là kinh hoảng, chốc chốc lại quay đầu nhìn về phía sau.
Lúc Sở Hành Vân nhìn về phía Phương Sư, Phương Sư cũng đồng dạng phát hiện Sở Hành Vân, một đạo ánh sáng lạnh lùng trong con ngươi xẹt qua, cước bộ thẳng tắp hướng về phía Sở Hành Vân.
-Không nghĩ tới, ta lại ở chỗ này gặp phải ngươi, xem ra là lão thiên gia cho ta một cơ hội để ta báo thù rửa hận.
Phương Sư gầm lên giận dữ, trường kiếm trong tay huy vũ, trên người hư ảnh cuồng sư tựa hồ trở nên lớn, bộc phát ra tiếng rống rung trời.
-Chết!
Phương Sư không chút do dự nào, vừa nhìn thấy Sở Hành Vân, kiếm liền vung ra khỏi vỏ, chém về phía đầu Sở Hành Vân.
Việc xảy ra ở cổ kiếm hội Phương Sư nhớ rõ ràng, nhất là ánh mắt trào phúng của mọi người càng thật sâu in vào trong lòng của hắn, vĩnh khó khăn xóa đi.
Cho nên hắn khi đó yên lặng phát thệ, ở tẩy kiếm thí luyện chỉ cần hắn gặp Sở Hành Vân, sẽ rút kiếm chém giết, dùng tiên huyết tới cọ rửa sỉ nhục, đoạt lại trái tim của Hạ Khuynh Thành.
-Muốn chết!
Sở Hành Vân phun ra một đạo thanh âm lạnh lùng, tay cầm Hắc động trọng kiếm, trong nháy mắt bầu không khí khắp cổ đạo thay đổi, giống như rơi vào trong hầm băng , vô cùng âm hàn, lạnh giá.
Vốn Sở Hành Vân không muốn cùng Phương Sư chạm mặt, chuẩn bị đi nhanh về phía trước, nhìn xem những đệ tử gia tộc kia đang diễn trò xiếc gì.
Ai biết cái tên Phương Sư này không nói hai lời, trực tiếp rút kiếm đánh tới, muốn đẩy Sở Hành Vân vào chỗ chết, này khiến Sở Hành Vân tức giận, có lau một cái sát ý nổi lên trong lòng.
-Chém!
Sở Hành Vân một kiếm đâm ra, kiếm chứa hàn ý, giống như một tòa vạn cổ tuyết sơn đập xuống, đem thiên địa linh lực đông lại, ngay cả võ linh Liệt Thổ Hoang Sư của Phương cũng bị đông cứng không cách nào nhúc nhích.
Thương!
Song kiếm ở giữa không trung va chạm, sư ảnh trong nháy mắt bị nghiền ép nát bấy, lập tức tiêu tán, lộ ra thân ảnh của Phương Sư, cổ kiếm khí còn dư lại tàn sát bừa bãi, đánh vào chỗ hiểm quanh thân hắn.
-Làm sao lại mạnh như vậy?
Phương Sư cả kinh , con ngươi như muốn lòi ra, hắn không nghĩ tới thực lực chân chính của Sở Hành Vân lại kinh khủng như vậy, hắn ngay cả tư cách ngăn cản cũng không có.
Ùng ùng
Tiếng nổ đinh tai nhức óc truyền đến, kiếm khí áp bách trên người Phương Sư, mắt thấy sắp nhập vào trong cơ thể hắn, trong nháy mắt một đạo thân ảnh hỏa hồng hình sư tử hiện lên, đem Phương Sư bao phủ toàn thân cao thấp.
Lập tức, tốc độ Phương Sư tăng mấy lần, giống như huyễn ảnh, cư nhiên tránh được hắc động trọng kiếm kiếm khí, cũng không quay đầu lại điên cuồng chạy trốn, từng đạo tàn ảnh lướt ra ngoài.
Sở Hành Vân trong mắt lóe lên vẻ kinh dị, nhưng động tác trong tay không ngừng, kiếm phong biến mất, lấy hắn làm trung tâm, hàn ý lành lạnh phủ xuốn tiếp xúc bất cứ vật nào đều biến thành tảng băng.
Cổ hàn ý này, đồng dạng bao phủ thân thể Phương Sư khiến hắn run một cái.
Trong thoáng chốc kiếm của Sở Hành Vân đã đến chỗ hắn, một kiếm phá trời đông giá rét, cổ hồn trọng kiếm này khiến Phương Sư thổ huyết ba lần, hung hăng hướng mặt đất ném hắn xuống.
Oanh!
Tiếng nổ kinh khủng phát ra, phía dưới cổ đạo xuất hiện một vết nứt to do thân thể của Phương Sư đập vào mặt trên, miệng hắn không ngừng phun ra tiên huyết nóng hổi, không còn chút tư thế bá đạo như ban đầu.
Sở Hành Vân chậm rãi hạ xuống, trên mặt không có chút biểu tình nào, trên bàn tay, hắc động trọng kiếm khẽ rung lên sát ý.
Cảm thụ được cổ sát ý lạnh lẽo, Phương Sư luống cuống, vết máu ở khóe miệng cũng không có lau đi, nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, cầu xin tha thứ:
-Lạc Vân, ta thừa nhận ngươi mạnh hơn ta, từ nay về sau ta sẽ không lại mơ ước Hạ Khuynh Thành, lại không ngu ngốc ra tay với ngươi, xin ngươi giơ cao đánh khẽ cho ta một con đường sống đi.
-So với loại hứa hẹn này, ta càng tin tưởng người chết hơn.
Sở Hành Vân cười lạnh một tiếng khiến con ngươi Phương Sư đột nhiên co rút nhanh, thân thể hắn điên cuồng run rẩy, cuối cùng trong mắt lóe lên một tia sáng, hô to nói:
-Lạc Vân, ngươi nếu không giết ta, ta có thể nói cho ngươi biết một bí mật!
-Ừ?
Sở Hành Vân ngưng mắt, kiếm phong dừng lại.
Thấy thế, Phương Sư như được đại xá, hít sâu một hơi sau, ngưng giọng nói: