Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 361: Nửa thật nửa giả

Chương 361: Nửa thật nửa giả

-Địa Sát Ngạo Linh Thảo, đứng hàng lục cấp , chính là nhờ Địa Sát Khí trong nó mà trở thành linh thảo hiếm thấy, võ giả Địa linh cảnh sau khi dùng cỏ này, trong cơ thể Địa Sát Khí sẽ trở nên sôi trào, có thể dễ dàng đột phá cảnh giới lại không có có bất kỳ tác dụng phụ nào cả.

Sở Hành Vân kiến thức uyên bác, lập tức nói ra tin tức cặn kẽ về Địa sát ngạo linh thảo ,ngữ âm sắc xảo, hỏi ngược lại:

-Chẳng lẽ ngươi biết nơi nào có Địa Sát Ngạo Linh Thảo?

Trong giọng nói cũng không tự chủ mang theo vài phần khát vọng .

Sau cổ kiếm hội, Sở Hành Vân ngày đêm khổ tu, cấp thiết muốn nhanh chóng đột phá tu vi tiến vào Thiên linh cảnh.

Một gốc cây Địa sát ngạo linh thảo, có thể khiến cho Sở Hành Vân ngay lập tức tiến vào Địa Sát lục trọng thiên, điều này với hắn mà nói, tự nhiên có một sức hấp dẫn không hề nhỏ.

-Không sai.

Phương Sư gật đầu, trầm giọng nói:

-Ở gần khu vực này có Địa Sát Ngạo Linh Thảo sinh trưởng, số lượng không ít, chừng hơn hai mươi cây, chỉ cần ngươi đáp ứng buông tha ta, ta sẽ nói cho ngươi biết nơi Địa Sát Ngạo Linh Thảo sinh trưởng.

-Tuy nói sau lần đầu tiên ăn vào bụi cây Địa Sát Ngạo Linh Thảo lần thứ hai dùng hiệu quả sẽ giảm đi nhiều, nhưng địa sát ngạo linh thảo là linh thảo lục cấp mỗi bụi có thể dế dàng bán với giá trăm vạn linh thạch!

Phương Sư chỉ ngừng trong chốc lát lại lập tức bổ sung, giọng nói tràn đầy mê hoặc.

Lời của hắn cũng không phải giả.

Võ giả Địa Linh Cảnh nếu có bụi cây Địa Sát Ngạo Linh thảo có thể tấn chức Nhất trọng, vật trân quý như thế một khi xuất hiện sẽ đưa tới vô số người tranh giành, có thể nói là giá cả không phải vấn đề.

Kiếm lấy trăm vạn linh thạch quá đơn giản, quả thực không cần tốn nhiều sức!

-Được, ta đáp ứng ngươi.

Sở Hành Vân không do dự sảng khoái đáp ứng.

-Quả nhiên là người sảng khoái!

Phương Sư tán thưởng một tiếng, cũng không nhiều lời vô ích, hướng về phía Sở Hành Vân nói:

-Phía trước năm mươi dặm có một sơn động ẩn khuất, ngươi đi dọc sơn động sẽ dẫn đến một sơn cốc, mà chỗ sâu nhất trong sơn cốc đó là nơi Địa sát ngạo linh thảo sinh trưởng.

-Địa Sát Ngạo Linh Thảo chính là vật hiếm thấy, sinh trưởng thành đoàn, tự nhiên có linh thú thủ hộ, linh thú kia là một con mãng xà hung hãn dài chừng trăm thước, tu vi đã đạt đến nửa bước Thiên Linh Cảnh, nhưng dựa vào thực lực của ngươi nếu muốn tiêu diệt nó cũng không phải việc khó khăn.

-Tuy nhiên nếu ngươi không địch lại được linh thú kia thì có thể lợi dụng sơn động, thuận lợi đem về cổ đạo, ta vừa rồi sở dĩ hốt hoảng khẩn trương không lấy được Địa Sát Ngạo Linh Thảo, chính là từ chỗ hang núi kia mà chốn ra được.

Vừa nói Phương Sư vừa cởi quần áo lộ ra những đạo vết thương khá nặng, vết tích rất mới, hẳn là mới tạo thành không bao lâu.

Thấy động tác của Phương Sư, Sở Hành Vân nghĩ lại tới thời điểm vừa nhìn thấy Phương Sư đúng là biểu hiện chật vật, hốt hoảng dồn dập bỏ chạy.

Bất quá, Sở Hành Vân thoáng suy tư lại nghĩ tới lời Phương Sư nói hẳn không phải là toàn bộ.

Cách nơi này chừng năm mươi dặm có một sơn động Sở Hành Vân cũng không biết, nhung hắn lại rõ ràng, mười lăm tên đệ tử hai nhà Tần Thường chính là dừng lại ở khu vực đó.

Nếu như nơi đó có hơn hai mươi bụi cây Địa sát ngạo linh thảo, đệ tử hai nhà tần thường sao có thể bỏ qua, chắc chắn bọn hắn phải dừng lại đó.

Nhưng trong này có một điểm đáng ngờ.

Theo như lời của Phương Sư, linh thú thủ hộ Địa sát ngạo linh thảo tu vi chỉ có nửa bước Thiên linh cảnh, lấy thực lực đệ tử hai nhà tần thường, giết chết nó là việc đơn giản, căn bản không có khả năng dừng lại lâu như vậy.

Như vậy suy xét, mãng xà kia tuyệt đối không đơn giản như vậy,... Ít nhất... Đạt đến thiên linh tam trọng cảnh, thậm chí là cao hơn, như vậy mới có thể ngăn cản đệ tử hai nhà tần thường tiến công.

Sở Hành Vân nghĩ tới đây, ánh mắt nhìn về phía Phương Sư từ từ trở nên lạnh lùng.

Phương Sư này, nhìn qua thô bạo, không hề tâm kế, nhưng trong đầu âm mưu quỷ kế lại tàn nhẫn không gì sánh được.

Nếu như Sở Hành Vân tin lời của hắn, một khi vào đến chỗ sâu nhất của sơn cốc, hơn phân nửa sẽ gặp phải mãng xà cùng đệ tử hai nhà tần thường vây công, bất luận bên nào ra tay đều là rất mạnh, có thể đẩy hắn rơi vào khốn cảnh.

-Lời nói của Phương Sư nửa thật nửa giả, dễ dàng mê hoặc phán đoán của người khác, chỉ bất quá, ta hiện tại đã đoán được gần hết chân tướng đối với hành động kế tiếp, cũng sẽ có nhiều trợ giúp.

-Thậm chí, nếu ta xử lý tốt còn có thể làm ngư ông thủ lợi!

Sở Hành Vân ánh mắt thâm thúy, trong nháy mắt trong đầu nổi lên nhiều ý niệm.

Thấy Sở Hành Vân rơi vào trầm mặc, Phương Sư thần sắc có chút khẩn trương, yếu ớt nói:

-Lạc công tử, nên nói ta đều đã nói xong, hiện tại ta có thể rời khỏi sao?

Sở Hành Vân liếc mắt nhìn hắn, không nói gì, đem hắc động trọng kiếm thu hồi lại.

Thấy thế, Phương Sư thần sắc đại hỉ, nhưng hắn còn chưa kịp có động tác, bạch hổ đột nhiên ra hiện ở trước mặt của hắn, ngân bạch dựng lên, tùy ý tản mát ra sát ý lạnh giá.

Cỗ sát khí nồng đậm khiến cho Phương Sư rùng mình một cái, hai mắt trừng thật lớn, giận dữ hét:

-Lạc Vân ngươi đây là ý gì, ngươi vừa rồi rõ ràng đã đáp ứng ta!

-Không sai, ta mới vừa rồi xác thực đã đáp ứng ngươi, không bị thương tính mệnh của ngươi, tuy nhiên lời hứa của ta chỉ đối với một mình ta hữu hiệu, về phần bạch hổ nó cũng không cùng hứa hẹn.

Sở Hành Vân trầm ngâm chốc lát, tiếp tục nói:

-Huống chi, lời ngươi nói nửa thật nửa giả, rõ ràng là dẫn dụ ta vào bẫy, khiến ta chết ở trong vây công của mãng xà và đám đệ tử Tần Thường, cho dù ta tự mình ra tay giết ngươi, cũng là chuyện đương nhiên.

Ông!

Câu nói này như sấm sét ầm ầm nổ tung, Phương Sư ánh mắt ngưng lại, khuôn mặt hoảng sợ nói:

-Ngươi, làm sao ngươi biết tần thường hai nhà đệ tử ở đó...

Còn chưa nói xong, Phương Sư trước mắt, một đạo ngân sắc ánh sáng đại biểu cho tử vong xẹt qua, Canh kim khí nỡ rộ, sắc bén vô cùng, trực tiếp xé rách yết hầu của hắn.

Tiên huyết từ vết rách phun trào dữ dội, cướp đi mạng sống của Phương Sư, tia nghi ngờ trong đầu hắn cũng không có được câu trả lời, mang theo tàn niệm, hồn về cửu tuyền.

Phốc!

Thi thể rơi xuống đất, đệ nhất cuồng nhân Kiền võ hoàng triều, bỏ mình tại đây.

Sở Hành Vân nhìn Phương Sư chết đi, trong mắt không thương hại, trước sau bình tĩnh như một, không hề bận tâm.

Ngay từ đầu hắn cùng với Phương Sư gặp nhau, đối phương trực tiếp xuất thủ, muốn đẩy hắn vào chỗ chết, sau đó, Phương Sư bị thua, để bảo trụ tánh mạng của mình, nói ra ngôn ngữ lừa bịp, muốn để Sở Hành Vân đi chịu chết.

Những hành động ngu xuẩn này của hắn đã đẩy hắn vào con đường chết.

-Khu vực phía trước đã bị đám người đệ tử hai nhà Tần Thường kia bao vây nhưng Phương Sư vẫn có thể chạy trốn trở về, này đã nói lên phong tỏa cũng không chu đáo chặt chẽ, chỉ cần ta cẩn thận xử lý, mới có thể có thu hoạch.

Sở Hành Vân ánh mắt dời qua xa xa nhìn về phía trước cổ đạo.

Ở trong đầu của hắn, một cái tính toán mơ hồ bắt đầu hiện lên, không ngừng suy tính.

Team: vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch