Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 389: Vinh dự kiếm chủ

Chương 389: Vinh dự kiếm chủ

Xuất hiện trước mắt là một tòa cao phong ngàn trượng, khắp nơi đều là thương tùng thúy bách, thác nước, từng cung điện nguy nga sừng sững trên sườn núi, trên đỉnh núi là một hồ nước sóng biếc dập dờn, bên hồ là một tòa hành cung cực kỳ hoa lệ.

Linh lực ngưng vụ, kiếm quang như sương quanh quẩn ngọn núi, cảnh sắc giống như tiên cảnh nhân gian.

-Tòa nhà trên đỉnh núi này là nơi ở của Lạc Vân?

Một đạo tiếng kinh hô truyền tới, phản ánh suy nghĩ trong lòng của tất cả mọi người.

Nơi bọn họ ở cũng không kém, mỗi người đều có một tòa đình viện, đầy đủ tiện nghi, nhưng vẫn kém xa nơi ở của Sở Hành Vân , cảnh sắc ưu mỹ, linh lực như sương, lại ở trên đỉnh núi.

So sánh giữa hai bên giống như trên trời với mặt đất, chênh lệch vô cùng lớn.

-Nghiêm chỉnh mà nói, cả ngọn núi cao này đều là nơi ở của Sở Hành Vân, tất cả hành cung, linh điền ở đây đều thuộc về hắn.

Lôi Nguyên Quanh bổ sung, thoại âm rơi xuống khiến tất cả mọi người hít một ngụm khí lạnh, cả kinh không thể thốt nên lời.

Ngay cả bản thân Sở Hành Vân cũng sửng sốt một chút, cả một ngọn núi cao này lại đều thuộc về một mình hắn?

-Này cũng không khỏi quá không công bằng đi?

Một đạo thanh âm phẫn nộ truyền ra, người nói chuyện chính là Đằng Thanh.

Hắn quay đầu nhìn Lôi Vĩnh Nguyên, ngón tay lại chỉ vào Sở Hành Vân bất mãn nói:

-Chúng ta và hắn cùng đồng thời tiến nhập Vạn Kiếm Các là đệ tử bình thường , vì sao hắn có cả một tòa núi cao mà chúng ta lại bị nhét chung một chỗ?

-Nói không sai, điều kiện như vậy ngay cả đệ tử chân truyền cũng không sánh được!

Không ít người lên tiếng phụ họa bày tỏ thái độ bất mãn, đố kỵ trong lòng thật vất vả mới hạ xuống một chút lại lần nữa dấy lên hừng hực.

Sở Hành Vân không nói gì, ánh mắt xuyên qua đám người nhìn về phía Vân Trường Thanh, cũng đợi câu trả lời.

-Mới vừa rồi ta đã nói qua, nơi ở của đệ tử bình thường đều ở trên mặt đất, mà đệ tử chân truyền là nằm trên đỉnh cao, Lạc Vân có thể chiếm cả một tòa núi cao này hiển nhiên nói rõ hắn không phải đệ tử bình thường, cũng không phải đệ tử chân truyền mà là người gần với các chủ Vạn Kiếm Các.

Vân Trường Thanh tựa hồ đã sớm nghĩ đến tình huống này, giọng nói bình tĩnh, không nhanh không chậm vang lên.

Đám người phía dưới ngây người kinh ngạc, tất cả đều khó tiếp thu cái thuyết pháp này nhưng trong lòng càng nhiều phần nghi hoặc hơn, Sở Hành Vân mới vào Vạn Kiếm Các cư nhiên trực tiếp trở thành Kiếm Chủ.

Này đến cuối cùng là xảy ra chuyện gì!

Đường Vân Hoan mỉm cười, thanh âm êm dịu giải thích:

-Từ thuở khai sơ Vạn Kiếm Các, Đệ nhất các chủ Vạn Kiếm Các đã lập ra rất nhiều môn quy, trong đó có một cái nói, phàm là người ngưng tụ được kiếm ý Cửu cấp, bất luận tuổi tác, tu vi đều có thể lập tức trở thành vinh dự Kiếm Chủ, địa vị chỉ dưới Các chủ.

-Kiếm ý của Lạc Vân là Cực Quanh Kiếm Ý, đứng hàng cửu cấp, riêng điểm này tất cả mọi người đều tận mắt nhìn thấy, dựa theo môn quy, hắn vừa gia nhập Vạn Kiếm Các đều có thể trở thành Kiếm Chủ vinh dự.

Lôi Vĩnh Nguyên hơi nhíu lông mày, khó chịu lên tiếng:

-Kiếm Chủ đại biểu mặt mũi của Vạn Kiếm Các, ngọn núi cao này đại biểu cho thân phận của hắn, nếu như các ngươi không cam lòng, cố gắng tu luyện, bước vào Âm Dương Cảnh, đến lúc đó Vạn Kiếm Các cũng sẽ sắp xếp cho các ngươi một ngọn núi như này, tuyệt không phân biệt đối xử.

Nghe vậy Đằng Thanh lập tức ngậm miệng, ánh mắt tràn đầy đố kỵ trừng mắt nhìn Sở Hành Vân.

Môn quy của Vạn Kiếm Các tuyệt đối không thể xúc phạm, hắn bất quá chỉ là một đệ tử bình thường căn bản không giám trái lại, chỉ có thể dùng cặp mắt ghen ghét phát tiết phẫn uất trong lòng.

Không chỉ có Đằng Thanh, rất nhiều ánh mắt của các đệ tử thiên tài tuấn kiệt cũng tràn ngập đố kị, điều này khiến cho Sở Hành Vân có chút dở khóc dở cười.

Đệ nhất các chủ từ thời Vạn Kiếm Các sơ khai hắn cũng không nhận thức, nhưng hắn biết rõ Vạn Kiếm Các có thể khai sáng, trở thành đại tông môn đứng đầu khu vực Bắc Hoang đều nhờ có truyền kỳ cổ kiếm

Từ góc độ nào đó mà nói, Vạn Kiếm Các chính là một cái lò thí luyện để truyền kì cổ kiếm lựa chọn ra người phù hợp luyện kiếm sau đó rời khỏi nơi đây, hướng Hắc Động Trọng Kiếm báo thù.

Người có kiếm ý cửu cấp, kiếm đạo yêu nghiệt, truyền kỳ cổ kiếm tự nhiên có ưu đãi tốt, đây chính là lý do trong Vạn Kiếm Các lại có môn quy quỷ dị như vậy.

-Truyền kỳ cổ kiếm đem Cực Quang Kiếm Ý truyền thụ cho ta ngoại trừ để ta cảm ngộ quang kiếm ý còn muốn để ta trở thành Kiếm Chủ Vạn Kiếm Các, tài nguyên tu luyện phong phú, chỉ có như vậy ta mới có thể nhanh chóng đề thăng tu vi trong thời gian ngắn nhất, tiến nhập kiếm mộ gặp lại nó một lần nữa!

Sở Hành Vân tâm thần vi chuyển, rất nhanh đã rõ ràng mọi thứ. TRuyền kỳ cổ kiếm mặc dù không phải nhân loại nhưng nó cũng có trí tuệ không thua kém gì nhân loại, nhất cử nhất động đều có hàm nghĩa.

-Thời gian không còn sớm, các ngươi đều tự nghỉ ngơi đi.

Vân Trường Thanh mở miệng lần nữa, thanh âm uy nghiêm khiến cho đám người không giám nói gì thêm nữa, từng người một cúi mặt tìm đình viện của mình.

Hạ Khuynh Thành cũng không có gì không hài lòng, nàng hướng về phía Sở Hành Vân cười cười rồi quay người đi về phía đình viện của mình.

-Chúng ta cũng đi thôi .

Lôi Nguyên Quang lúc này mới thu hồi ánh mắt, nhếch miệng cười nhìn Sở Hành Vân, sau đó linh thú phi hành vỗ cánh lao vút đi tới tòa cao phong ngàn trượng.

Đến gần một chút Sở Hành Vân liền phát hiện, cả một tòa núi cao đều được bao phủ bởi linh trận, trong ngọn núi có hơn mười đạo thân ảnh di động trông giữ hành cung linh điền.

-Cả ngọn núi này ngày sau đều thuộc về ngươi, đồ vật ở bên trong đều đã được chuẩn bị chu toàn, về phần những cung điện lầu các còn lại là chuẩn bị cho đệ tử môn quan của ngươi, đương nhiên chỉ cần ngươi muốn đều có thể cho bất kỳ kẻ nào cư trú ở nơi này.

Vân Trường Thanh chỉ về phía dãy hành cung trên đỉnh núi ân cần giải thích cặn kẽ, về phần Lôi Nguyên Quanh cùng ba vị kiếm chủ thỉnh thoảng cũng bổ sung giải đáp rõ nghi hoặc của Sở Hành Vân.

Màn đêm chậm rãi buông xuống.

Đám người Sở Hành Vân chậm rãi đi tới cung điện trên đỉnh, đệ tử tạp dịch đã sớm thu xếp gọn gang sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi.

-Chuyện ngươi ngưng tụ được kiếm ý cửu cập từ lâu đã truyền ra ngoài, ngày mai ta sẽ tuyên bố trước mặt mọi người ngươi sẽ trở thành Kiếm Chủ của Vạn Kiếm Các, đến lúc đó cho dù có người không cam lòng cũng không giám ăn nói lỗ mãng.

Lôi Nguyên Quang niên kỉ tuy lớn nhưng giọng nói vẫn hào sảng, hắn nhìn Sở Hành Vân nói:

-Ngươi sau khi trở thành Kiếm Chủ, địa vị chỉ sau các chủ cho nên nếu không có đại sự trong nội tông thì không cần để ý tới chỉ cần an tâm tu luyện là được, nếu ngươi có chỗ nào không hiểu có thể đến tìm ta, ta nhất định sẽ dốc túi truyền cho!

-Hắn ngay đến Các chủ cũng cự tuyệt há lại coi trọng ngươi.

Tô Lãnh Lưu tính cách lạnh nhạt, rất ít nói chuyện nhưng hắn vừa mở miệng liền khiến Lôi Nguyên Quanh xấu hổ không thôi, khuôn mặt đỏ bừng mắt hung hăng nhìn qua.

-Hai người các ngươi yên lặng đi!

-Vân TRường Thanh khẽ quát một tiếng, hai mắt dừng ở Sở Hành Vân thấp giọng nói:

-SAu khi ngươi trở thành Kiếm Chủ trong tay nắm rất nhiều quyền lợi vì vậy ngươi cũng cần phải biết thế cục hiện nay ở Vạn Kiếm Các.

Lời vừa thốt ra khiến Lôi nguyên Quang cùng Tô Lãnh Lưu lập tức ngậm miệng, thần sắc từ từ trở nên ngưng trọng.

-Trường Thanh kiếm chủ cứ nói đừng ngại.

Sở Hành Vân gật đầu tập trung tinh thần lắng nghe.

Trước khi tiến nhập Vạn Kiếm Các hắn đã nghe qua Hạ Khuynh Thành nói một chút về thế cục Vạn Kiếm Các nhưng những thứ này bất quá chỉ là ngoài mặt.

Hiện tại hắn đẫ trở thành kiếm chủ, tiếp xúc được thế cục chân chính trong Vạn Kiếm Các.

Bất luận là điểm nào cũng đều cực kỳ trọng yếu, đối với hành động ngày sau mang lại trợ giúp cực lớn!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch