Bóng đêm thâm thúy như nước, bao phủ cả tòa bí cảnh, khiến tâm thần đám người đều yên tĩnh lại.
Cách đó không xa, có một thung lũng, lối vào bày ra từng cổ thi thể lạnh như băng, máu loang lổ đã sớm đông lại, dưới ánh trăng êm ái lộ ra khí tức rung động lòng người.
Sâu trong thung lũng là một mảnh rừng âm u có ba bóng người đang đứng.
Ba người này, trên trường bào đều nhiễm tiên huyết, sát ý đằng đằng, khí thế hung ác lượn lờ quanh thân, người bình thường căn bản không dám tới gần.
-Hơn trăm người này không hổ là các nhân vật thiên tài đến từ các hoàng triều, dù rơi vào cạm bẫy của chúng ta vẫn có thể chống đỡ mở một con đường máu ra ngoài.
Một trong ba người đột nhiên mở miệng, lộ ra thần sắc hơi kinh ngạc.
-Chúng ta chỉ có hơn hai mươi người, khó có thể phát huy toàn bộ lực lượng kiếm trận, có thể tiêu diệt toàn bộ cũng coi như hiếm thấy.
Tên còn lại thoải mái nói, nhìn về phía hắc y nhân ở giữa, cười nói:
-Bất quá lần này nhờ có Thường Phong trưởng lão hung hãn xuất thủ mới triệt để chấn áp đám người kia, lần hành động này mới có vô số cá sa lưới.
-Thực lực của Thường Phong trưởng lão cao nhất trong sáu người chúng ta, tu vi đã tiến nhập Thiên Linh Cảnh, trở thành Thiên Linh cường giả chân chính, muốn tiêu diệt mấy tiểu tử miệng chưa dứt sữa tự nhiên không thành vấn đề.
Người đầu tiên mở miệng tiếp lời, trong ngữ khí tràn ngập lấy lòng nhìn về phía hắc y nhân.
Hắc y nhân cười nhạt một tiếng, dưới lớp mũ áo lộ ra một khuôn mặt cương nghị, bình thản nói:
-Ba người đều là Nửa bước thiên linh cảnh, tùy thời đều có thể đột phá tu vi, ta chỉ là vận khí tốt, may mắn đột phá trước mà thôi.
-Thường Phong trưởng lão khiêm nhường, ngươi bất quá ba mươi chi linh, lại có thể tấn nhập thiên linh cảnh giới, huống hồ, ngươi chủ tu trọng kiếm chi đạo, thiên phú cực cao, ngay cả gia chủ đối với ngươi đều khen không dứt miệng, tương lai, thành tựu nhất định không thấp, tiền đồ rộng mở.
-Hai nhà Tần Thường có vô số kiếm đạo cao thủ nhưng ở Trọng Kiếm Chi Đạo, Thường Phong trưởng lão ngươi có danh vọng cao nhất, ngày sau mong Thường Phong trưởng lão nhấc lên đề bạt , hai người chúng ta nhất định cảm kích vô cùng.
Nghe được hai người nịnh nọt, Thường Phong trên mặt cũng không quá nhiều biểu tình, nhưng trong con ngươi hắn cũng lộ ra đắc ý cực kỳ đầu nhếch lên biểu hiện cực kỳ hưởng thụ.
-Được rồi, hơn trăm chiếc nhẫn trữ vật, đã vơ vét hết chưa?
Lúc này, trong con ngươi Thường Phong hiện lên một đạo tinh mang, quay đầu nhìn về phía một người bên cạnh.
Người nọ không dám khinh thường, lập tức xuất ra một cái nhẫn trữ vật, đưa cho Thường Phong, cung kính nói:
-Đã dựa theo Thường Phong trưởng lão phân phó, triệt để cướp đoạt hoàn toàn, theo kiểm tra sơ bộ thì tổng cộng có chín món vương khí, hai trăm ba mươi bốn món bảo khí, về phần linh thạch cùng linh tài, con số nhiều lắm, khó có thể đánh giá, giá trị hẳn là không dưới trăm vạn.
Trong lúc nói chuyện, hai tay của người kia đều có chút run rẩy.
Bọn họ bày kiếm trận, tru sát 108 nhân vật thiên tài, mà những người này, trên người cất giấu cũng đủ dày, riêng Vương khí đã có tới chín món, bảo khí càng không nói đạt đến hơn trăm cái.
Nếu như đem những trân bảo này tất cả đều đổi thành linh thạch, con số hẳn phải lên đến mấy nghìn vạn!
-Chín món vương khí?
Thường Phong có chút kinh ngạc, nhìn lướt qua nhẫn trữ vật, sắc mặt vui mừng nói:
-Để an bài chúng ta tiến nhập bí cảnh, hai nhà đã hao phí một nghìn vạn linh thạch, có chỗ thu hoạch này, gia chủ nhất định rất hài lòng, đến lúc đó, ba người chúng ta luận công ban thưởng, nói không chừng có thể được phân một món vương khí.
Dưới sự an bài của Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc,, sáu gã nửa bước thiên linh tiến nhập bí cảnh, đồng thời dẫn dắt đệ tử hai nhà tần thường trắng trợn giết chết những thiếu niên thiên tài, cướp đoạt nhiều trân bảo.
Những công lao này, khó có thể bỏ qua, sau khi chuyện thành công, nhất định sẽ được khen ngợi một phen, tất nhiên sẽ được ban thưởng hậu hình, một món vương khí cũng không phải là chuyện không thể.
-Chỉ tiếc...
Vừa dứt lời, sắc mặt của Thường Phong chợt biến, âm trầm nói:
-Có ba người quá ngu xuẩn, cư nhiên trước lúc hội hợp lại hao tổn tính mệnh, nếu không, tốc độ chúng ta giết chết thiên tài tuấn kiệt sẽ nhanh hơn, đồng thời có thể đoạt được nhiều trân bảo hơn!
Thường Phong nói,khiến hai người còn lại hai liên tục gật đầu, thần sắc đồng dạng tức giận.
Bọn họ cũng không có cảm thán ba người kia tử vong, trái lại sinh lòng oán ý, nghĩ ba người kia rất ngu xuẩn, không chỉ không trợ giúp được gì, ngược lại liên lụy bọn họ, để cho bọn họ khó có thể thi triển tay chân.
Hôm nay, nếu như sáu người tề tụ, thi triển kiếm trận hẳn phải mạnh mẽ gấp mấy lần, đừng nói là giết chết hơn trăm người, coi như là giết chết hai trăm người, thậm chí 300 người, đều không nói chơi.
-May là gia chủ sáng suốt, để Bạch Mộ Trần làm nội ứng cho chúng ta, bằng không chúng ta cũng khó mà trong khoảng thời gian ngắn như vậy giết chết hơn trăm người, thủ đoạn kẻ, không thể khinh thường.
Một người cảm thán nói, giọng nói mang theo vài phần tán thưởng.
-Bạch Mộ Trần thiên phú và thủ đoạn đúng là không tệ, cũng bởi vậy mới có thể khiến Thường gia chủ âm thầm thu làm đệ tử môn quan, mười vị trí thí hắn đã chiếm được vị trí thứ nhất.
Tên còn lại phụ họa nói, ánh mắt nhìn lướt qua, cau mày nói:
-Bất quá, vì sao ta không nhìn thấy Bạch Mộ Trần, hắn đi phương nào?
Nghe vậy, Thường Phong cười lạnh một tiếng, vừa mới chuẩn bị mở miệng, lại có một đạo âm thanh xa lạ truyền đến, cười nhạo nói:
-Bạch Mộ Trần đã hồn về cửu tuyền, các ngươi nếu muốn gặp hắn, ta ngược lại có thể tiễn các ngươi một đoạn đường.
Đạo âm thanh này vừa cất lên lập tức phá vỡ cảnh tượng vắng vẻ trong thung lũng.
Lập tức, ở ba người ngạc nhiên đưa ánh mắt tới, một gã thanh niên khuôn mặt tuấn dật áo đen chậm rãi đi tới, bước chân trầm ổn, đi thẳng tới trước mặt của ba người.
Lạc Vân!
Thấy người trước mắt, trong con ngươi của ba người đồng thời hiện lên lãnh ý, rất hiển nhiên bọn họ cũng nhận được phân phó của Thường Danh Dương, nhìn thấy Sở Hành Vân, trực tiếp giết chết, tuyệt đối không lưu tình.
-Trước mặt ba người chúng ta cũng dám xuất ngôn cuồng vọng, không thể không nói ta rất bội phục sự ngu ngốc của ngươi…
Một tên nửa bước thiên linh cười nhạt, lời nói còn chưa dứt ánh mắt hắn nhìn về phía Sở Hành Vân lập tức ngưng trọng.
Nói đúng ra thì ánh mắt của hắn đang rơi vào Vạn tượng giaps tay trên người Sở Hành Vân không nhúc nhích.
-Tiểu tử, Vạn tượng giáp tay tại sao lại ở trên tay của ngươi, ngươi từ đâu mà lấy tới!
Người nọ bỗng nhiên hoàn hồn, thanh âm đã không có trào phúng, chỉ có lạnh lùng cùng sát ý.
Người này, đến từ Tần gia.
Hắn liếc mắt qua liền nhận ra vạn tượng giáp tay, tâm thần nổi lên nghi ngờ, căn bản không nghĩ ra, vì sao vạn tượng giáp tay của Tần Dương lại rơi vào trong tay của Sở Hành Vân.
-Vấn đề này, giải thích có chút phức tạp, ngươi có thể tự mình đi hỏi Tần Dương.
Sở Hành Vân đồng dạng con mắt mang lãnh ý, trong tay phải hắc động trọng kiếm bỗng nhiên vung lên, phóng xuất ra hồn trọng chi kiếm áp.
-Muốn chết!
Tâm thần người kia giận dữ, toàn thân cao thấp bạo dũng ra hỏa quang cực nóng, song chưởng đánh ra, hỏa quang toàn bộ hướng phía Sở Hành Vân đánh tới, khiến cho mảnh không gian này trở nên sáng như ban ngày.
Đối mặt với hỏa quang cực nóng, Sở Hành Vân vẫn lạnh nhạt như cũ, hắc động trọng kiếm vung lên tiếp xúc hỏa quang, trong chớp mắt, đem hết thảy hỏa quang đều nghiền nát rơi, mà thân thể hắn lại bao phủ quang hoa võ linh phi thân đến trước người nọ.
-Giết!
Thanh âm lạnh giá chói tai từ trong miệng Sở Hành Vân phun ra, vạn tượng giáp tay run rẩy, ngân bạch ánh sáng như sóng biển tràn ra, hóa thành vạn tượng chi lực, dũng mãnh tiến vào bên trong hắc động trọng kiếm.
-Lập tức lui về!
Thường Phong biến sắc, lập tức cảm thấy không thích hợp.
Nhưng lúc hắn phát hiện đã quá muộn.
Vạn tượng chi lực nỡ rộ, hắc động trọng kiếm đại biểu cho tử vong đã áp bách đến trước mặt người kia, trọng kiếm vô phong, cổ lực lượng kinh khủng làm cho thân thể của hắn bắt đầu không tự chủ run rẩy.
Oanh!
Hắc động trọng kiếm, trực tiếp phá vỡ linh lực quanh thân người kia, ngay cả hỏa quang võ linh cũng lập tức tan biến, rơi vào ngực của hắn, khiến cho trước ngực bị lõm xuống phía dưới.