Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 399: Tâm tư song phương

Chương 399: Tâm tư song phương

Ba!

Một bình sứ thanh hoa trân quý bị hung hăng ném xuống vỡ thành từng mảnh nhỏ vương vãi trên mặt đất.

-Rõ ràng chỉ là một tên rác rưởi lại dám ba lần bảy lượt lên tiếng cười nhạo, thực sự là tức chết ta!

Thường Danh Dương rống lên giận dữ, âm thanh vang vọng khắp tòa đại điện.

Hắn quơ tất cả bình sứ trên mặt bàn rơi xuống đất phát tiết lửa giận trong lòng.

-Phát tiết vậy cũng đủ rồi, thu tay lại đi.

Thường Xích Tiêu đi vào đại điện, sắc mặt của hắn âm lãnh, trên miệng vẽ lên một độ cong nhàn nhạt nói:

-Tình huống hiện tại cũng không phải quá tệ hại thậm chí từ góc độ nào đó đối với chúng ta cũng có chỗ có lợi!

-Có lợi?

Thương Danh Dương trên mặt tức giận vẫn chưa tiêu tan, trầm giọng nói:

-Vừa rồi trong đại điện các chủ không những đáp ứng yêu cầu của tên Lạc Vân còn đem hết thảy công việc ngoại môn giao cho hắn xử lý, tình huống như vậy sao có thể có lợi gì với chúng ta?

-Chúng ta sở dĩ để hắn tham gia vào nội vụ nhất mặt chính là muốn để cho hắn một cái chức vụ sau đó cướp đoạt hết thảy quyền lợi trong tay hắn điểm này các chủ cũng rất tán thưởng nhưng cuối cùng hắn lại đáp ứng yêu cầu của Lạc Vân!

Nghĩ đến một màn trên đại điện Vạn Kiếm , Thường Danh Dương lại phi thường tức giận, sắc mặt hắn vặn vẹo dữ tợn, lồng ngực phập phồng phát ra tiếng thở dốc.

-Trong tam đại nhánh núi, truyền công yếu nhất, bốn tên kia tồn tại có cũng được mà không có cũng được, các chủ chưa bao giờ đặt vào mắt, Lạc Vân hắn gia nhập truyền công nhất mạch chẳng khác nào là tự hủy tiền đồ.

Thường Xích Tiêu tùy ý ngồi xuống, nhấp một ngụm trà thong thả nói:

-Còn nữa, thế cục ngoại môn phức tạp tất cả mọi người đều biết, bốn tên kia cũng không cách nào quản lý, một tên thanh niên mười bảy tuổi lại có thể làm cái gì?

Thường Xích Tiêu vừa dứt lời thần sắc Thường Danh Dương hơi ngưng trọng cảm thấy có vài phần đạo lý.

Thường Xích Tiêu tiếp tục nói:

-Ngoại môn sở dĩ xưng là ngoại môn cũng bởi vì bảy vạn đệ tử phẩm cấp kiếm ý cực thấp, tương lại thành tựu có hạn vì vậy bọn họ tụ tập lại lập thành đệ tử ngoại môn.

-Lạc Vân tuy là kiếm chủ vinh dự nhưng dù sao hắn cũng mới vào Vạn Kiếm Các, trên tay cũng không có người nào có thể dùng, huống hồ tuổi hắn còn nhỏ căn bản không hiểu đối nhân xử thế, quản lý ngoại môn căn bản là một trò cười!

Nghe vậy trong mắt Thường Danh Dương lóe lên một đạo tinh quang, hậm hực nói:

-Vậy ý của phụ thân là các chủ giao toàn bộ ngoại môn cho Lạc Vân xử lý chính là muốn cho hắn làm trò cười, hung hăng đả kích nhuệ khí của hắn?

-Đó là tự nhiên!

Thường Xích Tiêu rất có tự tin, trong lòng đã có định liệu trước nói:

-Cho dù giả thiết Lạc Vân có thể quản lý tốt ngoại môn thế thì đã làm sao, đám phế vật ngoại môn kia căn bản chỉ là cái thùng cơm, một đám ô hợp cho dù hợp lại cũng không chịu nổi một kích.

-Hơn nữa có chúng ta ở đó, Lạc Vân cho dù có ba đầu sáu tay cũng đừng mơ tưởng quản lý tốt ngoại môn!

Thường Xích Tiêu ngừng lại một chút ngẩng đầu liếc mắt về Tề Dương Trầm bên cạnh lập tức hắn cung kính cúi đầu nói:

-Đệ tử ngoại môn bên kia ta đã an bài rồi, mọi thứ đều trong tầm khống chế của ta.

Ngoại môn mặc dù hỗn loạn, nhưng dù sao bao cũng có bảy vạn đệ tử, sự vụ bên trong đương nhiên không đơn giản.

Thường Xích Tiêu sừng sững ở Vạn kiếm các hơn mười năm, mạng lưới quan hệ của hắ, đã sớm an bài thỏa đáng, mặc dù là ngoại môn hắn cũng có không ít cơ sở ngầm, mơ hồ điều khiển hoạt động của ngoại môn.

Đây chính là lý do vì sao khi Sở Hành Vân muốn nhận chức vụ ở ngoại môn Thường Xích Tiêu hắn cũng không có cực lực phản đối mà ngược lại trong lòng của hắn còn có chút vui vẻ có thể mượn tay người khác hung hăng chèn ép Sở Hành Vân.

-Lạc Vân a Lạc Vân, ta vốn nghĩ trực tiếp tước đoạt quyền lợi của ngươi nhưng không nghĩ tới ngươi lại ngu xuẩn như vậy cư nhiên đi vào con đường không lối ra!

-Hiện tại ta đột nhiên thay đổi chủ ý, ta trước phải lăng nhục ngươi, biến ngươi thành trò cười của tất cả mọi người sau đó lại cướp đoạt hết thực quyền của ngươi cuối cùng sẽ tiễn ngươi về tây thiên!

-Đây hết thảy cũng không phải do ta thủ đoạn độc ác mà là do ngươi khinh người quá đáng!

Từng đạo thanh âm lạnh lẽo từ trong miệng Thường Xích Tiêu thốt ra, hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa khóe miệng nhếch lên phảng phất không kịp chờ đợi muốn chúc mừng một phen.

Một bên khác bốn người Vân Trường Thanh đi tới nơi ở của Sở Hành Vân.

-Lạc Vân, ngươi quyết định cũng quá qua loa đi, theo lý nên cùng chúng ta thương lượng một chút, ngoại môn hỗn loạn vượt xa tưởng tượng của ngươi, chỉ bằng một mình ngươi căn bản không có khả năng quản lý thỏa đáng.

Lôi Nguyên Quang thẳng thắn không chút nào che dấu nói.

-Trưởng lão chấp sự Ngoại môn cũng không phải đèn cạn dầu, ngươi đột nhiên xuất hiện bọn họ nhất định sẽ âm thầm ngáng đường, hành động lần này của ngươi đúng là trăm hại mà không có lợi.

Đường Vân Hoan đồng dạng mở miệng mang theo một tia thở dài.

-Biện pháp tốt nhất chính là buông tha đi.

Đây là thanh âm của Tô Lãnh Ưu, tuy giọng nói lạnh lùng nhưng cũng là quan tâm đến Sở Hành Vân.

Vân TRường Thanh nhìn Sở Hành Vân trầm ngâm trong chốc lát cuối cùng nói:

-Ta có thể cùng các chủ nói chuyện khiến hắn thu hồi lời hôm nay, ta đây mặc dù đa lớn tuổi nhưng lời nói cũng có vài phần tác dụng.

Nói xong hắn liện muốn đứng dậy lại bị Sở Hành Vân tiến lên ngăn cản, cảm kích nói:

-Hảo ý của các ngươi ta đều biết, ta nhận, nhưng quyết định này của ta ta cũng đã suy nghĩ kỹ càng, tối thiểu trong bảy vạn đệ tử ngoại môn Thường Xích Tiêu cũng có ít cơ sở ngầm hơn, ta xử lý cũng tương đối dễ dàng.

-Nói là như vậy, nhưng...

Vân Trường Thanh còn chưa nói xong thì Sở Hành Vân đã ngắt lời nói:

-Việc này ta đã quyết định tuyệt không thay đổi, thỉnh bốn vị chớ nói thêm.

Cảm nhận được sự kiên quyết của Sở Hành Vân bốn người cũng không nói thêm cái gì nữa, giao phó thêm vài câu sau đó đứng dậy rời đi.

Đợi bốn người đi rồi Sở Hành Vân liền tiến vào không gian bên trong tĩnh tâm ngưng thần bắt đầu tinh tế lên kế hoạch.

Hắn mới vừa nói trong nhóm đệ tử ngoại môn có ít cơ sở ngầm của Thường Xích Tiêu hắn có thể dễ dàng thoát khỏi sự giám thị chuyên tâm xử lý chuyện của mình, điểm này là một trong những lý do Sở Hành Vân đưa ra quyết định này.

Thứ hai, trong bảy vạn đệ tử ngoại môn, bọn họ kiếm ý phẩm cấp cực thấp nhưng cũng không nói lên bọn họ là người vô dụng.

Sở Hành Vân đã trải qua nghìn dặm hồng trần, hắn từng nhìn qua rất nhiều người thiên phú bình thường dựa vào sự cố gắng bền lòng vững chí mà trở thành một cường giả uy phong một cõi.

Hắn chính là một ví dụ sờ sờ.

Thứ ba đây cũng là điểm trọng yếu nhất, trừ hắn ra tất cả mọi người đều không biết một điểm này.

Vạn Kiếm Các tồn tại từ bản chất mà nói chính là một cái lò thí luyện khổng lồ có thể để kiếm linh truyền kỳ cổ kiếm trong thời gian ngắn nhất chọn được người thích hợp cầm kiếm.

Cho nên Vạn Kiếm Các truyền thừa nhiều năm, người hoàn thiện nhất là Truyền Kỳ cố Kiếm có quang kiếm ý.

Tuy nhiên kiếm ý của hắn tồn tại trong đám đông lại có vẻ bình thường, không khiến người khác kinh diễm.

Kiếm ý trên đời chia làm bảy loại kim , mộc, thủy, hỏa, thổ, quang , ám.

Quang kiếm ý chỉ là một trong số đó.

Vạn Kiếm Các tuy rằng có thiên tài quang kiếm ý nhưng sáu hệ khác lại bị mai một.

Ở trong mắt những người khác, đệ tử ngoại môn bất quá là những kẻ ngu dốt, dù tu luyện thế nào cũng khó có thành tựu nhưng trên thực tế trong bảy vạn đệ tử ngoại môn có thể có tang long ngọa hổ!

Đệ tử ngoại môn cũng không phải giá áo túi cơm, bọn họ chỉ không thích hợp luyện quang kiếm ý mà thôi, còn ở những hệ kiếm ý khác bọn hộ cũng có thể là thiên tài yêu nghiệt.

Chỉ cần Sở Hành Vân có thể quản lý toàn bộ ngoại môn, khám phá hết những đệ tử tinh anh ở bảy vạn người này khác nào đem thiên tài mười tám hoàng triều thu về một lưới!

Có căn cơ như vậy hắn mới có thể chân chính trở thành một Kiếm chủ!

Càng là tiếp xúc vạn kiếm các, hắn lại càng có thể cảm giác được phức tạp cùng hỗn loạn trong đó.

Cho nên nếu hắn muốn điều tra chuyện năm xưa đồng thời báo thù đám người Thường Xích Tiêu thì nhất định phải đứng vững gót chân

Cũng chỉ có như vậy Sở Hành Vân mới có thể khai triển tay chân, thu phục một đám người tâm phúc, đời trước hắn đau khổ nghiên cứu kiếm trận tân bí lại có thể thi triển lần nữa tại hậu thế.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch