Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 384: Ba cái là được rồi

Chương 384: Ba cái là được rồi

-Nếu như lời ngươi nói, thiên phú võ linh càng nhiều, thủ đoạn cũng càng nhiều, nhưng đồng thời võ linh của ngươi cũng trở nên pha tạp bất kham, vĩnh viễn không thể nào đạt đến đỉnh cao.

Thoại âm rơi xuống, khiến chó thân thể Sở Hành Vân hơi chấn kinh.

Trung niên bạch y không đình chỉ, tiếp tục nói:

-Kiếm ý dung hợp, cực kỳ hiếm thấy, có thể không ngừng tăng phẩm cấp võ linh, đồng thời cũng cho ngươi càng nhiều thiên phú võ linh, nhưng ngươi cũng không thể luyện tập tất cả các thiên phú võ linh, tối đa chỉ có thể luyện tập ba người.

-Ba người, đây là vì sao?

Sở Hành Vân không do dự lên tiếng hỏi.

Trung niên bạch y trước mắt chính là truyền kỳ cổ kiếm ngưng tụ ra kiếm chủng, nó là do thiên địa mà sinh, có thể biết được thiên địa huyền bí, tự nhiên hơn xa Sở Hành Vân, điểm ấy không thể nghi ngờ.

Sở dĩ, Sở Hành Vân thời khắc này giống như học sinh vậy, mở miệng nói thẳng, nói ra sự nghi ngờ của mình.

-Người người, đều có ba hồn, ba hồn này đại biểu cho thiên phú võ linh tồn tại, khi ngươi nhận được thiên phú võ linh, phải đem thiên phú nhập ở giữa ba hồn, cũng chỉ có như vậy, mới có thể lĩnh ngộ tinh túy thiên phú võ linh, bằng không, lúc ngươi thi triển thiên phú võ linh, chỉ là hình mà không có thần.

-Sở dĩ thiên phú võ linh, coi trọng tinh túy, chứ không coi trọng nhiều, ba thiên phú võ linh là được rồi, những thiên phú võ linh khác, chỉ hạn chế võ linh phát triển, nghiêm trọng hơn còn có thể gây ra võ linh hỗn loạn mà tan vỡ.

Sắc mặt trung niên bạch y ngưng trọng, cũng không phải chơi đầu, quay đầu nói với Sở Hành Vân:

-Thiên phú võ linh của ngươi, bây giờ quá yếu, căn bản không cần phải tồn tại, ta giúp ngươi tinh lọc, ngày sau, lúc ngươi lựa chọn thiên phú, nhất định phải thật thận trọng, thà rằng không chọn, chứ không thể thật giả lẫn lộn.

Lộp bộp!

Câu nói cuối cùng rơi xuống, làm Sở Hành Vân hết mọi nghi ngờ, đồng thời, trong mắt hắn còn có một đạo thần quang bừng tỉnh, tựa hồ minh bạch rất nhiều sự tình.

-Thiên phú võ linh, ba người dĩ nghiên là được rồi, nhiều hơn nữa, chỉ hạn chế võ linh phát triển!

Sở Hành Vân không ngừng tái diễn lại những lời này, trong lòng thất kinh:

-Đời trước, ta cắn nhuốt vô số võ linh, ngay cả bát phẩm cũng có mà không thể nào tấn chức cửu phẩm, thì ra đây là nguyên nhân,

Hai đời làm người, Sở Hành Vân căn nuốt võ linh, từ lâu hắn đối với võ linh lĩnh ngộ rất sâu, là đứng đầu thập đại võ hoàng.

Nhờ trung niên bạch y hắn rất nhanh lĩnh ngộ, đồng thời tìm được nguyên nhân tồn tại từ đời trước.

-Nói như thế, sau đó ta thôn phệ võ linh, phải càng cẩn trọng, nếu mang quá nhiều thiên phú võ linh quá kém, thì chỉ thôn phệ lực võ linh, lấy chỗ đó đề thăng phẩm cấp võ linh, còn nữa thiên phú võ linh, ba người là được rồi, sở dĩ ta muốn lựa chọn thiên phú võ linh, tất cả đều phải là thiên phú thiên cấp.

Càng suy nghĩ, Sở Hành Vân càng đoạt được nhiều lĩnh ngộ.

Ở trong nghìn năm, Sở Hành Vân thôn phệ võ linh, sớm đã không cách nào thanh thuần, nhưng đối với thiên phú võ linh, bán lại tự mình tổng kết ra một bộ lý luận.

Sở Hành Vân đem võ linh thiên phú, chia ra làm tam đẳng, lần lượt là nhân, địa, thiên.

Nhân cấp yếu nhất, thiên cấp cực mạnh.

Mỗi một đẳng cấp lại chia làm tam đẳng hạ, trung, thượng.

Sở Hành Vân bây giờ có được thiên phú võ linh, kiếm khí phong bạo cùng sương phong thiên địa, đều là thiên phú nhân cấp, mà huyết khí chi ảnh là địa cấp thiên phú, nhưng cũng chỉ là địa cấp hạ đẳng.

Ba loại thiên phú này không mạnh, chỉ đứng hàng hạ lưu.

-Thời gian cũng không còn nhiều lắm.

Ngay vào lúc này, trung niên bạch y đột nhiên nói, cắt đứt mạch suy tư của hắn.

Sở Hành Vân ngẩng đầu phát hiện thân hình của đối phương, đã từ từ trở nên mơ hò, hiển nhiên đã sắp bị tiêu tán đi.

-Ta với hắc động, còn có nhiều chuyện, một lúc, khó mà nói hết.

Trung niên bạch y nói cũng có chút không rõ, hắn dừng ở trước Sở Hành Vân nghiêm túc nói:

-Việc nà, đối vơi ngươi tiến nhập vào kiếm mộ sau đó, ta sẽ cũng ngươi nói tỉ mỉ, có ba điểm, ngươi cần phải nhớ kỹ.

-Thứ nhất, ta giúp ngươi tinh lọc thiên phú võ linh, sau đó, ngươi lựa chọn thiên phú, nhất định phải thận trọng, mỗi một dạng thiên phú đều phải khóa nhập ba hồn, không được có chút qua loa, đồng thời, sau khi thiên phú võ linh nhập ba hồn, sẽ vô pháp tinh lọc.

-Thứ hai, hắc động tuy rằng phong ấn chính mình, đang tự chữa trị, nhưng sự tồn tại của nó, vẫn đối với ngươi có uy hiếp lớn lao, nếu muốn sử dụng, phải dùng cực quang kiếm ý che lại, thời gian sử dụng không quá năm hơi thở.

-Đệ tam, sau khi kiếm chủng dung nhập vào thân thể của ngươi, ngươi sẽ kế thừa cực quang kiếm ý của ta, danh như ý nghĩa, cực qung, chính là ánh sáng cực hạn tốc độ vô song, phong duệ cực điểm, người phải chăm chú cảm ngộ.

Nói xong, thanh âm kia ngàng càng không rõ, đến cuối cùng, thân ảnh của trung niên bạch y cũng tiêu tán theo dần, hai đoạn thân kiếm huyền phù giữa hư không, cuối cùng nhập lại thành một khỏa kiếm chủng.

Ánh sáng chói mắt, từ kiếm chủng tràn ngập ra, đem cả linh hải bao phủ, lập tức, kiếm chủng chậm rãi hạ xuống, tiến nhập vào thanh liên linh hải, hai người, hoàn toàn dung hợp.

Tiếng ông minh vang lên, đạo hoa quang trở nên cường thịnh hơn, từ linh hải chậm rãi lan ra, lẻn vào tứ tứ chi bách huyệt, cuối cùng thẩm thấm qua lỗ chân lông đi ra, lao ào Tẩy Kiếm Trì, bao trùm khắp ngõ ngách.

Cùng lúc đó, ở bên ngoài Tẩy Kiếm Trì.

Ngoại trừ Sở Hành Vân, chín người tiến nhập Tẩy Kiếm Trì đều đã ly khai, đứng ở trên cự nham, ánh mắt trông về phía xa, nhìn ngắm vân vụ cuồn cuộn, đằng sau chính người, có vô số nhóm người, bọn họ đều là những thanh niên thông qua thử luyện, lúc này, bọn họ đều đang đợi, thần sắc có vẻ không kiên nhẫn.

-Tên Lạc Vân kia tiến nhập Tẩy Kiếm Trì đã quan năm ngày, hiện tại, còn không đi ra, chứng tỏ thiên phú hắn quá kém, riêng Tẩy Kiếm Trì cũng không ngưng tụ ra kiếm ý!

Người vừa nói là Thường Danh Dương.

Hắn đứng ở đoàn người vị trí đầu não, thần sắc lạnh như băng nhìn Vân Trường Thanh, nạt nhỏ:

-Sở dĩ ta đến đây đề nghị, lập tức đem tên kia đánh bay ra khỏi Tẩy Kiếm Trì, không để cho hắn tiếp tục lãng phí thời gian.

Nói xong, hắn nhìn về đám người phía sau, lập tức có không ít người phụ họa, bọn họ đều không đợi được muốn thử võ linh vừa ngưng tụ ra kiếm ý.

Đương nhiên, phương diện này, càng nhiều người đố kỵ hơn.

Những đám người này, đến từ các hoàng triều, thiên phú đều cường hãn, khi bọn hắn biết tu vi Sở Hành Vân chỉ có địa linh thất trọng mà có thể đứng ở vị trí thứ sáu tiến nhập vào Tẩy Kiếm Trì, lập tức sinh ra tâm lý không cam lòng.

Theo bọn họ, Sở Hành Vân có thể đứng ở hành ngũ này, nhất định là do Hạ Khuynh Thành tương trợ, bằng không lấy tu vi của bán, có thể đó qua thí luyện hay không cũng khó nói.

Loại ghen tỵ trong lòng này, càng lâu họ càng có cảm giác phẫn uất, không ít người bắt đầu la ó biểu hiện ra tức giận trong lòng.

-Ta phải làm gì, chưa tới phiên ngươi chỉ trỏ.

Vân Trường Thanh đáp lại, lời còn chưa rứt, phía trước, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc đồng thời đứng dậy, nhãn thần nhìn vào Vân Trường Thanh tạo áp lực.

Hiện tại, cửa vào bí cảnh đã đóng cửa.

Phàm là người sống sót đều đi ra, nhưng đệ tử hai nhà Tần Thường chưa từng xuaasat hiện, điều này chứng tỏ, bọn chín đã chết hết, không còn ai sống sót.

Khi biết kết quả này, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc tức muốn ngất, mình hao tốn nhiều như vậy, chuẩn bị lâu như vậy, kết quả không chỉ được bất kỳ chỗ tốt nào, còn hao tổn bốn ba con em gia tộc.

Kết quả này, khiến cho bọn hắn khó tiếp thu, bọ hắn đã tiến nhập âm dương cảnh, tâm thần cũng không nhịn được run rẩy!

Sở dĩ, bọn họ giờ khắc này đều âm trầm như ma quỷ, đem lửa giận, trực tiếp đẩy lần người Vân Trường Thanh, muốn tạo ra áp lực, để mình có thể dễ chịu một chút.

-Ta cho ngươi năm hơi thở, lập tức đem người nọ đánh ra khỏi Tẩy Kiếm Trì, bằng không ta sẽ đem việc này báo cho Các chủ, để Các chủ tự mình xử tội.

Thường Xích Tiêu vừa mở miệng, là uy hiếp trực tiếp.

-Ta chỉ làm đúng nhiệm vụ của mình thôi, còn ngươi muốn báo cho Các chủ thì tùy.

Vân Trường Thanh không thèm liếc nhìn Thường Xích Tiêu, giống như bàn thạch, không chút nào có thể lung lay.

-Vì một tên phế vật như vậy, mà tự rước họa vào thân có đáng không?

Bên trong chín người, khóe miệng Đằng Thanh nhếch lên cười, lẩm bẩm một câu.

-Ngươi tu vi không bằng Lạc Vân, thực lực càng thua xa, ngươi có tư cách gì nói hắn?

Hạ Khuynh Thành nghe được Đằng Thanh nói, trực tiếp mở miệng phản bác.

Nghe vậy, Đằng Thah nở nụ cười, đắc ý:

-Ta có thể đi qua thí luyện, là dựa vào bản lãnh của mình, không giống người nào đó, chỉ biết núp sau nữ nhân, ta trải qua Tẩy Kiếm Trì ngưng tụ ra lục cấp kiếm ý, Lạc Vân, hắn có thể so với ta sao?

Nghe nói như thế, nhất thời Hạ Khuynh Thành tức giận, vừa muốn mở miệng nói lại nghư được lời của Thường Xích Tiêu truyền đến:

-Được, ngươi thích làm theo ý mình, ta muốn nhìn xem ngươi có bản lĩnh đấy hay không.

Dứt lời, Thường Xích Tiêu bước chân về phía trước, một khí tức từ trên người hắn phát ra, bao phủ khắp hư không, làm cho bầu không khí càng trở nên ngưng trọng, mọi người đều có cảm giác khó thở.

Thường Xích Tiêu, đã đạt đến âm dương cảnh, có thể thông thiên địa, thực lực kinh khủng.

Thấy thế, ánh mắt Vân Trường Thanh ngưng lại.

Lúc hắn sắp ra tay, phía sau Tẩy Kiếm Trì đang yên lặng đột nhiên có một âm thanh nổ vang lên, từ đáy ao phun ra, truyền vào trong tai mọi người vô cùng rõ dàng.

Team: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch