Sở Hành Vân xuất hiện làm trung niên bạch y kinh ngạc, không kìm lại được hỏi:
-Ngươi, sao ngươi phát hiện ra được ta?
Trung niên bạch y, cũng không phải là nhân loại, là một kiêm chủng hư vô mờ mịt.
Nếu là kiếm chủng, tự nhiên không có linh lực ba động, đây chính là điều, nó xuất hiện ở Tẩy Kiếm Trì, bất luận kẻ nào cũng chưa từng phát hiện.
Nhưng bây giờ, Sở Hành Vân lại xuất hiện nói một phen trước mặt trung niên bạch y. Làm hắn khó có thể tiếp thu, khuôn mặt tuôn ra thần sắc kinh nghi.
-Ta chính là thanh liên kiếm thể, phàm là kiếm chi ba động, đều có thể cảm giác được, cho dù ngươi chỉ là một quả kiếm chủng ta đều có thể cảm nhận được rõ dàng.
Lời của Sở Hành Vân khiến trung niên bạch y cười khổ:
-Xem ra ta đánh giá thấp thiên phú của ngươi.
Sở Hành Vân nhún vai, cũng không có vì lời này mà sinh lòng tự mãn, ánh mắt hắn trầm xuống, nghiêm túc nói:
-Nếu như ta đoán không sai, ngươi là Cổ kiếm truyền kỳ, hắc động trọng kiếm cùng ngươi có quan hệ gì, còn có kiếm nô mà ngươi vừa nói là ý gì?
Vừa mở miện, Sở Hành Vân hỏi lên hết thảy nghi ngờ, ánh mắt sáng dừng ở trung niên bạch y.
-Chuyện này nói ra rất dài dòng.
Trung niên bạch y thở dài một hơi, bắt đầu giảng lại một đoạn lịch sử cổ xưa.
-Ta vào hắc động chính là do thiên địa ngưng tụ mà thành, một khắc khi xuất hiện, giữa ta và nó đã thành tử địch, tranh đấu với nhau vô số năm.
-Hắc động chính là ma kiếm, bất luận là sinh vật gì khi tiếp xúc với nó, đều có thể bị nó ăn mòn tâm thần, trở thành kiếm nô của nó, đến cuối cùng, thậm chí nó sẽ hoàn toàn thôn phệ, chở thành chất dinh dưỡng.
-Cũng chính vì điểm đấy, mà trong năm tháng chúng ta tranh đấu, ta càng không phải đối thủ, cho tới giờ khắc này, ta đã xa xa không địch lại nó, thậm chí bị không ngừng truy sát, giống như chó nhà có tang.
Trung niên bạch y thở dài liên tục, ánh mắt tràn đầy sương mù, giống như nhớ lại hồi ức năm đó.
-Sở dĩ, ngươi để có thể đối kháng lại nó , liền tróc ra một quả kiếm chủng, phân thành hai, ngưng tụ ở kiếm bia cùng Tẩy Kiếm Trì , do đó tới chọn người thích hợp để cầm kiếm?
Kiến thức Sở Hành Vân uyên bác, hắn nhìn liền thấu hiểu,
Thần sắc của hắn, trước sau trấn định, nhưng ở sâu trong nội tâm, nhấc lên một trận sóng.
Truyền kỳ cổ kiếm cùng Hắc Động trọng kiếm lại là do thiên địa ngưng tụ, như vậy chứng tỏ, hai thanh kiếm này có thể dễ dàng câu thông thiên địa, thậm chí dung nhập thiên địa, tuy hai mà một.
Hành động như vậy, Sở Hành Vân thấy qua trong sách thượng cổ, chính là tồn tại vô thượng đế binh.
-Không sai, cho tới nay, ta đều đang tìm người cầm kiếm thích hợp.
Trung niên bạch y dừng một chút, liền cười khổ nói tiếp:
-Nhưng ta không nghĩ tới Hắc Động trọng kiếm lại trước ta một bước, bám vào trên người của ngươi, hơn nữa, đã ăn mòn tâm thần, chỉ là ngươi không có phát hiện ra thôi.
Nghe vậy Sở Hành Vân gật đầu, hắn cũng không ngạc nhiên.
Hắn có nghìn năm từng trải, nghe thấy, nhìn thấy, đều viễn siêu thường nhân, Hắc Động trọng kiếm ngưng tụ với thiên địa, chính là vô thượng đế binh trong truyền thuyết, tồn tại như vậy, đã có ý thức của riêng mình, có thần thông thủ đoạn càng khó lường.
Một thanh kiếm, ăn mòn tâm thần võ giả, khiến cho hóa thành kiếm nô, mặc dù khó có thể tượng tượng được, nhưng cũng không phải không có khả năng.
Ngươi cùng Hắc Động trọng kiếm tranh đấu vô số năm, mà thực lực của ngươi thua xa nó, vừa rồi làm sao ngươi có thể tránh được nó truy sát?
Sở Hành Vân đặt câu hỏi lần thứ hai.
Ở trong tranh đấy vô số, ta đích xác không phải đối thủ của nó, nhưng nó muốn hoàn toàn trôn vui ta, cũng rất khó, huống hồ mỗi lần sau tranh đấu, ta và nó đều suy yếu không gì sánh được, hứa động, phải tự đem mình phong ấn, dựa vào người cầm kiếm do đó thôn phệ kiếm nó, lấy điểm này khôi phục nhanh tróng.
-Tranh đấu lần trước, đã là nghìn năm, ta và nó, đều có tổn thương, nhưng bất đắc dĩ là, ta còn đang trong kiếm mộ tĩnh dưỡng, chỉ có thể phân ra một khỏa kiếm trùng, tìm người cầm kiếm hích hợp, mà tốc độ khôi phục của nó lại không thể nào bằng ta.
Nghe đến đó, Sở Hành Vân có vài phần bừng tỉnh.
Nguyên lai, di tượng ngàn năm trước lại do cổ kiếm truyền kỳ cùng Hắc Động trọng kiếm tranh đấu mà thành, mọi người không biết rõ chân tướng còn tưởng do dị bảo xuất hiện mà thành, ai cũng mong lấy được.
Bây giờ nghĩ ại, buồn cười, nhún cũng bất đắc dĩ, đế binh tồn tại, đừng nói là người bình thường, ngay cả Sở Hành Vân trước đây, đều rất ít biết, căn bản vô pháp chạm tới một cảnh giới.
-Ngươi và Hắc Động trọng kiếm tranh đâu nhiều năm tháng, đến cuối cùng đều về điểm ban đầu, ngươi vừa rồi sở dĩ ngưng tụ kiếm chủng, chắc là không muốn tiếp tục trốn tránh, muốn cùng Hắc Động trọng kiếm phân thắng bại đi?
Khi đang nói truyện, Sở Hành Vân nhìn về phía trung niên bạch y trong con mắt sinh ra một tia thán phục.
- Không sai!
Mắt trung niên bạch y ngưng thần quang, gật đầu nói:
-Kiếm chủng, chính là do bản thể ngưng tụ ra, một ngày ở sâu trong linh hải, có thể ngăn chặn hắc động ăn mòn, ngoài ra, ta còn muốn tinh lọc võ linh thiên phú của ngươi, để cho võ linh càng thêm thuần túy.
-Tinh lọc thiên phú võ linh?
Thần sắc Sở Hành Vân trở nên sửng sốt.
trung niên bạch y đem biểu tình của Sở Hành Vân nhìn trong mắt, hỏi ngược lại:
-Ngươi cũng biết, ngươi là loại kiếm ý nào?
Nghe nói như thế, Sở Hành Vân lập tức lắc đầu.
Kiếm ý, chính là ý cảnh kiếm đạo, nó có thể là sơn có thể là núi, có thể là vạn vật, có thể thể hiện ra hoàn mĩ ý chí của một tên kiếm tu, đồng thời ngưng tụ ra tới trực quan.
Trước đó, cái tên Hồ Huyền tài giỏi đẹp trai, kiếm ý cua hắn là huyền quy trọng sơn, điểm này liền nói rõ, hắn có thể chuyên tu trọng kiếm, một kiếm đánh xuống có thể ví như một ngọn núi cao đổ ụp xuống.
Sở Hành Vân chính là kiếm đạo tông sư, bất luận cái kiếm khí, bất luạn cái kiếm thuậ, hắn đều tinh thông, bởi vậy hắn chả biết kiếm ý của mình cuối cùng là gì.
-Kiếm ý của ngươi, chính là vạn năm có được, kiếm ý dung hợp, vô ảnh vô hình, nhưng nó lại là vật tồn tạ chân thật, có thể dung hợp bất cứ sự vật, không có gì không dung.
Lời này, khiến cho hô hấp của Sở Hành Vân bị kiềm hãm, trong đầu của hắn lập tức hiện ra công pháp vô danh.
Công pháp vô danh, có thể cho võ linh phát sinh dị biến, có thể không chút kiêng kỵ, nuốt những thứ võ linh khác, do đó có các loại hiên phú võ linh, càng nuốt lực lượng càng mạnh.
Bởi vậy hắn có thể khẳng định, kiếm ý dung hợp của hắn là đến từ công pháp vô danh.
-Kiếm ý dung hợp, cũng không phẩm cấp, nhưng bởi đặc tính của nó tồn tại, lại có thể tột cùng lực lượng.
Trung niên bạch y quay đầu, chân mày đột nhiên níu:
-Chỉ tiếc, kiếm ý dung hợp của ngươi bây giờ,không chỉ nhỏ yếu, mà pha tạp bất kham, căn bản không thể phát huy ra ưu thế.
Lời nói này, làm Sở Hành Vân lập tức suy ngẫm.
Tinh tế nghĩ đến, Sở Hành Vân cắn nuốt ba đạo võ linh, nhưng những phẩm cấp võ linh này cũng không cao, thậm chí có thể nói là nhỏ yếu, cái này cũng khó trách, trung niên bạch y cảm thán như thế.
-Kiếm ý dung hợp vốn là có thể dung hợp vạn vật, thiên phú võ linh của ta bây giờ, tuy rằng không mạnh, nhưng tóm lại có nhiều tác dụng, nhưng vì sao phải hoàn toàn tinh lọc?
Sở Hành Vân đột nhiên nghĩ đến điểm ấy, mở miệng đặt câu hỏi.
Đời trước, Sở Hành Vân cũng tu luyện công pháp vô danh, đồng thời dưới sự trợ giúp của vô danh công pháp, cắn nuốt vô số võ linh, làm võ linh của hắn đạt tới bát phẩm.
Mỗi một võ linh thôn phệ, là có thể có thiên phú của võ linh đấy, do đó thự lực Sở Hành Vân ngày càng mạnh, do đó nhảnh vào thập đại võ hoàng.
Tinh lọc thiên phú võ linh, coi như là tự hủy lực lượng, điểm này làm Sở Hành Vân khó có thể nghĩ thấu, rất nghi hoặc.