ánh sáng huyết sắc cũng không có dấu hiệu tiêu tán.
Ánh sáng này bao phủ Sở Hành Vân, đưa hắn vào trong, ngưng tụ thành một cái hư ảnh khổng lồ, tay cầm trọng kiếm lấy tư thế ngạo nghễ ngay cả thiên địa cũng không thể trấn áp.
Thân hình Thường Phong lung lay đứng lên, ngầng đầu nhìn đạo hư ảnh này, tận sâu trong trái tim đều run rẩy.
Sau khi hắn tấn chức Thiên Linh Cảnh, liền cảm thấy hăng hái phấn khích, nghĩ đến tương lại tiền đồ sáng lạn thậm chí có cơ hội bước vào Âm dương Cánh, trở thành các chủ vạn kiếm các, nắm trong tay một phương hoàng triều.
Tuy nhiên Sở Hành Vân xuất hiện lại làm cho mong muốn của hắn triệt để thất bại!
-Lấy tu vi Địa Linh Nhất Trọng Thiên tuyệt đối thực lực không thể kinh khủng bậc này, ngươi nhất định đang che dấu tu vi, ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào, vì sao lại phải nhằm vào chúng ta!
Thường Phong trừng mắt nhìn Sở Hành Vân, mỗi một câu nói lại phun ra một ngụm máu tươi, bộ dạng thê thảm hoàn toàn không còn tư thái ngạo nghễ như vừa rồi.
-Thân phận của ta ngươi không cần biết, ngươi chỉ cẩn biết rằng ta là vì báo thù mà đến, này như vậy là đủ rồi.
Hai tròng mắt Sở Hành Vân không mang theo chút tình cảm nào, hắc động trong kiếm vung lên, trong chớp mắt đã tới trước mặt Thường Phong.
Thình thịch!
Kiếm phong phá không, dưới ánh nhìn không thể tin được của Thường Phong, dễ dàng đoạt đi tính mạng của hắn.
Nhìn ba cỗ thi thể trên mặt đất, con ngươi tràn đầy lãnh ý của Sở Hành Vân cũng không tiêu tán mà trở nên ngày càng lạnh lẽo, sát ý như thủy triều rung động khiến huyết sắc quang hoa bao phủ trên người hắn càng trở nên đậm đặc hơn.
Hắn đột nhiên nghiêng đầu qua hướng khác, nhìn về phía cửa ra của thung lũng.
Giữa bầu trời đêm đen nhánh, một đạo quang hoa lóe lên, hướng về phía này chạy tới.
Những thứ ánh sáng này, là đệ tử hai nhà Tần Thường.
Tiếng đánh nhau vừa rồi đã kinh động tới bọn họ, cho nên bọn họ muốn đến nhìn xem chuyện gì xảy ra.
-Kỳ hạn năm ngày truy sát đến tối nay cũng nên kết thúc.
Từng đạo tiếng kêu rên, tiếng tức giận gầm gừ cùng với tiếng gào thét tuyệt vọng vang dội khắp thung lũng, phảng phất đem nơi này triệt để biến thành tu la địa ngục, tràn đầy sự chết chóc.
Một đêm này là một đêm không bình thường, một đêm sát phạt quyết tuyệt.
…
Cách thung lũng i mười dặm, trong rừng rậm.
Hạ Khuynh Thành ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn, hai tròng mắt khép kín, khí tức ổn định, đắm chìm trong tu luyện.
Nàng mỗi lần thổ nạp đều có thể ảnh hưởng đến một mảng thiên địa, linh lực vô cùng vô tận được huy động tới, xoay quanh đỉnh đầu của nàng, trực tiếp ngưng tụ thành một cơn lốc.
Theo sự xuất hiện của cơn lốc linh lực này, khí tức của Hạ Khuynh Thành tăng vọt, trở nên vô cùng hùng hậu, vũ linh ánh sáng nở rộ ngưng tụ thành hư ảnh một đôi cánh huyễn điệp, lượn lờ xung quanh thân thể của nàng, trên dưới phiên phi (bay lượn), huyễn quang như mây mù tùy ý tràn ngập.
Huyễn điệp, hư ảnh này tự nhiên là võ linh của Hạ Khuynh Thành.
-Phá!
Lúc này, hai mắt của Hạ Khuynh Thành mở to, đột nhiên phun ra một chữ.
Oanh!
Thanh âm ùng ùng lay động thiên địa, cơn lốc linh lực trên đỉnh bị vỡ vụn, linh lực hóa thành hàng ngàn hàng vạn lưu quang, điên cuồng tiến vào trong cơ thể Hạ Khuynh Thành, linh hải chấn động, đem gông cùm xiềng xích của tu vi kiên cố triệt để phá vỡ.
-Chúc mừng công chúa Khuynh Thành tiến nhập Địa Linh Cửu Trọng Cảnh, chỉ cần một bước nữa là có thể đột phá Thiên Linh Cảnh giới, trở thành đệ tử chân truyền của Vạn Kiếm các.
Trong mắt Hạ Khuynh Thành lộ ra ý vui mừng, một đạo âm thanh quen thuộc liền truyền đến trong tai của nàng.
Thân ảnh của Sở Hành Vân xuất hiện trước người của Hạ Khuynh Thành, trên mặt cũng tràn ngập ý cười.
-Cũng là nhờ Địa sát ngạo linh thảo của ngươi ta mới có thể đột phá, bằng không ta cần khổ tu mấy tháng mới có thể bước vào địa linh cửu trọng cảnh.
Hạ Khuynh Thành cười nhạt, lời này cũng không phải là nịnh hót.
Địa sát ngạo linh thảo là linh tài quý hiếm khó gặp, có thể phóng xuất ra Địa Sát lực hùng hậu, khiến võ giả Địa Linh cảnh trực tiếp tấn chức thăng một cấp, đồng thời không mang lại bất kỳ tác dụng phụ nào.
Tu vi của Hạ Khuynh Thành vốn là địa linh bát trọng thiên, muốn đột phá tu vi vốn không dễ dàng, cần tích lũy hùng hậu cùng nỗ lực, cũng chỉ có dùng Địa Sát Ngạo Linh Thảo mới có thể đột phá nhanh như vậy.
Sở dĩ trong lòng nàng rất cảm kích Sở Hành Vân, người này không chỉ giúp đỡ nàng tránh bị ô nhục còn tặng cho nàng tài vật như vậy, trợ giúp cho nàng đột phá tu vi, mỗi một hành động đều khiến nàng khó mà trả nợ ân tình.
Trầm mặc trong chốc lát, Hạ Khuynh Thành mở miệng nói:
-Một gốc Địa sát ngạo linh thảo, giá trị bốn mươi vạn linh thạch, đợi sau khi rời khỏi bí cảnh này, ta sẽ theo giá mà trả cho ngươi, ngươi đã giúp ta đủ nhiều, ta không thể lại không để ngươi thua thiệt nữa.
-Chỉ là một gốc cây mà thôi, ngươi không cần để ở trong lòng.
Sở Hành Vân khoát tay, dáng vẻ tùy ý nói.
Trong sơn cốc, Sở Hành Vân tổng cộng thu được hai mươi lăm bụi cây địa sát ngạo linh thảo, hắn và Hạ Khuynh Thành đều sử dụng một gốc cây, đến bây giờ còn dư hai mươi ba bụi cây.
Chính là một gốc cây, hắn cũng không để trong lòng.
Huống chi, Sở Hành Vân bởi vì chuyện kiếm bia vẫn muốn bồi thường cho Hạ Khuynh Thành.
Tuy nói hắn cho tới bây giờ cũng chưa tìm tòi nghiên cứu ra được nửa đoạn thân kiếm huyền bí kia, nhưng hắn có dự cảm chỉ cần hắn tiến nhập tẩy kiếm trì, nhất định sẽ có phát hiện.
Vật ấy cùng truyền kỳ cổ kiếm có liên quan, khẳng định không phải quan hệ bình thường, muốn vượt xa giá trị của Địa Sát ngạo linh thảo.
-Cũng đúng, ngươi tiện tay có thể xuất ra mấy trăm vạn linh thạch, bốn mươi vạn linh thạch đích xác cũng sẽ không để ở trong lòng.
Hạ Khuynh Thành cũng trêu ghẹo, ánh mắt hơi đổi nói:
-Được rồi, ngươi mới vừa nói việc nhỏ, rốt cuộc là cái gì?
Nghe vậy, Sở Hành Vân không nói lời nào, chỉ mỉm cười thần bí.
Hắn lui về phía sau vài bước, ngón tay dừng trên nhẫn trữ vật nhẹ nhàng miết qua.
Sau đó dưới ánh mắt nghi hoặc của Hạ Khuynh Thành, từng đạo quang mang nở rộ giữa bầu trời đêm, từ giữa không trung rơi xuống, âm thanh trầm thấp liên tiếp phát sinh không ngừng.
Giữa những ánh sáng này, đôi mắt đẹp của Hạ Khuynh Thành đọng lại.
Những thứ này, tất cả đều là trân bảo, từng món một xếp lên, giống như là một tòa núi nhỏ vậy, con số, dĩ nhiên hơn trăm!
Ánh mắt của Hạ Khuynh Thành nhìn đăm đăm, dư quang khẽ lướt phát hiện giữa không trung lơ lửng chin đạo quang vựng, những quang vựng này tự nhiên cũng là trân bảo.
Chỉ bất quá, chín món trân bảo này đều tồn tại văn lạc thần bí tối nghĩa khó hiểu, trong văn lạc phóng xuất ra thiên địa lực, sao mà chói mắt.
-Thiên linh nhuyễn giáp!
Hạ Khuynh Thành nhìn về phía một món trong đống trân bảo, trong con ngươi ngạc nhiên hiện lên một tia tinh mang, bỗng nhiên nhìn về phía Sở Hành Vân, có chút run rẩy nói:
-Ngươi, ngươi mới vừa nói việc nhỏ, chẳng lẽ là tru diệt đệ tử hai nhà tần thường?
Thiên linh nhuyễn giáp, là một món song văn vương khí, Hạ Khuynh Thành từng nhiều lần gặp qua, vật ấy thuộc về đệ nhất thiên tài Huyền Kim hoàng triều, mà người nọ, trùng hợp ở trong đội ngũ mà Bạch Mộ Trần triệu tập.
Trước, nàng đã biết, Bạch Mộ Trần là ám tử của hai nhà Tần Thường, khiến 108 nhân vật thiên tài đều rơi vào cái bẫy, chết thảm trên tay của đệ tử hai nhà tần thường.
Đương nhiên, bộ thiên linh nhuyễn giáp này, cũng thuộc về hai nhà tần thường.
Nhưng lúc này, thiên linh nhuyễn giáp lại xuất hiện ở trong tay của Sở Hành Vân, hơn nữa, ngoại trừ thiên linh nhuyễn giáp còn có tám món vương khí, mấy trăm món bảo khí, cùng với vô số linh tài trong thiên địa.
Nàng nhất thời đoán được, Sở Hành Vân mới vừa nói việc nhỏ, chính là tru diệt đệ tử hai nhà Tần Thường!