Ba người Sở Hành Vân rơi xuống ngoài điện vạn kiếm, cước bộ nhanh nhẹn, bước về phía trước.
-Hắn chính là Lạc Vân? tuổi còn rất trẻ!
-Nghi thức Kiếm chủ gần bắt đầu, chư vị Kiếm chủ cùng Các chủ đã chờ từ lâu, nhưng hắn ngược lại ở một khắc cuối cùng mới tới, tu vi không cao, cái giá ngược lại thật lớn.
-Nghe nói mấy ngày trước, hắn đi kiếm tháp một chuyến, chẳng biết có hu hoạch gì, trong ngày thường, nếu muốn đi vào kiếm tháp, phải đối với Vạn Kiếm các có cống hiến cực đại, lại cần qua xét duyệt kỹ càng, mà hắn lại có thể trực tiếp tiến vào, thực sự là khiến kẻ khác ước ao.
Sở Hành Vân tiến nhập Vạn Kiếm Các đã được ba ngày, trên dưới Vạn Kiếm Các tự nhiên đã biết đến sự hiện hữu của hắn.
Bất quá đại đa số người cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Sở Hành Vân, trong lúc nhất thời những thanh âm khen ngợi, đố kị, kinh ngạc nhiều không dứt khiến toàn bộ không gian trở nên hỗn loạn.
TRong đám người này cũng có vô số đệ tử nữ.
Các nàng khi nhìn thấy Sở Hành Vân trong mắt đều hiện lên tia kinh diễm, không ít nữ đệ tử hai gò má đỏ bừng, tim đập bang bang kịch liệt.
Trải qua Cửu Tinh Thủy Liên cải tạo dung mạo Sở Hành Vân trở nên cực kỳ tuấn dật, vóc người cao ngất, bước đi phiêu dật không kềm chế được khí chất tự hành từ trên người tản ra.
Là trọng yếu hơn là thiên phú Sở Hành Vân cực kỳ mạnh mẽ, đạt được cực quang kiếm ý.
Phải biết rằng, Vạn Kiếm Các truyền thừa nghìn năm, người có cửu cấp kiếm ý chỉ có hai người.
Một người, là Bách Lý Cuồng Sinh.
Người còn lại là Sở Hành Vân.
Bách Lý Cuồng Sinh là đệ tử môn quan của Phạm Vô Kiếp, nhập môn đã có mấy năm, nhưng tính cách của hắn cực kỳ quái gở, một lời trái ý liền đại khai sát giới, giống như sát thần đẫm máu vậy, không người can đảm tới gần.
Trái lại Sở Hành Vân đôi mắt thâm thúy buồn bã, nơi khóe miệng nhàn nhạt mỉm cười, giống như trải qua hồng trần trí giả, thanh niên ôn nhuật làm cho người ta nhìn qua cũng khó có thể quên.
Bởi vậy khi Sở Hành Vân xuất hiện làm cho không ít đệ tử nữ khiếp sợ cũng hỗn loạn.
Sở Hành Vân cũng không để ý tới ánh mắt của mọi người, lúc này, hắn đã đi tới đại điện của Vạn Kiếm Các, hai tay hành lễ, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói:
-Lạc Vân tới chậm, thỉnh các chủ trách phạt.
-Thời gian vừa vặn, tại sao lại nói trách phạt?
Phạm Vô Kiếp cười nhạt một tiếng, bàn tay khẽ vuốt, ý bảo Sở Hành Vân nhập tọa.
Sở Hành Vân thối lui đến hậu phương, đôi mắt nhìn quét liếc chung quanh, sắc mặt có chút nghi hoặc.
Trừ hắn ra, trong Vạn Kiếm Các có tất cả mười chin vị Kiếm Chủ nhưng giờ khắc này lại chỉ có mười tám người xuất hiện, là kẻ Bách Lý Cuồng Sinh kia không có mặt.
-Bách Lý Cuồng Sinh đã xuất ngoại lịch lãm, nghi thức kiếm chủ lần này, hắn sẽ không dự họp.
Tựa hồ là nhìn thấu nghi hoặc của Sở Hành Vân, Vân Trường Thanh thanh âm trầm xuống hướng Sở Hành Vân giải thích.
Hắn dừng một chút, nói bổ sung:
-Bất quá, lấy tính nết Bách Lý Cuồng Sinh, cho dù giờ khắc này hắn ở vạn kiếm các, sợ rằng cũng sẽ không tham gia nghi thức này, hắn độc hành độc quán, ngay cả các chủ đều không cách nào quản chế.
- Bách Lý Cuồng Sinh kia thật đúng là người cũng như tên, trời sinh tính tình bướng bỉnh.
Sở Hành Vân lắc đầu cười nói, ánh mắt thu hồi, lẳng lặng ngồi xếp bằng ở một bên, không suy nghĩ miên man nữa.
Lúc này, Phạm Vô Kiếp đứng thẳng dậy, bước về phía một bước.
Trong khoảnh khắc, tiếng nghị luận hỗn tạp biến mất, tất cả mọi người đều ngừng nói chuyện, ánh mắt tập trung trên người Phạm Vô Kiếp, lẳng lặng chờ đợi.
-Chư vị!
Phạm Vô Kiếp rốt cục mở miệng, thanh âm không lớn, lại có thể rõ ràng truyền tới trong tai của mỗi người:
-Theo như môn quy, hôm nay Lạc Vân sẽ chính thức đảm nhiệm vị trí Kiếm Chủ, các ngươi có gì dị nghị không?
Dứt lời cả đại đường an tĩnh như cũ.
Môn quy của Vạn Kiếm Các đã truyền thừa qua ngàn năm, bất luận kẻ nào cũng không được trái với môn quy, huống hồ Sở Hành Vân được truyền thừa Cực Quang Kiếm ý, kiếm ý đã vượt qua cửu cấp, việc đảm nhiệm chức vụ Kiếm Chủ là việc danh chính ngôn thuận, không ai có thể bắt bẻ dị nghị.
-Nếu không có ai có ý kiến gì ta liền tuyên bố Lạc Vân trở thành Kiếm Chủ vinh dự của Vạn Kiếm Các!
Phạm Vô Kiếp phát ra thanh âm cao vút, dứt lời hắn nhìn về phía Sở Hành Vân, ngón tay điểm nhẹ xuất ra một ánh sáng kim sắc.
Đạo ánh sáng này từ không trung rơi vào tay Sở Hành Vân, là một lệnh bài bằng kim loại, điêu khắc hai chữ vinh dự, tản mát khí tức sắc bén.
Lệnh bài này chất liệu phổ thông không có gì đáng nói nhưng có nó Sở Hành Vân chính thức trở thành Kiếm chủ vinh dự của Vạn Kiếm Các, địa vị chỉ dưới Phạm Vô Kiếp, bất kì đệ tử nào thấy hắn cũng phải cung kính hành lễ.
-Đa tạ các chủ.
Sở Hành Vân lên tiếng cảm tạ bàn tay vung lên trực tiếp mang lệnh bài trên hông.
Phạm Vô Kiếp mang dáng vẻ tươi cười như trước, mắt nhìn về mười tám vị Kiếm chủ ở phía sau lại nói:
-Sau khi Lạc Vân trở thành Kiếm chủ, về lý hắn nên nắm trong tay một bộ phận thực quyền, trong tam đại mạch các ngươi còn bên nào có chỗ trống không?
-Bẩm các chủ, nội vụ nhất mạch vừa lúc có trống chức vị!
Cơ hồ đồng thời Thường Xích Tiên đứng lên cao giọng nói:
-Năm gần đây, thực lực của bên ta ngày càng tăng dần, có thể phân phối tài nguyên tu luyện ngày càng khổng lồ, thế nhưng, bảy người chúng ta sớm có chức vị quan trọng, khó có thể xử lý việc này, không bằng để Lạc Vân kiếm chủ nhận chức này?
-Lạc Vân kiếm chủ mới vào Vạn Kiếm Các, đối với Vạn kiếm không thông hiểu, hắn giữ chức chức này, không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất!
Tần Thu Mạc mở miệng phụ họa, mặt mang nụ cười nhìn Sở Hành Vân.
Thanh âm của hai người vừa dứt khiến bảy tên Kiếm Chủ nhất mạch đều mở to mắt kinh ngạc.
Nội vụ nhất mạch quản lý công việc chung của Vạn Kiếm Các, chỉ cần dùng chút thủ đoạn có thể âm thầm cưới đoạt không ít màu mỡ vì vậy bảy tên Kiếm Chủ nhất mạch không giàu thì sang, nội tình vô cùng phong phú.
Phân phối tài nguyên tu luyện cho toàn tông, chức vụ này có ý nghĩa rất lớn, không chỉ có thể điều khiển nhiều đệ từ mà còn có thể thần khồn biết quỷ không hay thu hoạch một ít tài nguyên tu luyện, là một vị trí có quyền lợi trọng yếu.
Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, cư nhiên đem chức vị này hào sảng giao ra, khiến cho bọn họ có chút trở tay không kịp.
Bên kia, bốn vị Kiếm Chủ truyền công nhất mạch, đồng dạng là mở to hai mắt, bất quá, bọn họ nhưng không có cảm thấy ngạc nhiên, trái lại ánh mắt trầm xuống mơ hồ cảm thấy có cái gì không đúng.
Về phần Sở Hành Vân thần sắc của hắn cũng không đổi, trong lòng lại là một mảnh lãnh ý.
Phân phối tông môn tu luyện tài nguyên, có quyền có lợi, chức này vị đích xác trọng yếu, nhưng Sở Hành Vân ngựợc lại rất rõ ràng, nếu như hắn nhận chức vụ này, như vậy hắn liền lệ thuộc với nội vụ nhất mạch.
Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc lại chưởng quản nội vụ nhất mạch, hai người, đều có cừu oán với hắn.
Chỉ cần Sở Hành Vân gia nhập nội vụ nhất mạch, hai người này chuyện thứ nhất, chỉ sợ chính là cướp đoạt hết thảy thực quyền của Sở Hành Vân, biến hắn trở thành một hắn con rối, chỉ có danh Kiếm Chủ mà không có thực quyền.
Hơn nữa hai kẻ này nắm trong tay nội vụ nhất mạch từ lâu đã âm thầm an bài nhiều cơ sở ngầm, Sở hành Vân nhận chức không khác nào rơi vào giám thị của bọn họ, nhất cử nhất động đều khó che giấu, càng chưa nói đến việc bồi dưỡng tâm phúc của mình.
Đầu tiên là cướp đoạt thực quyền, sau đó giám thị Sở Hành Vân.
Hai kẻ này sở tác sở vi, căn bản là muốn cướp đoạt quyền lực của Sở Hành Vân, khiến hắn cô lập bất lực!