Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 371: Chết dưới kiếm

Chương 371: Chết dưới kiếm

Hạ Khuynh Thành trúng Ngũ Huyền Tán, trên người không còn chút khí lực nào, nhưng Khinh Huyễn Song Kiếm sắc bén, một khi tiếp xúc được da thịt liền có thể đơn giản phá vỡ đến tận trái tim.

Giờ phút này Hạ Khuynh Thành đã hạ quyết tâm, hai mắt khép kín chờ đợi cái chết.

Ông!

Khinh huyễn song kiếm trong tay nàng đột nhiên rung lên một cái, thân kiếm hơi chậm lại tựa hồ bị lực lượng nào đó ngăn trở không có cách nào đâm xuống nửa phần, cường ngạnh dừng ở trước ngực nàng.

-Ngươi đang muốn tìm được ta, bây giờ chết như vậy mà nói, chẳng phải là rất không đáng?

Thanh âm quen thuộc vang lên rơi vào tai Hạ Khuynh Thành khiến thân thể mềm mại của nàng run lên một cái, khuôn mặt hiện lên ý cười khổ sở:

-Hắn rõ ràng đã có người trong lòng, ta còn nhớ đến hắn như vậy, ngay cả thời khắc sinh tử cũng xuất hiện ảo giác của hắn.

-Bất quá hết thảy những thứ này cũng không liên quan gì tới ta…

Hạ Khuynh Thành thu hồi ý nghĩ, ngay khi nàng cho rằng minh sắp chết thì trong nháy mắt một bàn tay nặng nề ấm áp đặt lên trên cổ tay của nàng, linh lực lập tức tràn ngập triệt tiêu hoàn toàn hôi sắc yên vụ trong linh hải.

Hà Khuynh Thành biến sắc, mở to hai tròng mắt, liền thấy một thanh niên áo đen tuấn mỹ đứng trước mắt của nàng, tay phải nắm chặt cổ tay của nàng, thần sắc ôn nhuận dịu dàng, trên má lộ ra lúm đồng tiền nhàn nhạt.

-Ngươi tại sao lại ở chỗ này!

Trong chớp mắt này, Hạ Khuynh Thành còn cho là mình xuất hiện ảo giác, nhưng xúc cảm ấm áp ở tay đã cho nàng biết nó không phải ảo giác mà chân thật tồn tại .

Trong thời khắc sinh tử, Sở Hành Vân cư nhiên lại xuất hiện cứu nàng!

-Ngươi không phải là đang tìm ta sao?!

Sở Hành Vân ngược lại không trả lời mà cất tiếng trêu ghẹo, ánh mắt nhìn về phía khinh huyễn song kiếm thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Nguyên lai, Sở Hành Vân ở dưới chỉ dẫn của Hiển Tung Ngọc một đường đi về phía trước, ngay tại thời điểm hắn muốn đi vào thung lũng phía trước, hắn nhạy cảm phát hiện một tia kiếm khí ba động quen thuộc.

Tia ba động này tự nhiên là đến từ Khinh Huyễn Song Kiếm của Hạ Khuynh Thành.

Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành ở chung nhiều ngày, từng nhiều lần chỉ điểm cho nàng cách sử dụng Khinh Huyễn Song Kiếm, đối với cổ ba động này hắn vô cùng quen thuộc cơ hồ trong nháy mắt lập tức tìm được vị trí của Hạ Khuynh Thành.

May mắn là hắn tới đúng lúc chỉ sợ rằng nếu chậm một khắc thì Khinh Huyễn Song Kiếm đã đâm thủng trái tim của Hạ Khuynh Thành rồi, cho dù là thần tiên hạ phàm cũng không thể khiến Hạ Khuynh Thành cải tử hoàn sinh.

-Đều lúc này còn ba hoa!

Này nước mắt, không mặn mà ngược lại mang theo một tia ngọt ngào, là nước mắt vui sướng, cảm động.

-Không nghĩ tới ngươi vận khí tốt như vậy, lại vẫn chưa chết.

Bạch Mộ Trần thấy Sở Hành Vân xuất hiện, trong lòng vừa vui vừa giận.

Vui là Sở Hành Vân kịp thời xuất hiện cứu Hạ Khuynh Thành, khiến Hạ Khuynh Thành không đến mức bỏ mình tại chỗ.

Buồn là vì Sở Hành Vân cư nhiên không chết, dựa vào thực lực của chính mình đi tới nơi này, hơn nữa tu vi của hắn cũng đã đột phá đến Địa linh thất trọng thiên, đã đuổi kịp bước chân của Bạch Mộ Trần.

Nghe được lời nói của Bạch Mộ Trần, Sở Hành Vân cũng không để ý tới, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn, hắn đỡ Hạ Khuynh Thành, nhẹ giọng nói:

-Ta tuy rằng đã loại bỏ được dược hiệu của Ngũ Huyền Tán trong người ngươi nhưng khó tránh còn một chút lưu lại, ngươi trước tiên vận chuyển linh lực triệt để loại bỏ đi.

-Về phần tên cặn bã này, giao cho ta đối phó!

Câu nói sau cùng tràn ngập lãnh ý khiến Hạ Khuynh Thành rùng mình một cái.

Nàng vừa định lên tiếng ngăn cản, nhưng cảm thụ được Sở Hành Vân trong con ngươi chắc chắc thần quang, lời đến khóe miệng, lại nuốt xuống, dường như tiểu nữ nhân vậy, tiếu sanh sanh gật đầu, nói:

-Ngươi phải cẩn thận.

-Được.

Sở Hành Vân cười nhạt, xoay người trong chớp mắt, trên mặt biểu cảm thay đổi cũng không còn lúm đồng tiền, thần sắc trở nên rất lạnh lẽo, như vạn cổ không thay đổi gió lạnh, tịch quyển khắp hư không.

-Bất quá là may mắn gặp được kỳ ngộ khiến cho tu vi đột phá mạnh liền dám can đảm xuất lời cồng ngôn như vậy, lẽ nào ngươi cho rằng ngươi thật có thể thắng được ta?

Thấy lãnh ý trong mắt của Sở Hành Vân, Bạch Mộ Trần khinh thường cười nhạt.

Ở cổ kiếm hội Bạch Mộ Trần bại bởi Sở Hành Vân nhưng trong lòng của hắn cũng tuyệt đối không thừa nhận lần thất bại kia, hắn vẫn cảm thấy lần đó là do bản thân không cách nào thôi động linh lực nên mới bị thua.

Mà lúc này, hai người giằng co, đã không có hạn chế lúc trước, Bạch Mộ Trần căn bản không có đem Sở Hành Vân để vào mắt, bích quang nỡ rộ, đem Ám bích kiếm chặt nắm trong tay, sát ý tràn ra bạo dũng.

-Chết

Bạch Mộ Trần xuất thủ trước, Ám bích kiếm hướng phía Sở Hành Vân ám sát, kiếm quang phá khe tạo nên nhiều đóa kiếm hoa nỡ rộ, chói mắt mà lại âm lãnh, lóe ra ánh sáng tử vong.

Một chiêu này của Bạch Mộ Trần bạo phát ra tất cả thực lực của hắn.

Nhìn Bạch Mộ Trần điên cuồng đánh tới, Sở Hành Vân không nói gì, đem hắc động trọng kiếm chậm rãi giơ lên, thân hình ngắm trước tìm tòi, lực lượng kinh khủng đem kiếm hoa trực tiếp đánh thành phấn vụn.

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!

Lực lượng hồn hậu hoàn toàn bạo phát, đem hết thảy kiếm hoa phá nát rơi xuống, thần sắc Bạch Mộ Trần đọng lại, Ám bích kiếm trong tay vừa muốn tiếp tục bạo phát lực lượng thì lực lượng của Hắc động trọng kiếm đã tới bên người hắn, một lực lượng kinh khủng áp bách xuống khiến cho Ám bích kiếm trên tay hắn run rẩy, phát ra âm thanh run run.

Ba!

Khi lực lượng này va chạm đến Ám Bích Kiếm khiến nó vỡ nát, hóa thành quang vựng tiêu tán khắp bầu trời trước mắt Bạch Mộ Trần. Bạch Mộ Trần mở to hai mắt, dường như không thể tin được một màn vừa rồi.

Tu vi Sở Hành Vân chỉ ở cảnh giới bình thường nhưng hắn lại chỉ dùng một kiếm liền phá kiếm chiêu của hắn, hơn nữa còn đem Ám bích kiếm võ linh phá vỡ.

Một kiếm, phá vạn pháp!

-Đằng nguyên!

Bạch Mộ Trần cảm giác cánh tay tê dại, hắn căn bản không dám nhìn thẳng vào Hắc động trọng kiếm, cánh tay run lên, trước người liền xuất hiện một khối ngọc bội, ngọc bội tản mát ra ánh sáng nồng hậu ngưng tụ tạo thành một tấm khiên trước người của Bạch Mộ Trần che trở cho hắn.

Răng rắc!

Hắc động trọng kiếm đè xuống lớp khiên lập tức vỡ vụn, nhưng rất nhanh nó lại tiếp tục ngưng tụ thành một tấm khiên như trước, vì diệt mà sinh, gắt gao bảo vệ chỗ hiểm quanh người Bạch Mộ Trần.

-Chính là một văn vương khí đừng mơ tưởng bảo vệ được mạng chó của ngươi!

Sở Hành Vân thần sắc lạnh lùng, trên cánh tay vạn tượng giáp tay tản mát ra ánh sáng ngân bạch từ từ tràn đầy hư không, cuối cùng hóa thành Vạn Tượng chi ảnh, từ trên trời giáng xuống phảng phất như muốn nghiền nát vạn vật.

-Chết!

Sở Hành Vân phun ra một từ lạnh giá , cổ lực lượng kia càng hồn hậu, nặng tựa một ngọn núi, như Vạn Tượng rong ruổi, đánh vào tấm khiên hộ thuẫn trước người Bạch Mộ Trần, cổ lực phản chấn khiến Bạch Mộ Trần phun ra một ngụm máu tươi.

-Lạc Vân, ngươi nếu giết ta, ngươi tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt.

Bạch Mộ Trần không ngừng phun ra tiên huyết, tâm thần chấn động, hoàn toàn không nghĩ tới thực lực của Sở Hành Vân lại mạnh như vậy, khiến cho hắn dù có ngọc Đằng Nguyên hộ tâm lần đầu mang ra sử dụng cũng bị áp chế gắt gao.

Sở Hành Vân căn bản không đem lời của Bạch Mộ Trần để trong lòng, linh kiếm lơ lửng trên đỉnh đầu trong chớp mắt dung nhập vào hắc động trọng kiếm, lấy hắn làm trung tâm, một một cơn lốc đen kịt quét ngang, áp bách trước người của Bạch Mộ Trần khiến hắn lộ ra vẻ tuyệt vọng.

Thình thịch!

Tấm khiên hộ thuẫn trước mặt Bạch Mộ Trần triệt để vỡ vụn không còn dấu hiệu ngưng tụ lại, cơn lốc đen kịt kia lập tức phủ xuống trên người của hắn khiến lục phủ ngũ tạng của hắn bắt đầu run rẩy đảo lộn, như bị nghiền nát bấy.

Cuối cùng, Bạch Mộ Trần phát ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết, cả người bị chấn vỡ, đầu rơi trên mặt đất, hai mắt trợn tròn, đến chết cũng không thể tin được, hắn, thực sự chết ở dưới kiếm của Sở Hành Vân.

Team: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch