Bên trong Tẩy Kiếm Trì, dị trạng liên tiếp không ngớt.
Nước ở dưới Tẩy Kiếm Trì , võ linh lột xác là kiếm linh, kiếm quang khắp bầu trời, kiếm ý tàn sát bừa bãi hư không, có nơi cực nóng có nơi cực lạnh, khiến cho khắp không gian đều chấn động.
So với dung chuyển bên ngoài, bên trong kiếm trì lúc này càng yên tĩnh.
Sở Hành Vân ngồi xếp bằng ở đáy, hai mắt khép kín, không phát sinh chút âm hưởng nào, nước kiếm trì kia, tựa hồ có linh tính, lượn lờ ở trên người hắn, cuối cùng chảy vào trong linh hải.
Loại cảm giác này, thật là kỳ diệu, làm Sở Hành Vân cảm giác cực kỳ thoải mái, tâm thần an hòa, thổ nạp càng nhẹ nhàng.
Hưu!
Trên đỉnh đầu Sở Hành Vân đột hiên có một đạo bạch quang nở rộ, những ánh sáng này, không hề chói mắt, qua lại dung hợp, cuối cùng, tạo thành một hư ảnh hình người.
Hư ảnh là một gã trung niên mặc bạch y, dung mạo hắn rất là phổ thông, nhưng trong hai con ngươi, lại giấu diếm ánh sáng phong duệ, khí chất Lăng Thiên, có thể phá bỏ chín tầng trời, sừng sững với thiên địa.
Chỉ thấy trung niên bạch y đi tới Sở Hành Vân, hai tròng mắt ngưng trong, nghiêm túc đánh giá, bạch quang trên người của hắn cũng tràn ra, bao phủ tòa bộ người Sở Hành Vân.
Một màn quỷ dị này, có thể làm mọi người hoảng sợ, nhưng bất luận kẻ nao ben trong Tẩy Kiếm Trì cũng không phát hiện ra ngay cả Sở Hành Vân cũng vẫn như trước, đắm chì trong kiếm trì tẩy rửa.
- Thiên phú người này rất kinh người!
Bỗn trung niên bạch y phun ra một tiếng nói kinh ngạc, nhìn về phía Sở Hành Vân, tròng mắt lóe lên một trận tinh quang.
- Mười bảy tuổi, vốn là lúc thiên phú nở rộ, cảnh giới kiếm đạo của hắn, đã đạt đến linh kiếm hợp nhất, hơn nữa hắn đối với cảnh giới này, tựa hồ rất quen thuộc, chỉ cần thu nạp đầy đủ thiên địa lực, là có thể dễ dàng tấn chức!
Tên trung niên hít một ngụm hàn khí, tiếp tục nói:
-Ngoài ra, hắn lại còn kiếm thể , đồng thời dựa vào thối thể thuật huyền diệu nào đó, đem khí tức rèn luyện đến hoàn mỹ, mặc dù so với cảnh giới thiên linh cũng không kém quá nhiều.
Hay!Hay!Hay!
-Người này, mặc dù đặt ở thượng cổ hồng hoang cũng cực kỳ hiếm thấy, có thể nói là con của kiếm đạo!
Trung niên bạch y dừng trước người Sở Hành Vân , dĩ nhiên hai tròng mắt lại tràn đầy lửa nóng, ngôn ngữ trong miệng cũng tán thưởng liên tiếp, không có chút bất mãn nào.
Nhất là thời gian hắn phát hiện Thanh liên kiếm thể, hai mắt có chút đăm đăm.
Cái gọi là kiếm thể, đó là lấy thân làm kiêm, nhất cử nhất động, đều có thể tản mát ra khí tức kiếm khí.
Người mang kiếm thể, đối với cảm ngộ kiếm đạo, càng khắc sâu, bất luận cái kiếm khí gì, kiếm thuật, đều có thể dễ dàng nắm trong tay, đồng thời có thể xuyên thủng bản chất, học một hiểu vạn.
-Yên lặng nhiều năm, cuối cùng cũng gặp người ta thích nhất, dưới sự trợ giúp ta có để đem thất bại năm đó trả hết.
Thế nhưng, ngay khi kiếm chỉ tiếp xúc Sở Hành Vân thì trong nháy mắt, một dạo thanh minh đột nhiên vang lên, trên người Sở Hành Vân có hắc quang nồng nặc đi ra, trọng kiếm ngân vang, vang vọng hư không.
Nghe cổ kiếm ngân vang như thế, trong mắt tên trung niên kinh ngạc, tiếp theo một cái chớp mắt, trong tầm mắt của hắn, hắc quang ngưng tụ thành trọng kiếm đen kit, kiếm ảnh hám không, đem bạch quang kia cắn nuốt hết.
-Hắc động, dĩ nhiên ngươi có thể tìm đến đây!
Trung niên bạch y nhìn chằm chằm vào hắc động trọng kiếm, kiếm chỉ quét ngang, bạch quang hóa thành một chuôi kiếm ảnh, thiểm lược vô hình, hướng hắc động giết tới.
Tốc độ kiếm ảnh, nhanh như tia chớp, ánh sáng kiếm quang vô biên, xuyên thấu mọi thứ, trong chớp mắt tiếp xúc hắc động trọng kiếm, khiến cho hư không đều có xu thể vặn vẹo.
Nhưng mà Hắc động trọng kiếm lại bất vi sở động, thân kiế khẽ run, hết thảy kiếm quang đều biến mất, thế chém thới không giảm chút nào, tập trung hoàn toàn ở trung niên bạch y, điên cuồng áp xuống.
-Ghê tởm!
Trung niên bạch y hừ lạnh một tiếng, trong nháy mắt khi hắc động trọng kiếm đến, thân thể hóa thành lưu quang, tách ra hắc động trọng kiếm, đồng thời lướt vào trong cơ thể Sở Hành Vân.
Ông!
Bạch quay xuất hiện ở trong linh hải, tiếng ông minh vang lên, lập tức, thân ảnh của trung niên lần thứ hai hiện lên, chỉ bất quá, sắc mặt của hắn có chút khó coi, khí tức rất gấp.
-Không nghĩ tới hắc động cũng nhìn trúng tiểu tử này, sớm một bước, bám vào trên người của hắn, hơn nữa, từ tình huống vừa rồi mà phán đoán, tiểu tử này đã bị xâm nhiễm tâm thần.
-Người này thiên phú kinh người như vậy, một ngày kia nếu trở thành kiếm nô của hắc động kiếm, ta càng không thể thắng được nó, thậm chí còn bí nó phát hiện rồi bị thôn phệ.
Giọng nói tên trung niên hạ thấp, sắc mặt âm trầm không gì sánh được, hắn ngẩng đầu, nhìn Sở Hành Vân nặng nề, biểu hiện rất là quấn quýt.
-Ta thật vất vả mới tìm được người cầm kiếm, vô luận như thế nào cũng không thể buông tha như vậy được!
Trầm ngâm một lát, hắn gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt sáng, không còn quấn quýt đau khổ.
- Cuối cùng sẽ có một ngày, ta và hắc động phân cao thấp, nếu thất bại sẽ phải bị diệt vong, nếu hắc động nhìn trúng tiểu tử này, có thể thấy thiên phú người này cao bao nhiêu, nếu như ta muốn chiến thắng nó, mấu chốt là ở trên người tên tiểu tử này.
-Trước tiên ta ngăn chặn lực xâm nhiễm của hắc động, để tiểu tử này trọng tố ở kiếm chủng, sau đó tiến vào kiếm mộ, tìm đến bản thể của ta, lấy thiên phú người này, nhất định không bị hắc động nô dịch.
Nói đến đây, thần sắc trung niên càng thêm chắc chắn, giọng rù rì nói:
- Ngược lại, nếu như ta buông tha tại đây, người tuyển trạch tiếp theo, sẽ càng rơi xuống hạ phong, dù sao, bây giờ ta vốn không địch lại hắc động, ngoại trừ con đường phá rồi lập không còn con đường nào khác.
Theo từng tiếng nói truyền ra, trung niên bạch y không còn suy nghĩ sâu xa ánh mắt nhìn về nửa thân kiếm, tâm niệm vi động, toàn thân phóng xuất ra sương mù nhàn nhạt.
Tiếp theo một cái chớp mắt.
Thân ảnh hắn trở nên không rõ ràng, ánh sáng nhạt trên người hắn tất cả đều dồn lên đỉnh đầu, ngưng tụ thành hư ảnh cây kiếm.
Nguyên lai, tên nàg là một đoạn thân kiếm!
-Mọi thứ ta mong muốn đếu ký gửi trên người ngươi!
Bạch y trung niên có chút cảm khái nói, nửa đoạn kiếm trên đỉnh đầu càng ngưng thật, ánh sáng như ngọc.
Hai đoạn thân kiếm, lập tức phát ra âm thanh cộng minh mãnh liệt.
-Tiến nhập Tẩy Kiếm Trì, ta nghĩ đến nửa đoạn kiếm khẳng định ở bên trong, nhưng không nghĩ tới lại cùng hắc động có liên quan.
Thân kiếm ngày càng tới gần, mắt thường có thể thấy đang dung hợp, một đạo âm thanh kinh ngạch từ bach y trung niên vang lên.
Chợt, dưới ánh mắt khó tin, một gã thanh niên tuấn dật ở trên hư không hiện lên, đứng ở trước người trung niên bạch y, mang trên mặt nụ cười ôn thuận.
Thanh niên này chính là Sở Hành Vân.
Hắn, đã hồi phục tinh thần từ lâu, đồng thời thấy hết sự việc vừa xảy ra, bao quát cả lời trung niên bạch y nói.