Sáng sớm ngày thứ hai, sau khi đánh răng rửa mặt xong, Sở Hành Vân hướng phia ngoại môn đi tới.
Bởi vì phẩm cấp kiếm ý chênh lệch, chín vạn đệ tử chia làm nội ngoại, nên chỗ ở hai bên cũng không cùng một chỗ, chia làm hai khu vực.
Nội môn đệ tử, phẩm cấp kiếm ý khá cao, vì vậy, chỗ bọn họ tu luyện càng gần Vạn kiếm sớn, linh lực nồng hậu, mà ngoại môn đệ tử kiếm ý thấp, vì vậy chỉ có thể ở ngoài núi, tài nguyên có khả năng tu luyện càng ít.
Với điểm này, Sở Hành Vân không có gì kinh ngạc.
Chân linh đại lục, xưa nay lấy võ vi tôn, Vạn kiếm các tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Một đường đi tới, Sở Hành Vân gặp rất nhiều đệ tử Vạn kiếm các bọn họ thấy hắn đều khom người hành lễ, ngay cả những đệ tử chân truyền cũng không ngoại lệ.
Chỉ bất quá, biểu tình mọi người đều không giống nhau, có người ghen tị, có người ước ao, có người không cam lòng.
Tuy nói Sở Hành Vân là kiếm chủ vinh dự, nhưng tiến nhập vạn kiếm các chưa lâu, chưa thể hiện được gì nhiều.
Nên bọ họ thấy Sở Hành Vân chỉ làm cho đúng lễ mà thôi, chứ không có kính sợ trong lòng.
Sở Hành Vân cũng lười để ý, tiếp tục hướng phía ngoại môn đi tới.
Vừa ly khai nội môn, Sở Hành Vân đột nhiên nghe được âm thanh quen thuộc:
- Gặp qua Lạc Vân kiếm chủ!
Thanh âm này, rất thanh thúy, là của nữ tử.
Người tới chính là Hạ Khuynh Thành.
Nành từ bên cạnh chạy tới, nhẹ nhàng như đạp trên lá vậy, lưu lạn trên hư không một đạp quang vực sánh lạng, chậm dãi hạ cạnh người Sở Hành Vân.
- Ngươi cũng tới nói móc ta?
Sắc mặt Sở Hành Vân đột nhiên trầm xuống.
Hạ Khuynh Thành vội vàng xuy tay, trả lời:
- Ngươi bây giờ là kiếm chủ vinh dự, cao cao tại thương, thân phận cách biệt, ta đâu giám nói móc ngươi.
Thấy Hạ Khuynh Thành quấn quít, Sở Hành Vân cười nhẹ nói :
- Vừa rồi ta chỉ thuận miệng nói thôi, không lẽ ngươi tin là thật ?
Biểu tình Hạ Khuynh Thành cứng ngắc, hung hăng trừng mắt nhìn Sở Hành Vân, nhưng lại nghe hắn tiếp tục nói:
- Mấy ngày nay ta bận rộn quen thuộc Vạn kiếm các, ít có thời gian xuất ngoại, nhưng nghe nói rằng Trường Thanh kiếm chủ muốn thu ngươi làm đồ đệ?
Ngâm qua tẩy Kiếm Trì, Hạ Khuynh Thành ngưng tụ ra huyễn diệp kiếm ý đứng hàng lục cấp.
Thiên phú như vậy, đã có tư các trở thành môn đồ kiếm chủ.
-Đúng thật có việc này, nhưng ta không đồng ý.
Nàng dừng một chút, tiếp tục nói:
- Bái sư, cũng không phải việc tùy ý, nếu đã xác định thì không thể tùy ý thay đổi, thế cục Vạn kiếm các phức tạp, ta quyết định quan sát.
Sở Hành Vân gật đầu, biểu thị hiểu rõ, lấy thiên phú Hạ Khuynh Thành, trở thành đệ tử chân truyền, cũng không có gì trắc trở, đến lúc này bái sư, cũng không phải không thể.
Trầm ngâm một lúc, Sở Hành Vân mở miệng nói:
- Hạ cô nương, vậy ngươi theo ta đi.
- A!
Hạ Khuynh Thành kêu lên, trái tim rung động kịch liệt, xác nhận nói:
- Ngươi muốn mang ta đến ngọn núi cao nhất?
- Ta vừa làm kiểm chủ vinh dự, nên trên núi có chút thưa thớt, ngươi với ta là bằng hưu, ngươi theo ta, cũng là chuyện đương nhiên, hơn nữa hoàn cảnh tu luyện ở đấy tương đối khá, ta cũng thuận tiện chỉ thêm cho ngươi.
Đang nói chuyện, hắn thấy Hạ Khuynh Thành không phải ứng chút nào, liền hỏi:
- Ngươi không muốn?
- Nguyện ý đương nhiên nguyện ý!
Hạ Khuynh Thành kiên tục gật đầu nói, nhưng cố chấn định vờ nói:
- Lạc Vân kiếm chủ đã hạ lệnh, thân làm đệ tử nào dám không nghe theo.
Sở Hành Vân tiếu ý càng đậm:
- Vậy liền quyết định đi, ngươi đến chỗ ta, vừa ý chỗ nào liền ở đấy.
- Được!
Hạ Khuynh Thành cố sức gật đầu, lại hỏi lại:
- ngươi không quay trở lại?
- hôm nay ta đi ra ngoại môn một chuyến, ta đã hạ lệnh tập chung tất cả các đệ tử ngoại môn lại để thuận tiện an bài.
Sở Hành Vân vừa dứt lời, Hạ Khuynh Thành lập tức nghi ngờ hỏi:
- Ta vừa đi ngoại môn, tại sao không nghe nói việc này?
Trong khoảnh khắc, sắc mặt của Sở Hành Vân trầm xuống thân hình thiểm lược trực tiếp tiêu thất tại chỗ.
Hạ Khuynh Thành cũng không có nhàn rỗi, nhích thân mình chạy theo, cùng Sở Hành Vân bước tới, hai người cùng chạy về phía ngoại môn rất nhanh.
Ly khai nội môn, phía trước xuất hiện một thung lũng to, trong đó có một ngọn núi cao, trên đỉnh có vô số lầu các, là nơi quản lý ngoại môn.
Sở Hành Vân trực tiếp hạ xuống đỉnh núi, có nhiều người lui tới, nhân số không ít, chừng hơn bốn mươi người.
Người cầm đầu đám nghi trượng này, tầm ba mươi tuổi, vóc người cao to, khuôn mặt xấu xí dữ tợn, đôi mắt chảy ra hung lệ, làm cho người ta không giám tới gần. ( Nghi trượng giống như chấp sự nhé mọi người)
Người này chính là Mạc Thừa Vận, mệnh lệnh của Sở Hành Vân là do hắn phát xuống.
- Mạc Thừa Vận, gặp qua Lạc Vân kiếm chủ!
Mạc Thừa Vận thấy Sở Hành Vân liền hành lễ, trong con ngươi không chỉ có tia kinh sợ, mà còn mang theo tia lỗ mãng.
- Hôm qua ta cho ngươi tụ tập đệ tử ngoại môn, sao hôm nay không thấy bóng ai?
Sở Hành Vân không có quanh co mà trực tiếp hỏi thẳng.
- Ngoại môn đệ tử có bảy vạn người, căn bản khó có thể tụ tập hết, mà mọi người bọn họ kiệt ngạo bất tuân, ta nói chúng không thèm nghe.
Mạc Thừa Vận khỏi có trả lời vào điểm chính mà liền đem tội đổ cho đêm tử ngoại môn.
Lông mày Hạ Khuynh Thành dựng lên, quát nhẹ:
- Mạc chấp sự ngươi thật to gan lại giám lừa dối kiếm chủ, ngươi căn bản không có triệu tập đệ tử ngoại môn.
Mạc Thừa Vận biến sắc, liếc mắt trừng Hạ Khuynh Thành, sau đó chả vờ vỗ đầu nói:
- Nguyên lai là ta chưa hạ mệnh lệnh, thảo nào cứ thấy thiếu thiếu cái gì, không bằng vậy đi, ta lập tức đi triệu tập đệ tử ngoại môn, ngày mai Lạc Vân kiếm chủ lại đến.
Sở Hành Vân khoát tay nói:
- Không cần.
- ta cho ngươi nửa canh giờ triệu tập hết 7 vạn người lại đây, thiếu một người, ta liền hỏi tội ngươi.
Mạc Thừa Vận tức giận đáp lại:
- nửa canh giờ triệu tập bảy vạn người, làm sao có thể?
- Đây là mệnh lệnh!
Thanh âm chả Sở Hành Vân hoàn toàn lạnh xuống, vừa quát, không gian liền trở nên yên tĩnh không gì sánh được.
Sở Hành Vân tiếp tục nói:
- Thế nào? Một nghi trượng nho nhỏ cũng dám cãi lời ta.
Sắc mặt Mạc Thừa Vận lập tức co lại, lúc trắng lúc đen.
Bỗng từ đâu một thanh âm truyền đến:
- Vừa mới làm kiếm chủ, Lạc Vân kiếm chủ, uy phong quả nhiên không giống người thường.
Theo thanh âm vừa truyền tới, có một nam tử trung niên đi ra.
Người này mặc quần áo trưởng lão ngoại môn, mặt gầy, ngũ quan tầm thường, tựa hồ không hề e ngại Sở Hành Vân, trên mặt vẫn mang theo tiếu ý trào phúng.
Hắn tên là Tề Việt, là ngoại môn truyền công trưởng lão, đã nhận chức hơn mười năm, tu vi thiên linh nhất trọng thiên, thủ đoạn khéo đưa đẩy, lung lạc không ít trưởng lão.
Quan trọng hơn Tề Việt là do Tề Dương Trầm cất nhắc lên.
Thấy Tề Việt xuất hiện ở nơi này, thì Sở Hành Vân thông suốt mọi truyện, tất cả chuyện phía sau, đều so nội vụ nhất mạch thao túng.
- Bảy vạn đệ tử, muốn triệu tập ít nhất phải một ngày, cho dù Lạc Vân kiếm chủ mở miệng cũng không thể rút ngắn.
- Ngược lại nhưng tên đệ tử này thiên phú không cao, triệu tập cũng không có ích gì cả, mong Lạc Vân kiếm chủ đừng quản lắm, nếu không đến cuối cùng lại không có gì.
Thanh âm trêu chọc truyền hết vào trong tai Sở Hành Vân.
Tề Việt nói, không muốn nghe Sở Hành Vân an bài, còn nói hành động Sở Hành Vân làm chỉ là phí thời gian.
Càng làm cho người ta tức giận là, những lời này lại nói ngay trước mặt Sở Hành Vân.