- Đề nghị này của ngươi, ngược lại cũng không sai.
Phạm Vô Kiếp gật đầu, nhìn về phía Thường Xích Tiêu, trong ánh mắt mang theo vẻ hài lòng.
Mấy ngày trước hắn từng nói qua với Thường Xích Tiêu, chức kiếm chủ vinh dự của Sở Hành Vân chỉ là hư danh, cũng không có thực quyền, lại để cho Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc xuất thủ chèn ép hắn.
Hiện tại, Thường Xích Tiêu đã hành động, làm Sở Hành Vân tiến vào nội vụ nhất mạch, làm hắn triệt để mất quyền lực!
Sở Hành Vân nhíu mày, tiến lên một bước nói rằng:
- Các chủ, nội vụ nhất mạch, không phù hợp với ta.
- Nội vụ nhất mạch, phụ trách quản lý công việc nội ngoại của Vạn kiếm các, ta chưa quen việc này, mà ta tiến vào Vạn kiếm các để tăng lên thực lực, việc này thật khó có thể làm được.
Sở Hành Vân nói, chưa hết lời, Thường Xích Tiêu đột nhiên đi tới bên cạnh hắn, trên mặt mũi hiện lên tiếu ý, thanh âm hiền hòa nói rằng:
- Lạc Vân kiếm chủ, việc này ngươi không cần bận tâm.
Chỉ thấy hắn hít một hơi, thanh âm phát ra vang dội:
- Phân phối tài nguyên tu luyện, không có rắc rối như ngươi tưởng tượng, còn nữa, để ngươi nhanh thích ứng với công việc, ta cũng sẽ phân phối một ít đệ tử phun trợ, tuyệt sẽ không ảnh hưởng tới thời gian tu luyên của ngươi.
- Còn nữa, ngươi ngưng tụ ra cửu cấp kiếm ý, tương lai là giường cột của Vạn kiếm các, bảy người chúng ta sẽ tận lực trợ giúp, để ngươi bớt đi một ít đường vòng.
Những lời này nói ra, Thường Xích Tiêu không có chút nào dừng lại, mỗi một câu nói phảng phất như phát ra từ đáy lòng, muốn shv không có lo lắng gì, không chút lừa dối tý nào.
Kỳ thực, ở trước nghi thức kiếm chủ diễn ra, Thường Xích Tiêu đã đoán được Sở Hành Vân nảy ra từ chối, hai câu này của hắn nói ra, biểu hiện là vì Sở Hành Vân, để cho Sở Hành Vân vô pháp cự tuyệt. Mặc kệ nói như thế nào, Thường Xích Tiêu hắn ở Vạn kiếm các nhiều năm, tư lịch dày dặn, thủ đoạn vô biên, chỉ một thanh niên mười bảy tuổi không hiểu ứng phó cục diện này, chỉ có rơi vào bị động thôi.
- Tên này, trước sau vẫn âm hiểm như vậy.
Sắc mặt Vân Trường Thanh âm trầm như nước nói ra, hắn làm sao có thể không biết mục đích thực sự của Thường Xích Tiêu.
Nhưng, biết thì biết, hắn không có các nào nói lại.
Trong tam đại nhánh núi, truyền công nhất mạch yêu nhất, thế lực khá thấp, căn bản vô pháp cùng nội vụ nhất mạch tranh phong, huống hồ, hắn cũng nhìn ra được, Phạm Vô Kiếp ngầm ủng hộ Thường Xích Tiêu.
Lúc này hắn ra giúp Sở Hành Vân, đã không có tác dụng gì thậm chí còn hại Sở Hành Vân.
Đám người Lôi Nguyên Quang nhìn nhau thở dài, bọn hận cũng không thể giúp được gì.
Thấy mọi người đều rơi vào trầm mặc, trên mặt Thường Xích Tiêu hiện lên vẻ đắc ý, hắn vừa quay đầu, đã thấy tròng mắt Sở Hành Vân trùng xuống, dùng ánh mắg lạnh băng theo dõi hắn, cuối cùng nói ra một câu:
-Ngươi nói xong chưa?
-Ừ?
Thường Xích Tiêu sửng sốt, không hiểu lời này có ý gì.
Sở Hành Vân bình tĩnh như trước, lạnh nhạt nói:
-Ngươi đã nói xong liền đem miệng thối của ngươi ngậm lại, ta và các chủ đối thoại, ngươi có tư cách gì chen vào, tranh ra cho ta.
Nghe vậy, Thường Xích Tiêu sắc mặt đột nhiên biến đổi, sững sờ tại chỗ.
Không chỉ có hắn, cả cái không gian lớn này, mọi người đều ngạc nhiên không tin, thân thể cứng ngắc, thiên địa quay cuồng.
Sở Hành Vân, dĩ nhiên phẫn nộ với Thường Xích Tiêu, để Thường Xích Tiêu tránh ra.
- Lạc Vân ngươi rất to gan!
Thường Danh Dương phẫn nộ đến mức đứng thẳng lên, chỉ thẳng vào Sở Hành Vân quát lớn:
- Cha ta có ý tốt an bào chức vị cho ngươi, ngươi không những không cảm kích mà còn để cha ta tránh ra, trong mắt ngươi còn có tôn ti trật tự hay không?
- Tôn ti chật tự? Ngươi nói lời này thật biết điều!
Sở Hành Vân cười bình thản, cước bôn đạp xuống, đi thẳng tới chỗ hai người lửa giận ngút trời, Thần sắc không còn lặc lẽo, mad mang theo ý trào phúng mãnh liệt.
Hắn nhìn về phía Thường Danh Dương, không nhanh không chậm nói:
- Thứ nhất, ta đã là kiếm chủ vinh dự, luận địa vị ta cùng Thường Xích Tiêu ngang hàng, nếu là ngang hàng, mộ thứ nói chuyện tùy tâm, không cần có nhiều lễ tiết, nếu thật sự truy cứu ngươi mới là người không có tôn ti trật tự.
Ánh mắt xoay chuyển, Sở Hành Vân nhkfn về Thường Xích Tiêu nói tiếp:
- Thứ hai, việc chức vị, chính là do ta và các chủ làm ra quyết định, trong quá trình trao đổi, không được kẻ nào cắt đứt, đạo lý đơn giản như thế, lẽ nào Xích Tiêu kiếm chủ không được học sao?
- Ngươi...
Thường Xích Tiêu nghe được lời nói của Sở Hành Vân, chỉ cảm thấy sôi máu, kinh mạch tán loạn, làm cả người hắn đều giận run lên, khuôn mặt giữ tợn như quỷ, hận không thể đem Sở Hành Vân ngũ mã phanh thây.
Tình cảnh của Thường Danh Dương cũng vậy, chỉ là cố kị hoàn cảnh không lao lên xả giận.
- Thường Xích Tiêu kiếm chủ có chút lỗ mãng, nhưng đề nghị của hắn không sai, hai ngươi không cần tức giận với nhau nhue vậy.
Phạm Vô Kiếp đi ra hòa giải, vừa dứt lời, hắn liền thấy Sở Hành Vân lần thứ hai đi ra chỗ trung ương hành lễ nói:
- Các chủ, Lạc Vân đã có chức vị trong lòng, mong các chủ thành toàn.
- Chức vị gì?
Phạm Vô Kiếp vô ý thức hỏi lại.
- Ta nghĩ là vào truyền công nhất mạch.
Sở Hành Vân trực tiếp mở miệng, nói không ngừng:
- Hơn nữa, ta nghĩ chỉ muốn phụ trách khu vực cũng không phải nội môn mà là ngoại môn.
Nghe đến đó, bầu không khí vừa hòa hoãn xuống, lập tức trở lên nhưng trọng, ánh mắt nghi hoặc nhìn Sở Hành Vân.
Vạn kiếm các chính là một trong sáu đại tông bắc hoang vực.
Có mười vạn đệ tử, đệ tử chân truyền có hơn ba ngàn người, đệ tử bình thường con số rất lớn, hơn chín vạn, còn lại là tạp dịch.
Chín vạn người này chia ra là nội môn và ngoại môn.
Tiêu chuẩn phân chia cũng không phải là dùng thực lực phân chia, mà là phẩm cấp kiếm ý, ngoài cấp ba là nội môn.
Chín vạn đệ tử, thì ngoại môn chiếm tám phần, con số cực kỳ khổng lồ, cũng bở vì kiếm ý của họ quá yếu nên tài nguyên tu luyện lấy được kém xa nội môn.
Dẫn dà các cao tần Vạn kiếm các đều trở lên lạnh lùng, bao gồm cả Vân Trường Thanh bên cạnh, truyền công nhất mạch chủ yếu coi trọng nội môn.
- đệ tử ngoại môn con số rất lớn, muốn quản lý tốt phải tiêu hao rất nhiều tâm thần, việc này đối với ngươi không tốt lắm.
Phạm Vô Kiếp đang trầm ngâm suy nghĩ tựa hồ cân nhắc lợi và hại.
Vân Trường Thanh liên tục gật đầu, lấy mắt ra dấu với Sở Hành Vân mấy lần, muốn để hắn buông tha, mới vào Vạn kiếm các liền quản lý mấy vạn đệ tử quá khó khăn, ngay cả hắn đều cảm thấy việc này khó làm được.
- Việc này ta đã suy nghĩ kỹ càng, mong Các chủ thành toàn.
Sở Hành Vân cúi đầu một cái ánh mắt chứa đầy vẻ mong chòe.
Một cái nhãn quang tản ra, ẩn dấu rất khá, ngay cả Thường Xích Tiêu đứng ở bên cạnh cũng không thể phát hiện.