-Không sai, ta xác thực vừa mới tới thung lũng một chuyến.
Sở Hành Vân trả lời rất đơn giản, hời hợt.
Nhưng chính câu nói tùy ý này của hắn lại giống như sấm sét giữa trời quang, khiến hạ Khuynh Thành sững sờ tại chỗ.
Tuy nói nàng cũng vừa đoán điểm ấy, nhưng chẳng qua cũng chỉ là suy đoán, chân chính nghe được Sở Hành Vân xác thực vẫn khiến cho nàng khó tin, kinh ngạc tới cực điểm.
Nàng cũng không biết đệ tử hai gia tộc đến cuối cùng là có bao nhiêu người nhưng đối phương dù sao cũng có thể giết hơn trăm người, như vậy số người tất nhiên sẽ không ít, hơn nữa nhất định có người Nửa bước Thiên Linh Cảnh áp trận.
Đối mặt với đội hình cường hãn như vậy, Sở Hành Vân không những không sợ còn dám một mình đến tiêu diệt, tâm tính lại trấn định như vậy khiến cho kẻ khác không khỏi tặc lưỡi không thôi.
Trọng yếu hơn là Sở Hành Vân bình yên trở về còn mang theo vô số trân bảo, điều này chứng minh lần hành động này của Sở Hành Vân rất thành công, đối phương hầu như bỏ mạng hết!
-Lạc Vân này rốt cuộc là thần thánh phương nào, thực lực của hắn rốt cục là đạt đến trình độ nào?
Hạ Khuynh Thành trong đầu một mảng hỗn loạn, hít sâu mấy hơi nhưng không cách nào bình phục tâm tình.
Lấy tu vi Địa Linh Nhất Trọng Thiên có thể dễ dàng tiêu diệt người Nửa Bước Thiên Linh, thiên phú như vậy cho dù là tập hợp thiên tài trong Vạn Kiếm Các cũng không tìm ra được người thứ hai như hắn!
Hạ Khuynh Thành kinh ngạc trong lòng càng ngày càng nồng đậm, môi đỏ mọng khẽ mở nhưng thế nào cũng không thể thốt lên nửa lời.
Nếu để cho nàng biết, trong hai mươi tư gã đệ tử hai nhà Tần Thường có cường giả thiên linh cảnh chân chính, hơn nữa tên cường giả Thiên Linh kia còn bị Sở Hành Vân dễ dàng giết chết, sợ rằng biểu tình của Hạ Khuynh Thành càng trở nên dặc sắc hơn, không thể dùng kinh ngạc đơn thuần để diễn đạt.
-Võ linh của ngươi là Song Dực Huyễn Điệp đi?
Đúng lúc này Sở Hành Vân đột nhiên mở miệng đặt câu hỏi.
-Không sai.
Hạ Khuynh Thành vô ý thức hồi đáp, phục hồi lại tinh thần liền phát hiện ánh mắt Sở Hành Vân dừng ở chin món vương khí trong không trung phát ra tia quang mang, phảng phất như đang suy nghĩ điều gì.
Cũng không lâu sau ngón tay của Sở Hành Vân điểm nhẹ khiến ba món vương khí rơi xuống lơ lửng trước mặt của Hạ Khuynh Thành.
Một màn này khiến Hạ Khuynh Thành nghi hoặc, vừa muốn mở miệng lại nghe được thanh âm của Sở Hành Vân truyền đến:
-Ba món vương khí này đều không sai rất thích hợp với ngươi.
-A?
Hạ Khuynh Thành lại sửng sốt, lời đến khóe miệng gắng gượng nuốt xuống, thanh âm ngạc nhiên hỏi
-Lời này là có ý gì?
Sở Hành Vân đưa mắt dời qua hướng Hạ Khuynh Thành nói:
-Ba món vương khí này tặng cho ngươi.
Oanh!
Thoại âm rơi xuống khiến đầu óc Hạ Khuynh Thành loạn thành một mớ.
Ánh mắt nàng dừng ở Sở Hành Vân thật lâu cũng không thể bình tĩnh được.
Ba món vương khí này đều là vật phi phàm.
Vật đầu tiên là một đôi giày toàn thân bạch ngân, trên đồ vật đó có khắc chữ màu tử sắc bám vào, lạc văn như gió, qua lại ngưng tụ chung một chỗ, tựa như có thể khống chế kình phong trong thiên địa mà ở mặt bên của đôi giày này khắc lục đạo thần văn huyền diệu.
Vật ấy là vương khí lục cấp!
Về phần vật thứ hai là một sợi dây chuyền, thân dây chuyền có màu lam, gắn một phiến ngọc ánh kim, ngưng tụ thành tinh thần chi hình, một cỗ kim khí sắc bén phát ra từ trong phiến ngọc khiến thiên địa linh lực đều vỡ ra.
Ở trung tâm phiến ngọc tồn tại ba đạo thần văn, vật này chính là vương khí tam cấp.
Vật cuối cùng là một kiện áo choàng cổ quoái, vải màu xám tro, dài quét đất, hai bên vai lơ lửng hai vệt vân vu khí như có như không, mông lung bất định làm cho người ta khó mà phân biệt thực hư.
Vật ấy chỉ có gần một đạo thần văn, phẩm cấp thấp nhất, chỉ là vương phí cấp một.
Ba vật này tồn tại không khỏi tản mát ra Thiên Địa Chi Lực dày đặc, khí tức rung động kéo dài, bất luận kẻ nào liếc mắt thấy đều sẽ bị hấp dẫn ánh mắt.
Thấy Hạ Khuynh Thành trầm mặc, Sở Hành Vân cười nhạt, nhìn về phía cặp giày nói:
-Tử La Vân Phong này là vương khí thất phẩm, một khi thôi động Thần Văn có thể hóa thành cuồng phong, khiến cho tốc tộ tăng vọt ngay cả tu vi Âm Dương Cảnh cũng khó có thêt đuổi theo.
-Ngay cả cường giả Âm Dương Cảnh cũng khó khăn đuổi theo sao?
Hạ Khuynh Thành hít một ngụm khí lạnh, tốc độ như vậy nàng khó có thể tưởng tượng được. Đôi giày này đại biểu cho tốc độ cực hạn.
Ánh mắt Sở Hành Vân dời đi tiếp tục nói
-Vật thứ hai này là Kim Linh NGọc Liên, phiến ngọc kim sắc lày là do Kim Linh Ngọc chế tạo thành, khí tức sắc bén có thể dễ dàng phá vỡ Thiên Địa Linh Lực vật trước mắt này linh lực giống như sa mỏng có thể coi như không có gì.
Nói tới đây ánh mắt Sở Hành Vân lại đảo tới kiện áo choàng cuối cùng.
Hắn thấy vật ấy khóe miệng cũng hiện lên vẻ hài lòng nói:
-Cái này là Hóa Ảnh Áo Choàng, phẩm cấp thấp nhất nhưng công hiệu của nó lại rất kinh người, có thể che dấu thân hình của chủ thể, khí tức, linh lực lấy tu vi dưới Niết Bàn Cảnh không người nào có thể xem thấu.
-Cái kia … người nào mặc áo choàng này vào chẳng phải là có thể giết người trong vô hình?
Hạ Khuynh Thành tâm tư thông minh lập tức liên tưởng tới rất nhiều điều, cái áo choàng hóa ảnh này rất nghịch thiên, có thể ám sát, có thể lẩn tránh, có thể nói là hoàn mỹ.
Sở Hành Vân mỉm cười gật đầu tự hào nói:
-Ba vật này, một có thể tăng tốc độ, một có thể phá mở linh lực, một có thể ẩn thân, phối hợp với Song Dực huyễn Điệp cùng Khinh Huyễn Song Kiếm của ngươi sẽ khiến thực lực của ngươi tăng lên cực lớn.
-TRọng yếu hơn là ba món vương khí này thích hợp với ngươi nhất, có thể bù vào những khuyết điểm của ngươi.
Một câu nói này khiến Hạ Khuynh Thành không tự chủ gật dầu, đích xác ba món vương khí trước mắt này rất thích hợp với nàng, hầu như mỗi món đều là thiết kể đặc biệt cho nàng.
Vừa mới bắt đầu Hạ Khuynh Thành nghĩ tới từ chối ý tốt của Sở HÀnh Vân.
Sở Hành Vân giúp nàng đã đủ nhiều, đầu tiên là Khuynh Huyễn Song Kiếm, sau đó còn cứu nàng, cuối cùng là Địa Sát Ngạo Linh Thào, những thứ này đều là ân trọng như núi, nàng đã sớm không trả nổi.
Nếu như nàng lại nhận lấy ba món vương khí này, phần ân tình này có lẽ cả đời khó trả!
Thế nhưng ba vật trước mắt này quá hoàn mỹ khiến võ linh Song Dực Huyễn Điệp của Hạ Khuynh Thành phát ra tiếng hoan hô, thân thể không tự chủ được muốn tiếp nhận.
-Ba vật này ta nhận!
Hạ Khuynh Thành hít sâu một hơi, ánh mắt có chút đỏ nhìn Sở Hành Vân nói:
-Bất quá ta cũng không vô duyên vô cớ nhận lấy, mỗi một vật ta đều sẽ dùng linh thạch mua.
Nàng nhìn về phía ba vật giọng nói kiên định:
-Tử La Vân Phong là vương khí lục cấp, dựa theo giá thị trường hẳn là trên dưới bốn triệu linh thạch đi!?
-Kim Linh Ngọc Liên đứng hàng tam phẩm, có thể phá vỡ mọ linh lực,công hiệu lại thưa thớt giá cả đạt 250 vạn linh thạch đi!?
-Về phần hóa ảnh áo choàng, tuy rằng chỉ là vương khí cấp một, nhưng nó có thể ẩn thân, cường giả dưới niết bàn cảnh vô pháp xem thấu, thần hiệu hiếm thấy, mặc dù là ở đấu giá cổ kiếm hội cũng chưa từng xuất hiện qua, giá trị của nó có thể đạt tới 500 vạn...
Hạ Khuynh Thành thanh âm nói chuyện càng ngày càng nhỏ, cuối cùng thanh âm như muỗi kêu.
Nàng kinh ngạc phát hiện ba món vương khí này vô giá, tất cả đều là vật hiếm lạ.
Tổng giá trị ba vật mặc dù là phỏng đoán cũng đã vượt qua mười triệu!
Cái giá tiền này, thật là khủng khiếp, đừng nói là Hạ Khuynh Thành, ngay cả toàn bộ Đại Hạ hoàng tộc cũng khó mà xuất ra...