Thanh âm trầm thấp ở trong không gian truyền đến, ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Sở Hành Vân.
Trong mắt Lôi Nguyên Quang lóe lên một đạo tinh quang, cước bộ nhảy qua, ngay lập tức rơi xuống trước người Sở Hành Vân, liếc mắt quan sát trên dưới, gật đầu không ngừng nói:
-Không hổ là người có cực quang kiếm ý, quả nhiên sắc bén vô cùng.
-Tiểu tử kia, ngươi có nguyện ý bái làm môn hạ của ta, trở thành quan môn đệ tử.
Vừa dứt lời, khiến cho mọi người nhất thời ồ lên.
Vạn kiếm các, sở hữu mười tám kiếm chủ.
Mỗi một kiếm chủ, đều đạt đến âm dương cảnh, nhất niệm có thể câu thông thiên địa, thực lực rất cường hãn.
Người có kiếm ý cấp năm, liền có tư cách trở thành môn đồ kiếm chủ, nhưng chỉ là có tư cách mà thôi, phải trải qua khảo nghiệm, mới có thể chính thức nhập môn.
Sở Hành Vân vừa ngưng tụ kiếm ý, còn chưa bước vào Vạn kiếm các nửa nhóc, Lôi Nguyên Quang đã chủ động mở miệng thu hắn là môn đồ, không cần bất kỳ khảo nghiệm gì.
Ánh mắt đoàn người nhìn Sở Hành Vân càng đố kỵ, phảng phất bọn họ với Sở Hành Vân đã không là người của cùng một thế giới.
Ánh mắt Sở Hành Vân trầm xuống, cò chưa kịp mở miện, phía trước hư không lần thứ hai phát ra tiếng nổ.
Một đạo ánh sáng mạnh mẽ hiện lên, người tới là một trung niên áo lam, ngũ quan lạnh lùng nghiêm nghị, khí tức lạnh giá chỗ sau lưng, giắt một thanh cổ kiếm cao to, kiếm chưa ra khỏi vỏ nhưng bất luận kẻ nào cũng cảm giác được kiếm ý lạnh giá.
Thấy người này, Tần Thu Mạc run lên, nói rằng:
-Tô Lãnh Lưu, ngươi tới nơi này làm gì?
-Tô Lãnh Lưu, người này cũng là kiếm chủ!
Trong lòng đoàn người lại kinh, lại đến thêm một gã kiếm chủ.
Tô Lãnh Lưu cũng không để ý đêm Tần Thu Mạc, ánh mắt của hắn rất lạnh, vượt qua Lôi Nguyên Quang, trực tiếp rơi vào người Sở Hành Vân, chậm rãi phun ra một âm thanh:
-Thiên phú của ngươi không sai, ta nguyện thu ngươi làm quan môn đệ tử.
Trái tim đoàn người lại nhảy lên, đều thấy được vẻ cười khổ trong mắt đối phương, một gã kiếm chủ nữa đến nơi này cũn chỉ vì Sở Hành Vân, đồng dạng muốn thu hắn làm đệ tử.
Thần sắc Lôi Nguyên Quang khẽ biến, vừa nghiêng đầu, còn chưa kịp nói, trong hư không lại run lên.
Ở trước sự ngạc nhiên của đoàn người, một đạo ánh sáng ngọc bạch chạy thới, trong ánh sáng đó hiện lên một hình bóng xinh đẹp.
Người tới là một mỹ phụ trung niên.
Diện mục của nàng khắc sâu, đôi mắt đẹp dài hẹp, đôi môi hơi có góc cạnh, nụ cười thản nhiên, ẩn chứa khí chất đoan trang, thanh quý uyển chuyển.
Thân thể mềm mại, chậm rãi rơi xuống giữa Lôi Nguyên Quang cũng Tô Lãnh Lưu, cười nhàn nhạt nói:
-Người này chính là cực quang kiếm ý, vừa đúng ta chuyên tu quang kiếm ý, hắn bái làm môn hạ của ta, mới là lựa chọn chính xác.
- Đường Vân Hoan, ngươi đúng là tu quang kiếm ý, nhưng tu vi của ngươi lại thua xa ta, vậy nên, lôi quang kiếm ý của ta mới có thể đào móc hết thiên phú của Lạc Vân.
Lôi Nguyên Quang lớn tiếng quá, toàn thân đều có lôi quang tràn ra, tính nết nóng nảy.
-Thực lực của các ngươi, cũng không bằng ta, lập tức tránh ra.
Lời của Tô Lãnh Lưu ngắn ngọn, cũng bộc lộ ra ý cường ngạnh.
Đoàn người thấy một màn như vậy, tràn ngập ra đố kỵ.
Vị này tên là Đường Vân Hoan, là kiếm chủ Vạn kiếm các.
Ba vị kiếm chủ hầu như đồng thời đi tới nơi này để tranh đoạt Sở Hành Vân làm quan môn đệ tử.
-Tiểu tử này vừa mới ngưng tu ra kiếm ý, thì hấp dẫn ba vị kiếm chủ, ngày sau, nếu ta đối phó hắn, sợ rằng không dễ dàng như vậy.
Thần sắc Thường Danh Dương âm lãnh, con đường của Sở Hành Vân càng rộng mở, trong lòng hắn càng không thoải mái.
Loại cảm giác này, cực kỳ cổ quái, ngay cả hắn đều không rõ ý nghĩ, phảng phất như Sở Hành Vân là cừu nhân sống chết của hắn vậy, như muốn giết chết đẻ xả mối hận trong lòng.
-Người thiên phú như vậy, chưa đến phiên các ngươi tranh đoạt!
Lúc này, hư không càng run rẩy lợi hại, năm đạo lưu quang, kèm theo một đạo lưu quang này đang cấp tốc tới.
Đợi năm đạo quang hoa tiêu tán, nam tên nam tử trung niên xuất hiện ở tầm mắt đáp người, trền người của bọn họ, đều tràn ngập thiên địa lực hùng hậu, kiếm khí phóng lên cao, khiến cho không gia trở nên đọng lại.
-Lại tới năm người!
Hai tròng mắt Thường Danh Dương càng trở nên điên cuồng, năm người này đều là kiếm chủ vạn kiếm các.
Phải biết rằng, Vạn kiếm các chỉ có mười tám kiếm chủ.
Mười tám người này cũng không phải toàn bộ đều ở trong Vạn kiếm các, trong ngày thường, hầu như đang bế quan tiềm tu, thấy một người cũng không dễ dàng gì.
Nhưng giời khác này lại có mười một người xuất hiện.
Càng làm cho Thường Danh Dương không vui là mười một ngày này đều muốn thu Sở Hành Vân làm đồ đệ.
Cứ như vậy, Thường Danh Dương muốn nhắm vào Sở Hành Vân đều cần phải suy nghĩ tỉ mỉ
-Những người các ngươi, ngày thường đều bế quan không ra, bây giờ thấy được hạt giống tốt, thì tất cả đều vọt ra.
Lôi Nguyên Quang hừ lạnh một tiến, sắc mặt ngày càng âm trầm, lạnh nhạt nói:
-Xem ra ngày hôm nay, ngoại trừ đánh một trận ra, chứ không có cách nào khác.
Dứt lời, lại có mấy vị kiếm chủ thần sắc ngưng trọng, nhìn về mắt đối phương, bắt đầu khởi động kiếm ý hùng hồn.
-Nguyên Quang kiếm chủ nói lời này ngược lại rất đúng.
Ngày vào lúc cuối cùng, hư không lại run rẩy liên tục, một đạo thanh âm êm ái truyền tới.
Đoàn người đều hướng ánh mắt về gõ phát ra âm thanh, tiếp theo một cái chớp mắt, bọn họ liền thấy một gã trung niên mặc cẩm bào tử kim chậm rãi đi tơi.
Dung mạo của hắn rất phổ thông, trên người, cũng có kiếm ý lăng thiên, bước đi rất nhẹ, rất chậm, nhưng mỗi bước đều có thể vượt qua trăm trượng, khí tức mờ ảo, tựa hồ sắp sáp nhập vào thiên địa này.
Trong nháy mắt, khi thanh âm truyền tới, mười một tên kiếm chủ cũng thay đổi ánh mát, đầu đều gục xuống dưới, lập tức khom người hành lễ:
-Gặp qua các chủ!
Các chủ?
Nghe tiếng cao vút đang nói, đoan người chỉ cảm giác đầu nhue nổ tung.
Người tới, cũng không phải là kiếm chủ mà là Các chủ, chủ nhân Vạn kiếm các, Phạm Vô Kiếp!
Phạm Vô Kiếp mỉm cười nhìn các kiếm chủ, hơi kinh ngạc nói:
-Không nghĩ tới, trước đại bỉ tông môn các ngươi lại tụ họp nơi này, trường hợp như vậy, ngược lại hiếm thấy.
Nghe tấy nói thế, thân thể mười một tên kiếm chủ hạ xuống, Thường Xích Tiêu mạnh mẽ tươi cười hỏi một tiếng:
-Các chủ, ngươi đột nhiên xuất quan, chẳng lẽ tu vi có tịnh tiếng?
Phạm Vô Kiếp lắc đầu, thở dài:
-Niết bàn cảnh, bác đại tinh thâm, cho dù muốn vượt qua nhất trọng, đều cần mười năm khổ tu, phá cảnh, đâu có dễ như vậy?
-Ta xuất quan lần này, tất cả là vì đạo quang trụ thông thiên kia...
Nói xong, ánh mắt Phạm Vô Kiếp rơi vào Sở Hành Vân.
Hắn dùng một loại ngữ khí ôn hòa nói rằng:
-Lạc Vân, thiên phú của ngươi rất không sai, có muốn tiến nhập làm đệ tử của ta hay không?