Đối với cái chết của Bạch Mộ Trần, trong lòng Sở hành Vân không có nửa điểm gợn sóng.
Thức lực của hắn, có thể dễ dàng giết chết nửa bước thiên linh.
Cho dù Bạch Mộ Trần có vương khí hộ thể, cũng khó thoát khỏi cái chết như trước.
Không giống với Sở Hành Vân bình tĩnh, thời khắc này Hạ Khuynh Thành vẫn lẳng lặng đứng ở nơi đó, hai mắt trừng lớn, cho tới bây giờ, còn có chút chưa tỉnh hồn lại, bị một màn vừa rôi khiếp sợ.
Nàng biết thực lực Sở Hành Vân rất mạnh, nhưng là không nghĩ tới, phải mạnh đến trình độ như vậy!
-Xem ra ta lo lắng thừa, lấy thực lực của ngươi, đủ để ngạo thị quần chúng, cho dù tạo ngộ nguy hiểm, cũng có thể ly khai.
Hạ Khuynh Thành nhìn về Sở Hành Vân cường khổ, nàng đột nhiên cảm thấy tự mình thật ngu.
Sở Hành Vân không khoe khang, vẫn duy trì dáng vẻ tươi cười như trước, vừa cười vừa nói:
-Cái tên Bạch Mộ Trần này, nhìn qua chính khí nghiêm nghi, kỳ thực dấu diễm dã tâm, ngươi làm sao lại đồng hành cùng hắn?
-Cái này nói ra rất dài dòng.
Hạ Khuynh Thành bất đắc dĩ thở dài, đem chuyện mấy ngày nay nói đại khái một lần.
Nguyên lai, sau khi Hạ Khuynh Thành tiến nhập bí cảnh thì gặp Bạch Mộ Trần.
Là công chúa của Đại Hạ hoàng triều, tâm tư của Hạ Khuynh Thành rất thông minh, đã sớm biết Bạch Mộ Trần ngụy quân tử, sở dĩ, nàng lập tực cự tuyệt lời thỉnh cầu của Bạch Mộ Trần, tự đi một mình.
Nhưng Bạch Mộ Trần không có buông tha, một đường theo đến, hơn nữa hắn còn nói là cấu thành một đội ngũ để tham gia cho an toàn.
Dần dà, chi đội ngũ này càng khổng lổ, nhân số đạt đến 108. Đồng thời nhiều lần bảo vệ Hạ Khuynh Thành, đem Hạ Khuynh Thành coi là đồng bạn.
Phải biết rằng, chi đội ngũ này đều là thanh niên ưu tú của các đại hoàng triều, đều có thực lực tiến vào Vạn Kiếm Các, làm cho Hạ Khuynh Thành dù phản cảm, cũng không thể cự tuyệt thằng, để tránh chuốc vào nhiều tức giận, ảnh hưởng đến việc thí luyện.
-Cái tên này, thật đúng là tâm tư âm hiểm, cư nhiên dùng thủ đoạn này, ép ngươi đi vào khuôn khổ.
Sở Hành Vân cười lạnh một tiếng, hỏi tới:
Bất quá, một nhóm hơn trăm người, vì sao lại không ai phát ra dị dạng nơi này?
Cao thủ địa linh cảnh, năm giác quan nhảy cảm, có thể bao phủ vài dặm, theo lý mà nói, bọn họ có thể phát hiện ra Bạch Mộ Trần đang dở trò đồi bại, nhưng cuối cùng nếu không có Sở Hành Vân, sợ rằng Hạ Khuynh Thành đã chịu nhục nhã.
-Bạch Mộ Trần xuất thủ trước, làm những người đó khởi hành trước, lúc này, bọn họ hẳn là đi được mười dặm bên ngoài thung lũng rồi.
Hạ Khuynh Thành lập tức chả lời, đội ngũ đã rời đi, nàng vẫn biết được.
-Thung lũng?
Sở Hành Vân đột nhiên sửng sốt, nghi hoặc nói:
-Thung lũng ngươi nói, có phải ở chỗ vào là chỗ rừng dậm cuối cùng?
-Làm sao ngươi biết?
Hạ Khuynh Thành đồng dạng cũng nghi hawojc, đnag nói chuyện, gật đầu.
-Thì ra là thế, đây mới là mục đích thật sự của Bạch Mộ Trần!
Sở Hành Vân tựa hồ biết cái gì, bửng tỉnh cười, điều này làm cho Hạ Khuynh Thành nghi ngờ, mang mắt hỏi.
-Vừa rồi, lúc ta tới đây, thấy thung lũng phía bên ngoài, đột nhiên có vô số kiếm quang chạy lên hư không, những thứ kiếm qunag này, ngưng tụ thành một tòa kiếm trận nguy nga, mang theo từng âm thanh thê lương, xem ra tòa kiếm trận muốn giết người, xem ra là hơn một trăm người trong miệng ngươi.
Nghe được Sở Hành Vân nói, trái tim Hạ Khuynh Thành điên cuồng nhảy lên, xuy nghĩ một hồi, nói:
-Bên trong cả tòa bí cảnh, hiểu được bố trí kiếm trận, chỉ có đệ tử hai nhà Tần Thường, lẽ nào là bọn hắn ra tay?
Đang vừa mở miệng, Hạ Khuynh Thành lắc đầu, phủ định nói:
-Muốn giết hơn trăm người, bố trí kiếm trận, nhất định rất nguy nga, cần người, ít nhất 20 người, thậm chí nhiều hơn, huống chi bọn họ làm sao có thể tụ tập một chỗ.
-Còn nữa, đối phương bố trí kiếm trận, muốn đại khai sát giới, cùng Bạch Mộ Trần có quan hệ gì, hắn đến từ Thiên Phong hoàng triều, không có quan hệ đến hai nhà Tần Thường.
Trong lòng Hạ Khuynh Thành tràn đầy nghi hoặc, đến cuối cùng, không xuy nghĩ sâu xa, nhìn về phía Sở Hành Vân.
-Kỳ thực, tẩy kiếm thí luyện lần này, là một cái âm ưu.
Sở Hành Vân hai mắt ngưng thần, mở miệng nói:
-Thứ nhất khí tiến vào bí cảnh, trong tay của đệ tử hai nhà Tần THường, đều có viên ngọc vị trí, dựa vào viên ngọc này, họ có thể trong thời gian ngắn hội họp.
-Thứ hai, tại đây trong bốn mươi ba người, có sáu người là trưởng lão hai nhà, tu vĩ đã đạt đến nửa bước thiên linh, ý nghĩa bọn họ tồn tại, là xuất thủ giết chết thanh niên tài tuấn, cướp lấy mười vị trí.
Lộp bộp!
Ánh mắt Hạ Khuynh Thành mở to, trong lòng nàng rõ ràng, có sáu gã nửa bước thiên linh tồn tại, sẽ phá hư công bằng, ít nhất trong bí cảnh không người nào có thể chiến thắng nửa bước thiên linh.
-Thứ ba, bọn họ ngoài việc chiếm lấy mười vị trí, còn sẽ ra tay giết người tài giỏi, vì bọn họ đều là người của các hoàng triều, trên người sẽ mang theo rất nhiều tài phú.
Hắn liếc nhìn đằng nguyên hộ tâm ngọc trên đất, đang nói rất chắc chắn.
Bạch Mộ Trần, là đệ nhất kiếm khách Thiên phong hoàng triều, trên người của hắn có vương khí, như vậy các thiên tài từ các nơi khác tự nhiên cũng sẽ có bảo vật, tuy nói một người không nhiều lắm, nhưng hơn trăm người, con số này rất khả quan.
Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạch hai lão cáo già này, phí hết tâm tư, cuối cùng đem sáu gã nửa bước thiên linh đưa vào bí cảnh, ngoài trừ muốn đoạt được mười vị trí, chắc chắn sẽ không buông tha cơ hội này.
-Thư tư..
Sở Hành Vân đang định nói tiếp, Hạ Khuynh Thành cứt đứt lời:
-Đối phương chiến lực chiếm ưu thế, chỉ muốn an bài một cái nội ứng, dọc theo đường đi tụ tập mọi người, như vậy là muốn một mẻ lưới vây bắt, tránh tốn sức.
-Mà Bạch Mộ Trần chính là nội ứng!
Nghe đến đó Sở Hành Vân đưa ngón tay cái khen nàng, Hạ Khuynh Thành vừa nói, chính là lới hắn muốn nói.
-Hai nhà Tần Thường, dĩ nhiên có thể cho sáu gã nửa bước thiên linh cảnh vào, chuyện này, ta nhất định phải bẩm báo với Vạn kiếm các, đến lúc đó, cho dù là Tần Xích Tiêu hay Tần Thu Mạc đều bị liên luy.
Hạ Khuynh Thành nói, nàng lúc này rất tức giận.
-Ngươi nghĩ, cao tầng Vạn kiếm các không biết truyện này?
Cặp mắt Sở Hành Vân trắng dẽ, tùy ý nói một câu, để thần sắc nàng đọng lại, giật mình tỉnh giấc, trên mặt, không còn có tức giận, mà ẩn sâu là vẻ bất đấc dĩ.
Sở Hành Vân vỗ bả vai an ủi nàng:
-Mặc kệ nói như thế nào, ngươi cuối cùng bình yên vô sự, những chuyện phức tạp, không muốn cũng được.
Đang nói, hai tay hắn dỗi ra, đem một gốc Địa sát ngạo linh thảo đưa cho Hạ Khuynh Thành.