Hạ Khuynh Thành không nói, nàng cũng không biết mình muốn nói gì.
Ba món vương khí này trước kia nàng rất muốn có được, tuy nhiên cho dù nàng có tích góp hết thảy thì ngay cả số lẻ cũng không đủ, cho dù là Kim Linh Ngọc Liên giá cả thấp nhất cũng là mua không nổi, chênh lệch quá nhiều.
Nàng đột nhiên nghĩ đến lời vừa nói, khuôn mặt đỏ lên cực kỳ xấu hổ.
Thấy bộ dạng quẫn bách của Hạ Khuynh Thành, trên mặt Sở Hành Vân tiếu ý càng đậm.
Ba vật này là hắn tỉ mỉ chọn ra, mỗi một vật đều phi thường thích hợp với Hạ Khuynh Thành, nhất là món áo choàng hóa ảnh, có thể ẩn nấp trong hư vô, và Vương khí tinh phẩm.
Vật ấy rất dễ bị lãng quên, ngay cả Thường Phong cũng không có chú ý, nếu không hắn huy động toàn lực Hóa Ảnh Phi Song, Sở Hành Vân muốn giết hắn cũng phải tốn không ít công phu.
Đem ý nghĩ thu hồi lại, Sở Hành Vân đem ba món vương khí nhét vào tay của Hạ Khuynh Thành, cười nhạt nói:
-Ta vừa mới nói, ba vật này là muốn tặng cho ngươi, ngươi không cần dùng linh thạch đổi lấy, ta cho dù một quả cũng không nhận.
-Không được!
Hạ Khuynh Thành giọng nói kiên quyết từ chối:
-Ba vật này, quá là quý giá, bất luận là vật gì đều có thể làm dậy sóng một phương, ngươi lại không nợ ta cái gì, ta không thể nhận được.
Nàng đem ba món vương khí đẩy trả lại Sở Hành Vân, lắc đầu như cuộn sóng.
Hình ảnh này nếu để người khác nhìn thấy nhất định sẽ phiền muộn đến đấm ngực dậm chân.
Phàm là vương khí, đều là vật hiếm thấy, bất luận kẻ nào có được đều có thể mừng rỡ như điên, nếu như đồng thời lấy được ba món vương khí trân quý này, chỉ sợ sẽ kinh hỉ mừng rỡ như điên, khó có thể bình phục tâm tình.
Thế nhưng hai người Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành, một người đưa, một người đẩy, phảng phất như ba món vương khí này là củ khoai bỏng, không chịu tiếp nhận.
-Cô gái nhỏ này thật đúng là quật cường!
Sở Hành Vân trong lòng cười khổ một tiếng, đông thời hắn nhìn về phía Hạ Khuynh Thành cũng sinh ra nhiều hơn một tia tán thưởng.
Đối mặt với cám dỗ lớn còn có thể tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc của mình, tâm tình như vậy thực tại khó mà có được.
Dừng một chút, Sở Hành Vân liền cất cao giọng nói:
-Ba món vương khí này cũng không phải vô duyên vô cớ muốn đưa cho ngươi.
Nghe vậy Hạ Khuynh Thành sửng sốt ngưng lại động tác một chút.
-Lúc đầu ta khai phá kiếm bia, từ trong kiếm bia chiếm được một vật vô cùng chân quý, vật này giá trị khó có thể dùng linh thạch để cân nhắc, mà ta cũng vẫn bởi vì sự kiện này mà muốn bồi thường cho ngươi.
Sở Hành Vân dừng trước mặt Hạ Khuynh Thành đem từng câu từng chữ nói rõ ràng:
-Xét việc này, ba món vương khí này ngươi phải nhận lấy, cọi như làm tròn tâm niệm của ta đi.
Ong ong ong!
Ba món vương khí, huyền phù ở trên hư không trung, quang mang tràn ngập, đem thân thể Hạ Khuynh Thành bao phủ, khiến ánh mắt của Hạ Khuynh Thành trở nên nhu hòa, ngưng thanh nói:
-Nhưng trước ngươi giúp ta đã coi như là bồi thường, này ba món vương khí...
-Ngươi vẫn là nên thu đi.
Sở Hành Vân cũng không có giải thích thêm nửa đoạn thân kiếm huyền diệu, ngữ khí của hắn như trước rất bình thản, lại lộ ra kiên quyết.
Hạ Khuynh Thành lại một lần nữa rơi vào trầm mặc, nàng nhìn Sở Hành Vân tròng mắt đen nhánh, thần sắc như có vài phần quấn quýt.
Cuối cùng nàng nở nụ cười, bình thảnh nói:
-Ngươi đã kiên quyết như thế, tốt lắm, ba món vương khí này, ta nhận, chính như lời ngươi nói, làm tròn tâm nguyện của ngươi.
Sở Hành Vân cũng nở nụ cười đáp lại, ba món vương khí chậm rãi rơi vào tay của Hạ Khuynh Thành, mà lần này Hạ Khuynh Thành cũng không cự tuyệt nữa mà thận trọng cầm ở trong tay, mắt mang ý mừng.
-Bây giờ sắc trời đã tối, ngày mai chúng ta sẽ lên đường đi, thừa dịp đêm nay, ngươi có thể chuyên tâm luyện hóa ba món vương khí này, chỉ có như vậy mới có thể tương kì triệt để nắm trong tay.
Sở Hành Vân nhìn sắc trời một chút sau đó nhắc nhở.
-Được!
Hạ Khuynh Thành mỉm cười gật đầu, lách người chạy đến cự thạch các đó không xa, trực tiếp tiến nhập trạng thái tu luyện.
Thấy Hạ Khuynh Thành tĩnh tâm khổ tu, Sở Hành Vân cũng không nhàn rỗi, khoanh chân ngồi xuống tại chỗ.
Hưu!
Một đạo ngân bạch lưu quang đột nhiên từ trong nhẫn trữ vật xông ra, đợi ánh sáng rút đi một cái bao tay giáp bạc liền hiện ra, toàn thân bao phủ một màu ngân bạch, trên đó có những hoa văn đơn giản mộc mạc.
Cái bao tay Ngân Bạch Chưởng Bộ này là của Thường Phong, sau khi hắn chết Sở Hành Vân kiền tiện tay thu thập.
Thời điểm vừa nhìn thấy cái bao tay này Sở Hành Vân cảm giác có chút kinh dị.
Thông thường thì chưởng bộ đều là thành đôi nhưng Ngân Bạch Chưởng bộ trước mắt này lại tồn tại duy nhất một chiếc hơn nữa chất liệu rất kỳ quái, Sở Hành Vân cũng không nhận ra.
-Cái bao tay này gần đạt tới vương khí cấp một, dưới Thường Phong toàn lực thôi động có thể tạo ra hư ảnh, cực đại tăng lực lượng của hắn lên, công dụng cùng Vạn tượng giáp tay có phần tương tự nhau.
Sở Hành Vân trong lòng ngẫm nghĩ, sau đó liền đem Ngân Bạch mang vào tay phải.
Tay phải mang Ngân Bạch trong nháy mắt đột nhiên phát sinh dị biến!
Chỉ thấy trên cánh tay phải vạn tượng giáp tay, đột nhiên phóng xuất ra vô tận ngân quang, ánh sáng như nước, đem Ngân Bạch triệt để bọc lại, mà Ngân Bạch cũng không có bài xích, mà là phát ra một âm thanh liên kết cực kỳ mãnh ..
Ông!
Này hai vật, bắt đầu run lẩy bẩy.
Chợt, dưới ánh mắt ngạc nhiên của Sở Hành Vân, Vạn Tượng Giáp Tay cùng Ngân Bạch cư nhiên dung hợp lại với nhau, chưởng bộ ( bao tay) gần như kết hợp hoàn mỹ với giáp tay, ánh sáng bắn ra khắp nơi, ngưng tụ thành một vật!
-Vương khí... Còn có thể dung hợp?
Thấy như vậy một màn, Sở Hành Vân cũng ngây người.
Vạn tượng giáp tay trên tay phải của hắn đã không có dáng dấp như trước đây, thân giáp cao to, bọc lại cả một cái cánh tay phải của hắn, ngân quang không còn gai mắt, mà trở nên thâm thúy nội liễm.
Bàn tay nhẹ nhàng nắm chặt, một lực lượng kinh khủng cuồn cuộn vô biên, như thủy triều bạo bừng lên, dung nhập cánh tay phải, khiến cho hắn có cảm giác lực nhổ sơn hà.
Ngoài ra, vạn tượng giáp tay cũng tăng lên một cấp trở thành vương khí cấp 2
-Không chỉ có có thể dung hợp, còn có thể đề tăng phẩm cấp vương khí, điều này thật sự là làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi.
Sở Hành Vân có chút dở khóc dở cười, một màn quỷ dị như vậy, hắn vẫn là lần đầu tiên thấy.
Hắn hít sâu một hơi, rất nhanh phục hồi tinh thần lại, tâm niệm vừa động, đem hắc động trọng kiếm nắm trong tay.
Lúc này, Sở Hành Vân nắm hắc động trọng kiếm nặng đến bảy nghìn cân trong tay lại không có chút cảm giác áp bức nào, ngược lại rất nhẹ nhàng, dường như hắc động trọng kiếm dung nhập vào cánh tay hắn, nhất cử nhất động, tùy tâm sở dục.
-Chém!
Sở Hành Vân khẽ quát một tiếng, kiếm phong quét ngang, chém vào hư không.
Oanh!
Thanh âm ùng ùng vang lên, khắp hư không, đều phát ra ngấm trầm nổ đùng thanh âm, áp súc không khí, hóa thành lực vô hình, rơi một tòa núi nhỏ ở phía xa trên sườn núi bị đánh cho vỡ vụn.
-Lực lượng thật kinh khủng!
Sở Hành Vân ánh mắt hơi đọng lại, là một kiếm này lực lượng kinh khủng, thần sắc lộ ra vẻ khiếp sợ.
Vừa rồi hắn có thể cảm giác được rõ ràng lực lượng của chính mình, cư nhiên tăng lên gấp đôi.
Nói cách khác, một kiếm vừa rồi lực lượng đã đạt bằng hai vạn tượng chi lực!