Đòan người nghe xong mấy lần trước, đã có người chết lặng.
Nhưng lần này, trong lòng bọn họ nhấc lên một cơn sóng động trời, chỉ vì người nói chuyện, đường đường là chủ nhân Vạn kiếm các, hắn cũng muốn thu Sở Hành Vân làm đồ đệ.
Ánh mắt chư vị kiếm chủ cô đọng lại, đều thở dài trong lòng.
Tu vi của bọn họ rất cao, đều tiến nhập âm dương cảnh, ở trong mắt người bình thường giống như thần minh cao cao tại thượng vậy, ngay cả quân vương hoàng triều thấy cũng phải quỳ bái.
Thế nhưng đối với Phạm Vô Kiếp bọn họ lại nhỏ bé vô cùng.
Phạm Vô Kiếp, chính là kiếm chủ vạn kiếm các, tu vi đã đạt đến niết bàn cảnh kiếp thứ ba, chính là người thống trị đại tông phiến vực này, mặc dùng xếp ở toàn bộ bắc hoang đại vực cũng có vị trí quan trọng.
Hiện tại, hắn nói muốn thu Sở Hành Vân làm đồ đệ, không có người dám tranh, cũng không có người có thể tranh.
-Đẹ tử của các chủ, có thể hưởng thụ vô số tài nguyên tu luyện, địa vị cao cả, có thể sánh với kiếm chủ, thậm chí ngày sau có thể kế thừa vị trí các chủ quản lý Vạn kiếm các.
-Điều kiện như vậy, quá mê người, một khi đạo, cho dù ta có giảm mười năm tuổi thọ cũng xứng đáng.
Từng tiếng khen ngợ truyền ra, ánh mắt mọi người đều tụ tập trên người Sở Hành Vân, đã không có đố ki, tất cả đều mang thần sắc lấy lòng, sợ Sở Hành Vân ghi thù.
Sở Hành Vân ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt ôn hòa của Phạm Vô Kiếp, lắc đầu nói:
-Đa tạ các chủ cùng chư vị kiếm chủ đã yêu mến, ta tạm thời không muốn bái nhập sư môn ai.
Khi thốt ra lời này, tất cả mọi người đều ngây ra, còn cho mình nghe nhầm, chẳng ai nghĩ tới, Sở Hành Vân lại cự tuyệt như vậy, bao gồm cả Phạm Vô Kiếp.
-Vì sao?
Sắc mặt phạm vô kiếp vẫn ôn hòa như cũng, đang nói, càng không hề có chút gợn sóng.
-Trong mắt ta, kiếm đạo, phải tự mình tôi luyện, tự tiềm tu, nếu bái nhập sư môn, khó tránh khỏi sẽ có giải đãi, ta vừa ngưng tụ kiếm ý, cần rất nhiều thời gian mài dũa căn cơ, vì vậy, tạm thời không muốn bái nhập sư môn.
Lời của Sở Hành Vân rất rõ ràng, không kiêu ngạo, không siểm nịnh, truyền tới tai mọi người.
Đoàn người vốn đang cảm thấy kinh ngạc, nghe được những lời này, không ít người đều nhíu chặt lông mày, nghĩ Sở Hành Vân thật ngông cuồng, trực tiếp cự tuyệt Phạm Vô Kiếp tự mình tu luyện.
Lẽ nào, hắn nghĩ kiếm đạo của hắn có thể cao hơn Phạm Vô Kiếp.
Trong khoảng thời gian ngắn, không ít ánh mắt hèn mọn phát ra, từng ánh mắt hiện lên thần sắc chán ghét, hoàn toàn không giống khuôn mặt vừa lấy lòng lúc nãy.
( mấy đứa này trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng mà)
Chư vị kiếm chủ, cũng nhìn nhau, hiển nhiên bọn họ cũng không ngờ tới Sở Hành Vân lại trả lời như vậy.
Phạm Vô Kiếp nhìn Sở Hành Vân đột nhiên cười lớn nói:
-Ngươi đã quyết tâm như vậy, tổ lắm, ta cũng không cưỡng cầu nữa.
Hắn đưa tay ra, một đạo bạch quang vút ra ngoài, rơi vào trước mặt Sở Hành Vân.
Bạch quang này, là một thanh cổ kiếm kim sắc, thân kiếm như tằm, tản mát ra một khí tức phong đụt, đang lơ lửng, có thể xé rách cả không khí, phong mang cực kì kinh người.
-Kiếm này tên là phá huyền, là vương khí cấp ba, chủ phon duệ, thích hợp với cực quang kiếm ý của ngươi, hôm nay ta đem kiếm này tặng cho ngươi, muốn ngươi có thể chăm chú tiềm tu, chở thành trụ cột của Vạn kiếm các ta.
Nói xong, phá huyền bay thấp xuống, luẩn quẩn trên đầu Sở Hành Vân, như muốn nhận hắn làm chủ.
-Thu đồ đệ bị cự tuyết, không chỉ không tức giận, mà còn chủ động tặng kiếm, thảo nào có thể nắm trong tay toàn bộ Vạn kiếm các.
Đoàn người nhìn chuôi phá huyền kiếm này, từ đáy lòng hiện ra khâm phục.
Nhưng, lời này còn chưa dứt, thân thủ Sở Hành Vân chợt đẩy phá huyền kiếm về trước mặt Phạm Vô Kiếp, nói:
-Ý tốt của các chủ, Lạc Vân xinh nhận, trước khi ta hoàn toàn nắm giữ cực quan kiếm ý, ta không muốn nhận bất kỳ thợ trợ nào.
-Làm càn!
Thường Xích Tiêu lập tức quát lớn:
-Cái tên Lạc Vân ngươi, lại năm lần bảy lượt cự tuyệt ý tốt của các chủ, cuối cùng ngươi có đặt các chủ vào trong mắt hay không!
-Lời các chủ nói, cao siêu vô cùng, chỉ cần da lông, cũng đủ ngươi hưởng thụ suốt đời, nhưng ngươi lại nhiều lần chối từ, lẽ nào ngươi cảm thấy ngươi còn hơn các chủ?
Thường Danh Dương cũng đứng dạy, trực tiếp chỉ mũi giáo vào Sở Hành Vân, muốn hãm cho Sở Hành Vân tội bất nghĩa.
Thần sắc Sở Hành Vân bất biến, đạm bạc nói:
-Kiếm đạo, vốn là cô độc, nhất cử nhất động của ta đều là tùy tâm, huống chi ta muốn làm thế nào, chưa tới phiên ngươi chỉ trỏ.
-Ngươi...
Thường Xích Tiêu tức giận, vừa muốn quát lớn, nhưng bị phạm vô kiếm ngăn lại, ánh mắt của hắn nhìn Sở Hành Vân âm trầm, cuối cùng hắn gật đầu nói:
-Có phách lực như thế, ta rất vui mừng.
Đang nói hắn điểm ngón tay, thu hồi phá huyền kiếm lại, nói tiếp:
-Bắt đầu từ không, khó nói là một chuyện không tốt, huống chi, ngươi nói không sai, kiếm đạo, vốn là cô độc, ta mong tương lai không lâu, ngươi sẽ siêu việt ta, bước vào cảnh giới cao thâm hơn.
Nói xong lời này, Phạm Vô Kiếp quay phía Sở Hành Vân gật đầu, thân ảnh mờ nhạt, biến vào trong phiến thiên địa, cuối cùng biến mất.
Sau khi Phạm Vô Kiếp rời đi, một mảnh không gian yên lặng.
Từng tên kiếm chủ, dùng ánh mắt cổ quái nhìn Sở Hành Vân, lấp tức có mấy người thở dài, thân hình lay động, ly khai nơi này.
Bất qua, cũng có mấy người ở lại, đứng ở ngọn nói cao, không biết đang suy tư điều gì.
Vân Trường Thanh dừng một chút, hai mắt nhìn về phía đoàn người đờ đẫn, đồng thời quát to:
-Mười vị trí đầu, đã ly khai Tẩy Kiếm Trì, kế tiếp, ta liền mang bọn ngươi đi tẩy rửa võ linh, ngưng tụ kiếm ý của chính mình.
Hưu hưu hưu!
Vài đệ tự vạn kiếm các xuất hiện, rơi vào trong đám người, lập tức bắt đầu duy trì trật tự, đoàn người ngơ ngác cũng bắt đầu hồi phục lại tinh thần, đều đem ánh mắt nhìn về Tẩy Kiếm Trì, không nghĩ nhiều truyện vừa rồi nữa.
Thấy bầu không khí hoàn toàn khôi phục, Sở Hành Vân thở dài một hơi, lúc này, Hạ Khuynh Thành đi tới trước mặt hắn, nhìn tinh tế mấy lần, cau mày nói:
-Hai lần cự tuyệt các chủ, sau còn thở một hơi nhẹ nhõm, có đôi khi, ta thật không hiểu nổi ngươi suy nghĩ cái gì, cơ hội tốt như vậy, lại có thể bỏ lỡ.
Vừa nói, một bên Hạ Khuynh Thành lắc đầu, trong lòng mang theo vị đạo hận rèn sắt không rèn thành thiếc.
-Bỏ lỡ cơ hội? Có lẽ là vậy!
Sở Hành Vân rời đâu qua nhìn phương vị Phạm Vô Kiếp rời di, trong tròng mắt bỗng hiện lên ánh sáng lạnh.
Lúc này, chỗ sâu nhất Vạn kếu các.
Ở đâu, có một lâu đài sừng sững, hình kiếm, như muốn xông thẳng lên tròi.
Hưu!
Quanh ảnh lóe ra, thân ảnh thon dài Phạm Vô Kiếp, từ từ hiển lộ ra, cuối cùng hoàn toàn xuất hiện.
Lúc này, trên mặt của hắn, đã không còn thần sắc ôn hòa vữa nãy, hai mắt trầm xuống, ánh mắt lạnh lùng như vực sâu, làm cho người nhìn vào có cảm giác run rẩy hồn phách, thâm thần chấn kinh,
-Một tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch, không chỉ hai lần cự tuyệt ta, còn dám ở trước mặt mọi người, dạy ta cách tu luyện, thật sự đáng chết!
Phạm Vô Kiếp phát ra những âm thanh rốn giận, âm ba như sóng, làm cả tòa lầu các cũng run rẩy theo, ngọn núi phát ra âm thanh lạnh lẽo, phảng phất lúc nào cũng có thể sụp xuống vậy.
Chuôi phá huyền kiếm xuất hiện trước mặt.
Chỉ bất quá, trên thân kiếm, không phải tản mát ra khí tức bén nhọn, mà từ từ trở nên âm u, không rõ, cuối cùng cũng một đạo sắc lưu chạy ra, nhập vào trên người Phạm Vô Kiếp.
- Đầu tiên ra muốn lợi dung phá huyền kiếm giám thị tiểu tử kia, lại không nghĩ rằng, hắn có thể ngu xuẩn, không nhận lấy vương khí, thẳng tay cự tuyệt, bất quá, như vậy cũng tốt...
Phạm Vô Kiếp không tức giận nữa, cả người đều tỉnh tảo lại, âm lệ nói:
-Ngươi muốn tôi luyện, ta cho ngươi ở Vạn kiếm các tôi luyện, ngươi đã ngu như vậy, ngày khác ta sẽ cho ngươi nếm mùi lợi hại.
-Đến lúc đó, không cần ta đứng ra, ngươi có thể quỳ rạp xuống trước mặt ta, cầu lóc xin ta thu ngươi làm đồ đệ!
Theo lời nói phun ra, ánh mắt Phạm Vô Kiếp càn trở nên âm lãnh.
Tiếng cười quỷ dị như ác mộng mở ra, làm mọi sinh linh xung quang đều không ngừng run rẩy.