Bên ngoài Tẩy Kiếm Trì, nhưng thiên tài tuấn kiệt thông qua thí luyện, đang ngưng tụ kiếm ý.
Từng đạo ánh sáng như ngọc xẹt qua, ở trên hư không hóa thành hư ảnh kiếm ý, hoặc là cực nóng hoặc là cuồng bạo, nhiều loại khí tức khác nhau phát ra.
Chỗ ngọn núi lẻ loi, Lôi Nguyên Quang, Đường Vân Hoan cùng Tô Lãnh Lưu ba người như trước, lặng im đứng thẳng, ánh mắt bọn họ nhìn về phía dưới thỉnh thoảng hiện lên tinh mang, thần sắc có chút thỏa mãn.
Thí luyện lần này, chuyện liên quan đến Tẩy Kiếm Trì, thiên tài của các hoàng triều, đều tu tập ở chỗ này, thiên phú những người này, có thể nói là nổi tiếng, ngưng tụ ra kiếm y, tự nhiên sẽ không quá yếu.
Cách Tẩy Kiếm Trì không xa, ở một khu đất, Sở Hành Vân đang khoanh chân ngồi.
Hai mắt khép kín, không ngừng điều tức bản thân, đồng thời, trong đầu cũng đang xuất hiện hồi ức tràng cảnh phát sinh vừa rồi.
-Còn chưa bước vào Vạn kiếm các, liền tiếp xúc được nhiều kiếm chủ như vậy, việc này tuy ta có chút không ngờ tới, nhưng cũng không phải là chuyện xấu, có thể cho ta hiểu rõ về thực lực Vạn kiếm các, nhất là xuất hiện Phạm Vô Kiếp, để ta xác nhận tin đồn về người này.
Trong đầu Sở Hành Vân, chậm dãi hiện lên thân ảnh Phạm Vô Kiếp, chỗ sâu trong mắt có một đạo lãnh mang, trở nên càng thêm nồng hậu.
Đời trước, Sở Hành Vân chưa bao giờ tiếp xúc qua Vạn kiếp các.
Khi hắn quật khởi, Vạn kiếm các từ lâu đã cảnh còn người mất, thay đổi mấy đời, nhưng Phạm Vô Kiếp vân ngồi vững ngôi vị Các chủ trăm năm.
Khi đó, Sở Hành Vân chợt nghe nhiều tin đồn, nói Phạm Vô Kiếp âm lệ, bá đạo, vì đạt được mục đích có thể hi sinh tất cả, thậm chí ngay cả lợi ích Vạn kiếm các cũng có thể hi sinh, nói chung là không từ thủ đoạn.
Bởi vậy, thời khắc Phạm Vô Kiếp xuất hiện khắc sâu vào trong đầu Sở Hành Vân, hắn âm thầm quan sát Phạm Vô Kiếp, người này nhìn như ôn hòa vô tranh, nhưng ở sâu trong nội tâm thì lại không lúc nào không thính toán.
Lúc Phá huyền kiếm xuất hiện, Sở Hành Vân nhạy cảm phát hiện, ở trong thân kiếm tồn tại một khí tức âm lãnh, cổ khí tức kia còn chưa tiếp xúc được thân thẻ hắn, thì cho hắn cảm giác sâm nhập vào cốt tủy, cực kỳ lạnh lẽo.
Vì vậy, Sở Hành Vân trực tiếp cự tuyệt Phạm Vô Kiếp, không tiếp nhận bất cứ hỗ trợ nào, tạm thời không muốn cùng hắn tiếp xúc.
- Lấy tâm tính kiêu hùng của Phạm Vô Kiếp, sự tình hôm nay phát sinh, hắn nhất định sẽ nhớ trong lòng, tuy hắn nói sẽ không ra tay với mình, nhưng nhất định sẽ làm hành động mờ ám, như vậy xem ra, ta cần âm thầm điều tra, trước tiên cần tịnh tiến tu vi, gia tăng thêm lá bài tẩy bản thân.
-Hết thảy hành động, đều phải suy tĩnh ký lưỡng, nếu không sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Trong lòng Sở Hành Vân luôn tự cảnh giác chính mình, hai tròng mắt mở, đem mọi tâm tình đều giấu kín hết, chậm dãi đứng dậy, hướng phía Tẩy Kiếm Trì đi tới.
Thời gian hắn suy nghĩ, tất cả thiên tài tuấn kiệt đều đã ngưng tụ ra kiếm ý của mình, trên mặt, tràn đầy kinh hỉ, nhưng nhiều hơn là chờ mong, muốn tiến nhập Vạn kiếm các.
Đoàn ngời Thường Xích Tiêu, sớm đã ly khai, bọn ho không có mặt mũi tiếp tục ở chỗ này, trực tiếp ly khai, ở trong đám người dẫn đầu, Vân Trường Thanh ngang nhiên đứng thẳng, ngẩng đầu nhìn phía xa xa, như đang đợi thứ gì.
Vù vù Hô!
Ngay vào lúc này, một trận cuồng phong mãnh liệt thổi tới, khí thế hung ác tàn sát bừa bãi, cuồn cuộn nổi lên bụi mù.
Mọi người đưa mắt nhìn lại, đã thấy ở chỗ hư không phía trước, có hơn mười đầu linh thú phi hành khổng lồ, hai cánh mở đem cả khoảng trời che phủ, tốc độ nhanh kinh người.
Cũng không lâu sau, đám linh thú phi hành rơi xuống trước mắt đoàn người, mỗi một con đều có thể chứa trăm người, hung uy ngập trời.
-Leo lên linh thú phi hành, đi theo ta.
Vân Trường Thanh dẫn đầu đám linh thú, đoàn người vội vàng đuổi theo, khôn giám chậm trễ chút nào.
Hô!
Thân thể linh thú phi hành bay lên hư không, lập tức hướng chỗ xa xa bay vút đi, đi qua Tẩy kiếm sơn mạch, đi tơi một mảnh quần sơn liên miên.
-Phía dưới đó, chính là Vạn kiếm sơn, là căn cơ của Vạn kiếm các, Vân Trường Thanh chỉ tay về phía trước, thanh âm mang theo tự hào.
Đoàn người phóng nhãn ngóng nhìn, chỉ thấy ở chỗ xa xôi, núi non trùng điệp, khắp nơi đều là đỉnh núi cao, thẳng táp như kiếm, trên ngọn núi cây xanh ch phủ, ở đó xây dựng rất nhiều cung điện.
Vô số thác nước, ở trên núi trút xuống, giống như những con rồng vậy.
Mà ở chỗ ngọn núi phía sâu nhất, mây mu bao phủ, mơ hồ lộ ra trên bầu trời một thành trì, huyền phù trên không trung, khí tức nguy nga, cho dù ngắm nhìn từ xa đều có loại cảm giác quỳ bái,
-Đây là Vạn kiếm các?
Đoàn người đều phát sinh ra tiếng kinh hô, cảnh trước mắt, quá chấn động, mặc dù là cung điện quân vương cũng không thể đánh đồng, chênh lệch như trời đất.
-Vạn kiếm các!
Sở Hành Vân cũng không kinh ngạc, mà lướt qua một luồng tinh man, nhưng rất nhanh, tinh mang này nhanh tróng tiêu tán, một lần nữa bình tĩnh lại, không ai phát hiện ra sự biến hóa này,
Rất nhanh, đoàn người đi tới phía dưới Vạn kiếm sơn.
Đang lúc mọi người ngưng mắt nhìn, có bảy đạo thân ảnh chạy tới, đầu tiên bọn họ hành lễ đối với Vân Trường Thanh, lập tức tay ở trên hư không đánh ra nhưng ấn ký phức tạp.
Oanh!
Thanh âm ùng ùng vang lên, sơn mạch nguy nga trước mắt lại có hàng nghìn kiếm quang nở rộ, kiếm ảnh bay vút, ánh sáng phá không, kèm theo gió rít cuồng loạn, thổi bay áo bào của mọi người.
-Kiếm trận!
Sở Hành Vân rất nhanh phát hiện ra ngọn nguồn của kiếm quang.
Vạn kiếm các, thiên kiếm, càng thiện kiếm trận, hầu như bất luận một ngã đệ tử nào đều hiểu được, hiểu được cách bày trận, ngăn địch.
Điểm ấy, hắn từng tự mình trải qua.
Chỗ kiếm trận trước mắt, vô cùng lớn, đem cà tòa Vạn kiếm sơn đều bao phủ, luận đẳng cấp, phải đi vào thất cấp, hơn nữa chỉ là hộ sơn đại trận, ở trong vạn kiếm các, kiếm trận phải càng nhiều,
Ở trước sự hướng dẫn của Vân Trường Thanh, đoàn người thuận lợi tiến nhập Vạn kiếm cá, ghé qua nhiều nơi, có không ít người liên tục phát ra tiếng kinh hô, hai tròng mắt nhìn xung quanh, giống như nhập vào một thế giới mới.
Ngay cả Hạ Khuynh Thành, cũng không nhịn được phải mở to mắt,, không ngừng ngạc nhiên.
Đối với lần này, đám người Vân Trường Thanh nhìn nhau cười, cũng không ngăn cản, có khi mở miệng giải thích, làm mọi người có thêm nhiều hiểu biết về Vạn kiếm các.
-Các ngươi vừa mới tiến nhập vào Vạn kiếm các, chỉ là đệ tử bình thường, không thể trở thành đệ tử chân truyền luôn, nơi đây, là chỗ ở của các ngơi.
Linh thú phi hành đi đến một chỗ đất rộng bằng phẳn, Vân Trường Thanh chỉ vào chỗ đình viện phía trước, quay người cao giọng nói.
Đệ tử Vạn kiếm các, chẳng phân biệt mới cũ, chỉ chia thành đệ tử thông thường và đệ tử chân truyền.
Địa linh cảnh đều là đệ tử bình thường, một ngày bước vào thiên linh cảnh, được trở thành đệ tử chân truyên, đương nhiên, địa vị và tài nguyên khác nhau hoàn toàn.
Vân Trường Thanh chỉ vào chỗ đệ tử bình thường cư ngụ, mỗi người, một tòa đình viện độc lập, trong đình viện đều bố trí đầy đủ các vật dụng cần thiết, thích hợp cho tĩnh tu,
-Vạn kiếm các không hổ là một trong sáu đại tông môn của bắc hoang, mặc dù là đệ tử bình thường cũng có đãi ngộ như vậy.
-Ta nghe nói, khu cư ngụ của đệ tử chân tuyền, ở chỗ đỉnh núi, mỗi một tòa, đều có thể so với cung đình của hoàng đế, không chỉ có tạp dịch đệ tử, cũng có cả phòng luyện đan, cái gì cũng có cả.
Đoàn người thấp giọng nghị luận, trong con ngươi, tràn đầy lửa nóng, đều tưởng tượng ra cảnh bước vào thiên linh cảnh làm đệ tử chân truyền.
-Trong khu cư ngụ, sớm đa an bài xong, bọ họ sẽ đem các ngươi đến đình viện, này mai, sẽ có người dẫn các ngươi đi làm quen Vạn kiếm các.
Vân Trường Thanh khoát tay áo, linh thú phi hành bắt đầu hạ xuống.
-Lạc Vân!
Ngay lúc này, Lôi Nguyên Quang đột nhiên mở miệng gọi Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân quay đầu lại, đã thấy Lôi Nguyên Quang rơi xuống bên cạnh, cao giọng nói:
-Đình viện của ngươi không phải nơi này, mà là ở..
Thanh âm của hắn cực lớn, như sấm, làm tất cả mọi người kinh ngạc.
Cơ hồ mọi người đều theo bản năng nhìn theo hướng Lôi Nguyên Quang chỉ, bên trong mắt hiện lên kinh ngạc, giống như thủy triều phun ra.