Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 379: Cửu tịch ra lò

Chương 379: Cửu tịch ra lò

Khoảng cách từ khi thí luyện mở ra đến giờ đã được sáu ngày.

Đám người đến từ các Hoàng triều đang tụ tập ở nơi sâu nhất trong bí cảnh, bọn họ đều ngẩng đầu, nhìn chằm chằm không chớp mắt về phía trước, trên mặt xuất hiện chút lo lắng.

Ngoại trừ những người này còn có đệ tử hai nhà Tần Thường cũng đã đến không ít, dẫn đầu là hai người Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc. Hai người này ngồi ngay ngắn một chỗ, trên người tản mát ra khí tức uy nghiêm.

Về phần Vân Trường Thanh đứng bên cạnh, ánh mắt của hắn cũng không nhìn về phía trước mà là trừng mắt nhìn Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, đôi mắt nén giận tựa hồ đã biết tin tức trong đó.

Bất quá hắn cũng không có lên tiếng, chỉ là thần sắc cụt hứng chán nản.

-Thời gian cũng không sai biệt lắm đi?

Thường Xích Tiêu mở hai mắt ra, nơi khóe miệng nhấc lên một độ cong đắc ý.

Tần Thu Mạc gật đầu đáp:

-Dựa theo ké hoạch của chúng ta, hôm nay hẳn là ngày kết thúc thí luyện, chỉ trong chốc lát nữa bọn họ sẽ ra ngoài.

-Có sáu vị trưởng lão hộ tống, lần này thí luyện nhất định thuận lợi, phụ thân không cần lo lắng.

Thường Danh Dương cũng mở miệng nói, ánh mắt xoay chuyển đồng dạng nhìn về phía trước thầm nghĩ trong lòng:

-Sáu ngày này bọn họ hẳn có thể tìm được tên tiểu tử Lạc Vân, mong là hắn mang hắc kiếm ở trên người!

Từ thời khắc thí luyện bắt đầu trở đi, trong tâm của Thường Danh Dương thì Sở Hành Vân chắc chắn sẽ chết thảm ở bên trong bí cảnh, hài cốt không còn.

Cho nên giờ phút này hắn chỉ quan tâm đến tung tích của hắc động trọng kiếm.

Ông!

Ngay lúc hắn suy tư, sự yên lặng như sóng trên mặt nước, đột nhiên truyền đến một trận ba động, cuộn sóng ở trên mặt nước rạo rực mở ra, ngưng tụ thành rung động, thoáng chốc hấp dẫn ánh mắt mọi người.

-Đi ra!

Theo một đạo tiếng kinh hô vang lên, dưới cái nhìn mong đợi đoàn người, trên mặt ao một màn thất thải quang vựng nổi lên, một đạo thân ảnh, từ giữa quang vựng hiện ra, chậm rãi rơi xuống.

Đạo nhân ảnh này, thân mặc trang phục màu đen, trong tay nắm chặt hai thanh đoản kiếm, vừa rơi xuống đất, trên khuôn mặt cương nghị của hắn bạo dũng ra một vẻ kinh ngạc, rất nhanh cổ ngạc nhiên này liền chuyển hóa thành ý mừng tràn ngập trên khuôn mặt của hắn.

-Đệ nhất, ta Từ Cổ Phong, cư nhiên đoạt được vị trí đầu trong lần thí luyện này!

Thanh niên bộc phát ra âm thanh vui mừng như điên, cả người giống như như người điên, hoa chân múa tay vui sướng, cười to liên tục.

Thấy tên này thanh niên xuất hiện, trong đám người vang lên tiếng nghị luận, có kinh ngạc, có mừng như điên, có đố kị, thanh âm không dứt, khiến cho toàn bộ không gian trở nên náo nhiệt.

Ở phía sau, đám người Thường Xích Tiêu tự nhiên cũng nhìn thấy tên thanh niên này.

Trong khoảnh khắc, thần sắc đắc ý trên mặt bọn họ đọng lại, đôi mắt dại ra, lâm vào trong tĩnh mịch tuyệt đối, ngay cả một tia âm hưởng cũng không có.

-Tại sao có thể như vậy!

Một lát sau, Thường Xích Tiêu phát ra thanh âm rống giận, phá vỡ cổ tĩnh mịch này.

Chỉ thấy sắc mặt của hắn trở nên xấu xí không gì sánh được, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm phía trước, phẫn nộ quát:

-Vị trí đệ nhất kia, cư nhiên rơi vào tay người khác, đám thùng cơm kia, đến cuối cùng là đang làm gì!

Vừa rồi, Thường Xích Tiêu thấy có điều dị dạng, thần sắc đắc ý bộc phát, hắn biết, đệ nhất vị trí khẳng định thuộc về thường gia đệ tử, chuẩn bị trắng trợn khoe khoang một phen.

Nhưng kết quả cuối cùng, lại hung hăng quất vào mặt hắn một cái tát.

Đệ nhất vị trí, cũng không phải là đệ tử thường gia, cũng không phải đệ tử tần gia, mà là đến từ mười tám hoàng triều, điều này khiến hắn khó có thể tiếp thu!

Một bên, sắc mặt của Tần Thu Mạc đồng dạng xấu xí, mặc dù không liên tục gầm lên, nhưng trên người tản ra lãnh khí khiến người thường không dám tới gần, cực kỳ âm trầm.

-Mười vị trí cũng không phân cao thấp, vị trí đầu này tuy rằng không đạt được nhưng sau đó chin vị trí nhất định sẽ thuộc về hai nhà chúng ta.

Thấy bầu không khí xấu hổ, Thường Danh Dương an ủi một câu.

Ông! Ông! Ông!

Vào lúc này giữa ao trên bầu trời đồng thời xuất hiện ba đạo thất thải quang vựng, mội một đạo quang vựng có một đạo thân ảnh hiện ra.

Ba người này xuất hiện trong nháy mắt, đoàn người lần thứ hai sôi trào, mà dáng dấp ba người kia, cũng mặt mừng như điên, hoa chân múa tay vui sướng, phát ra tiếng cười to.

Cũng chính là vào giờ khắc này, Thường Danh Dương cũng không thể nói gì thêm.

Trước mắt ba người, cũng không phải là đệ tử hai nhà Tần Thường, mà đồng dạng đến từ mười tám hoàng triều!

Sắc mặt của Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc đã không thể dùng xấu xí để hình dung, khuôn mặt vặn vẹo, hai mắt như quỷ, âm trầm trừng mắt bốn người kia, lộ ra ánh sáng giết chóc.

-Kỳ quái, bốn vị trí, cư nhiên đều không phải đệ tử hai nhà Tần Thường?

Vân Trường Thanh ánh mắt hơi ngưng, giọng nói mang theo vẻ kinh dị.

Trước khi thí luyện bắt đầu, hắn chỉ biết, hai kẻ Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu đã mua chuộc rất nhiều mối quan hệ, đem sáu gã cao thủ xếp vào đệ tử hai nhà tần thường, chuẩn bị ôm trọn mười vị trí.

Nếu như nói, vị trí đầu xuất hiện ngoài ý muốn, còn có chút hữu tình khả lý, nhưng liên tiếp 3 vị trí sau đó cũng đồng dạng xuất hiện ngoài ý muốn, cái này làm cho hắn có chút không thể tưởng tượng nổi.

Ba người kia vừa rời khỏi bí cảnh không bao lâu, tham âm ông minh, lần thứ hai vang lên.

Lần này, xuất hiện quang vựng càng nhiều, chừng năm đạo quang vựng.

Tất cả mọi người nín thở, ngay cả Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc cũng là như vậy, thân thể nghiêng về trước, hai mắt đỏ đậm, gắt gao nhìn chằm chằm năm đạo quang vựng.

-Rốt cục đi ra!

Một đạo giọng nữ thanh thúy như chim hoàng oanh, từ quang vựng truyền ra, khiến bầu không khí nóng bỏng hơi yên tĩnh lại.

Lập tức, một gã cô gái tuyệt sắc từ giữa không trung hạ xuống, thân hình lượn lờ ánh sáng giống như cửu huyền tiên nữ hạ phàm vậy, khiến cho mọi người đều ngây người.

-Khuynh Thành công chúa, vị trí thứ năm thuộc về Khuynh Thành công chúa!

Trong đám người rốt cuộc có người phản ứng hô to, cô gái tuyệt sắc này đích xác là Hạ Khuynh Thành, nàng đoạt vị trí thứ năm.

Hạ Khuynh Thành vừa đi ra từ thất thải quang vựng sau lưng liền xuất hiện thêm một thanh niên lưng đeo trọng kiếm đen kịt, khuôn mặt tuấn dật áo bào lay dộng, mặt không biểu tình vững vàng rơi xuống vị trí bên cạnh Hạ Khuynh Thành.

Người này, là Sở Hành Vân, hắn đoạt được vị trí thứ sáu.

Sau hai người là ba đạo thân ảnh, cũng xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, nhóm năm người, khiến bầu không khí một lần nữa trở nên nóng bỏng, thậm chí có không ít người ánh mắt cố ý hướng về phía Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc ở phía sau.

Nhớ lúc đầu khi thí luyện bắt đầu, hai người Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, tự mình dẫn bốn mươi ba con em gia tộc đến, thần sắc đắc ý, ngay cả Vân Trường Thanh cũng không để vào mắt.

Lúc này, mười vị trí đã xuất hiện chín người.

Nhưng, chín người này, tất cả đều đến từ hoàng triều vương quốc, đệ tử hai nhà tần thường không một người lọt vào trong 9 vị trí kia, kết quả như vậy, quá bẽ mặt, khiến Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu không xuống đài được.

- Đám người Thường Xích Tiêu, cư nhiên một câu nói cũng không nói, xem ra là tức giận quá mức.

Hạ Khuynh Thành thu hồi ánh mắt, quay Sở Hành Vân hé miệng cười, chân mày tràn đầy ý mừng.

-Tự làm bậy không thể sống, bọn họ là tự làm tự chịu.

Sở Hành Vân nhún vai, dáng vẻ rất tùy ý.

Hạ Khuynh Thành nghe nói như thế, nhất thời dở khóc dở cười, bất quá, trong ánh mắt nàng hướng Sở Hành Vân lại mang theo vẻ khâm phục.

Lúc sáng sớm, nàng căn bản muốn lập tức rời khỏi, lấy tốc độ nhanh nhất, đoạt được hai vị trí đầu.

Nhưng Sở Hành Vân lại ngăn lại nàng.

Theo như lời Sở Hành Vân, đệ tử hai nhà Tần Thường, trong bốn mươi ba tên, có năm tên nửa bước thiên linh, cùng một gã thiên linh.

Kế hoạch của hai nhà Tần thường, này bốn mươi ba người dưới sự chỉ dẫn của Hiển tung ngọc dễ dàng tụ tập cùng một chỗ, do đó thế như chẻ tre, cuối cùng ôm đồm mười vị trí đầu.

Hiện tại, bốn mươi ba người này, tất cả đều chết trong tay của Sở Hành Vân, giả sử nếu hai người bọn họ đoạt hai vị trí đầu tất sẽ đưa tới Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc hoài nghi.

Lấy tính cách hai kẻ âm lệ kia, dù điều tra không ra cái gì, cũng sẽ không dễ dàng buông tha bọn họ.

Cho nên Sở Hành Vân cố ý thả chậm tốc độ, hai người lẫn trong đám người, đoạt được vị trí thứ năm và thứ sáu, cứ như vậy, vừa có thể tiến vào 10 vị trí, cũng vừa không khiến đối phương hoài nghi.

-Người này, không chỉ có thiên phú kinh người, ngay cả lòng dạ mưu lược, cũng là sâu không thấy đáy, ta hiện tại rốt cuộc hiểu rõ vì sao hắn đối mặt với Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu, vẫn không sợ hãi, mặc dù song phương chênh lệch quá lớn, ví như lạch trời!

Hạ Khuynh Thành ở trong lòng cảm thán một tiếng, đôi mắt đẹp dừng ở khuôn mặt tuấn dật của Sở Hành Vân, có chút thất thần.

Ông!

Lúc này, mặt nước vừa trở lại bình tĩnh, lại bắt đầu lăn lộn, cuối cùng một đạo ngũ thải quang vựng, chậm rãi xuất hiện ở trong tầm mắt của tất cả mọi người.

Nguyên bản Sở Hành Vân nhắm mắt tĩnh tu, cũng mở hai mắt ra, rất là tò mò hướng chỗ hư không nhìn lại.

Nhưng mà, khi hắn thấy người này, trong cặp mắt đen nhánh, đột nhiên lướt qua một đạo kinh ngạc, thấp giọng lẩm bẩm:

-Thế nào lại là hắn?

Team: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch