Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 405: Hiện trạng

Chương 405: Hiện trạng

Dung mạo của Thủy Thiên Nguyệt khiến cho người ta cảm thấy kinh diễm, trên người nàng tản mát ra khí tức mạnh mẽ, đã đạt tới Địa Linh Tam Trọng cảnh thậm chí gần tiến vào Địa Linh Tứ Trọng Thiên.

Nhưng giữa trán của nàng lại ngập tràn thần sắc mệt mỏi, sắc mặt cũng có chút nhợt nhạt, hai tròng mắt rơi vào hai gã chấp sự trước mắt, môi khẽ mấp máy hoàn toàn không biết phản biên thế nào.

Thấy thế vị chấp sự già hơn thở dài, khoát tay nói:

-Mà thôi, chuyện tối nay coi như chúng ta cho tới giờ chưa từng thấy, tuy nhiên những lời ta cảnh cáo sau này nếu ngươi giám tái phạm ta tuyệt đối sẽ không bao che!

-Đệ tử ghi nhớ!

Thủy Thiên Nguyệt thần sắc đại hỉ, lập tức khom người đáp, thân hình trong nháy mắt rời đi, biến mất giữa đêm tối.

Sau khi Thủy Thiên Nguyệt rời đi, vị chấp sự trẻ tuổi nghi hoặc lên tiếng:

- Cứ như vậy buông tha nàng, thực sự không thành vấn đề sao?

-Tuy nói cô gái này là kẻ tái phạm, nhưng tâm địa của nàng cũng không xấu.

Chấp sự lớn tuổi thu hồi ánh mắt, hỏi ngược lại:

- Ngươi cũng biết, nàng vì sao phải ở diễn võ trường tu luyện?”

Nghe vậy vị chấp sự trẻ tuổi suy tư trong chốc lát, cuối cùng vẫn là lắc đầu.

Vị chấp sự lớn tuổi liền giải thích:

-Cô gái này tên là Thủy Thiên Nguyệt, ba tháng trước gia nhập ngoại môn Vạn Kiếm Các, nghe nói nàng đến từ Lưu Vân hoàng triều xa xôi, hoàn toàn không có gia tộc đứng sau, không có sư môn truyền thừa chỉ là một tán tu bình thường nhất.

-Nếu chỉ là như vậy thì cũng không nói, dựa vào tài nguyên tu luyện của ngoại môn vẫn có thể tu luyện bình thường, nhưng đoạn thời gian trước ta nghe nói phụ thân nàng dàn xếp cho ở Cổ Kiếm Thành bị linh thú gây thương tích, thương thế nghiêm trọng, Thủy Thiên Nguyệt phải đổi tài nguyên tu luyện của mình lấy linh thạch để làm phía chữa thương cho cha nàng.

-Tài nguyên tu luyện đã đổi thành linh thạch cho nên tốc độ tu luyện của nàng tự nhiên giảm nhiều bởi vậy nàng mới lợi dụng trời tối đến diễn võ trường, muốn trộm hấp thu linh lực nồng hậu ở đây để bù đắp tiến độ tu luyện của nàng.

Sau khi nghe xong vị chấp sự trẻ tuổi có vài phần động dung, hắn không nghĩ tới, tuổi còn trẻ như Thủy Thiên Nguyệt trên người nàng lại cất giấu nhiều chuyện như vậy, hơn nữa mỗi sự kiện đều là gánh nặng đè trên vai của nàng.

Chỉ tiếc Vạn Kiếm Các là nơi cá lớn nuốt cá bé, sẽ không ai vì cảnh ngộ của nàng mà cấp cho nàng nhiều đặc quyền.

Thủy Thiên Nguyệt muốn lưu lại Vạn Kiếm Các nhất định phải tự gánh vác những gánh nặng này, bất kể gian nan thế nào, mặc kệ có bao nhiêu bất đắc dĩ phải cắn răng dốc sức tu luyện.

Nghĩ tới đây, vị chấp sự trẻ tuổi đưa mắt nhìn qua phương hướng Thủy Thiên Nguyệt rời đi, liên tiếp thở dài vài tiếng bất đắc dĩ.

Cuộc đối thoãi giữa hai vị chấp sự Thủy Thiên Nguyệt cũng không biết, nàng rời khỏi Diễn Võ TRường sau đó cũng không trở về nơi ở mà hướng về phía một tòa cô phong không người ở mà chạy đi.

Lúc này, đã nửa đêm.

Nàng đi tới đỉnh cô phong, trán nâng lên tràn đầy nỗi buồn vô cớ ngắm nhìn bầu trời đêm đen kịt.

Hô!

Gió đêm lạnh lùng đảo qua, đem làn váy của Thủy Thiên Nguyệt thổi tung bay phất phới, đồng thời cũng khiến cho hai hàng lông mày của nàng càng uể oải hơn.

Giống như suy nghĩ của vị chấp sự trẻ tuổi, Thủy Thiên Nguyệt nàng trên người gánh vác quá nặng, ép nàng không cách nào thở dốc.

Ngày đó, hoàng thành kịch biến, toàn bộ Lưu Vân hoàng triều đều lâm vào hỗn loạn.

Tuy nói có Sở Hành Vân xuất thủ, nàng và Thủy Sùng Hiền mới bảo vệ được tính mệnh, nhưng tài sản trên người hai người đều bị bóc lột hầu như không còn, hoàn toàn cách xa sinh hoạt xa hoa ban đầu.

Thực lực hai người cũng không kém, đều là bước chân vào Địa linh cảnh giới, nếu ẩn cư trong thành trì hẻo lánh vẫn có thể ổn định, để trùng kiến Thủy gia cũng không phải không có khả năng.

Nhưng Thủy Thiên Nguyệt cũng không có đi con đường này.

Trong lòng của nàng còn nhiều ý chí chiến đấu, muốn leo lên đỉnh võ đạo, trở thành cường giả tối cao.

Cho nên hai người từ Lưu Vân hoàng triều xuất phát, một đường đi về phía trước, rốt cục ba tháng trước đến được Vạn kiếm Các, cũng chỉ có ở Vạn Kiếm Các, Thủy Thiên Nguyệt mới có thể thực hiện được suy nghĩ trong lòng, trở thành một đại cường giả.

Chỉ có tiếc nuối là sau khi khảo hạch kiếm ý của Thủy Thiên Nguyệt phẩm giai rất thấp, chỉ đứng hàng nhị cấp, vì vậy chỉ có thể tiến vào ngoại môn làm một đệ tử bình thường.

Trong thời gian tiến nhập ngoại môn, Thủy Thiên Nguyệt ngày đêm khổ tu chưa từng lười biếng ngày nào, nhưng nhà dột phòng suốt đêm mưa, đoạn thời gian trước khi Thủy Sùng Hiên vào núi hái thuốc bị linh thú gây thương tích, suýt nữa mất mạng tại chỗ.

Đệ trị liệu cho thương thế của Thủy Sùng Hiên, Thủy Thiên Nguyệt chỉ có thể đem tài nguyên tu luyện đổi thành linh thạch, điều này khiến sinh hoạt tu luyện của nàng vốn đã gian khổ nay lại càng thêm gian nan, phải thừa dịp đêm tối đi tới Diễn Võ trường, lợi dụng linh khí ở đây để tu luyện tiết kiệm tài nguyên tu luyện để đổi thành linh thạch.

-Cuộc sống như này đến bao giờ mới kết thúc?

Thủy Thiên Nguyệt đột nhiên mở miệng, thở dài nói:

-Nếu ta có thể như Lạc Vân, giác ngộ cửu cấp kiếm ý, thì tốt biết bao!

Vừa nhắc tới hai chữ Lạc Vân, cặp mắt ảm đạm không ánh sáng kia đột nhiên lướt qua một đạo tinh quang.

Hôm nay sau khi nàng tu luyện vốn định rời đi nghỉ ngơi, một đạo thanh âm ầm ầm vang lên, sau đó nàng theo đông đảo đệ tử ngoại môn đi tới tòa cung điện quản lý ngoại môn.

Vừa tới nơi, nàng kinh ngạc đến ngây người.

Cung điện mà ngày thường các trưởng lão cùng chấp sự ra vào đã triệt để sụp xuống, biến thành một mảng phế tích, trưởng lão ngoại môn Tề Việt bị đá vụn chôn sống, phát ra từng đạo thâm âm rên rỉ.

Mà giữa đại điện, một gã thanh niên mặc áo bào màu đên, một đôi con mắt thâm thúy đen kịt, ngũ quan tuấn dật yêu mị, thân hình cao ngất, khí thế ngạo nghễ, khí thế giống như một thanh Lăng Thiên kiếm ra khỏi vỏ, mũi nhọn sắc bén không người nào có thể áp chế.

Là hắn, đem Tề Việt hung hăng đá bay, thậm chí đem cả tòa cung điện phá hủy sụp xuống.

Tên thanh niên sau khi đố phó với Tề Việt, trong chớp mắt hắn lại phong lôi xuất thủ, làm trò trước mặt mọi ngươi, đem tứ chi của Mạc Thừa Vân bẻ gãy, biến hắn thành một tên phế nhân.

Trưởng lão ngoại môn, bản thân bị trọng thương.

Chấp sự ngoại môn, triệt để biến thành một tên phế vật.

Sauk hi xử lý hai kẻ này hắn cũng không có thu tay mà trức tiếp bay lên không trung lớn tiếng tuyên bố: TRẢM LẬP QUYẾT!

Một màn này quá rung động, khiến Thủy Thiên Nguyệt thật lâu vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh.

Nàng rời khỏ Lưu Vân hoàng triều, một đường bôn ba rốt cục đến được Vạn Kiếm Các, trong khoảng thời gian này, nàng vô cùng rõ ràng Vạn Kiếm Các có bao nhiêu khổng lồ, có bao nhiêu mạnh mẽ.

Vạn Kiếm Các, tông vực rộng lớn bát ngát mấy vạn dặm, quản lý chung mười tám hoàng triều, hơn trăm vương quốc, con số võ giả càng vượt qua 10 con số , con dân bình thường thì nhiều không đếm xuể.

Một gã trưởng lão ngoại môn ở Vạn Kiếm Các địa vị trung đẳng cũng không có chỗ nào xuất sắc thế nhưng vẫn là thuộc tầng lớp trung đẳng, dù là quân vương cũng phải lấy lễ đối đãi, không giám xuất khẩu cuồng ngôn.

Tề Việt ở ngoại môn lăn lộn đã hơn mười năm, sau lưng hắn lại là một Tề gia sừng sững, nói không khoa trương chút nào, thế lực của hắn đủ để cho một quân vương run rẩy, thậm chí là khúm núm.

Nhưng hôm nay, Tề Việt bị đánh trọng thương, còn bị trảm lập quyết.

Việc này, nếu không có tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe, Thủy Thiên Nguyệt còn cho là mình xuất hiện ảo giác, ở trong vạn kiếm các lại có người bá đạo như vậy, ngay cả trưởng lão ngoại môn cao cao tại thượng cũng tùy ý đánh giết.

Nhưng mà, kinh ngạc trong lòng Thủy Thiên Nguyệt cũng không có đến đây tiêu tán.

Dưới ánh nhìn rung động của nàng, Thường Xích Tiêu cùng Tề Dương Trầm cùng tới ngoại môn, ngay cả vị thần minh như Phạm Vô Kiếp cũng xuất hiện.

Trong chớp mắt, Thủy Thiên Nguyệt cảm giác ba hồn bảy vía của mình đều đã rời khỏi thân thể.

Kiếm chủ, cường giả Âm dương cảnh, nắm trong tay một phương hoàng triều, quyền lợi to lớn, có thể tùy ý phế bỏ một quân vương, hắn, mới đích thực chính là một Chưởng Khống giả, dưới một người, trên vạn người.

Về phần các chủ là cường giả Niết Bàn Cảnh, là nhân vật vô thượng trong truyền thuyết, chấn nhiếp Vạn Kiếm Các nghìn năm truyền thừa, nắm trong tay trăm vạn dặm tông vực, chỉ một ý niệm liền có thể dễ dàng giết chết vạn người.

Ba nhân vật kinh khủng như vậy lại xuất hiện cùng lúc, hơn nữa lại là vì tên thanh niên áo đen kia mà tới!

Rung động qua đi, Thủy Thiên Nguyệt vô ý thức cho rằng, tên thanh niên áo đen kia kiệt ngạo bất tuân, sẽ phải chịu trừng phạt nghiêm khắc, thậm chí sẽ bị giết chết tại chỗ.

Kết quả, tên kia thanh niên áo đen kia không chỉ có không có chết, còn dưới uy thế của hai đại kiếm chủ, đưa ra đề nghị với các chủ, trước mặt mọi người nhận lời hai đại đổ ước!

Người còn trẻ, như thế nào hăng hái?

Không nhìn cường quyền, là vì hăng hái!

Đứng ngạo nghễ thiên địa, là vì hăng hái!

Thẳng lưng nghênh đón khó khăn, ngửa mặt lên trời huýt sáo dài, càng là hăng hái!

Trong chớp mắt thất thần, hình ảnh tên thanh niên áo đen in thật sâu trong tâm trí Thủy Thiên Nguyệt.

Hắn tên Lạc Vân, tuổi gần mười bảy, liền ngưng tụ ra cửu cấp kiếm ý, là kiếm chủ vinh dự trẻ tuổi nhất vạn kiếm các.

Ký ức quang ảnh lóe lên, cặp mắt đẹp của Thủy Thiên Nguyệt từ từ khôi phục lại, nàng dừng lại một lát sau, nhàn nhạt cười tự giễu, lập tức, nàng khoanh chân ngồi xuống tại chỗ, tiếp tục hoàn thành tu luyện tối nay.

Ngày mai.

Mặt trời ló rạng, ánh dương quang còn chưa ấm áp, mang theo vài phần lạnh lẽo khiến Thủy Thiên Nguyệt từ trong trạng thái tu luyện tỉnh lại.

-Quả nhiên, vẫn là kém một chút.

Nàng kiểm tra tu vi của mình, như trước không thay đổi, vẫn là địa linh tam trọng thiên, còn kém một tia liền có thể đi vào Địa linh tứ trọng thiên.

Thần sắc của nàng có chút thất vọng, nhưng cũng trong dự liệu.

Diễn võ trường, chính là chỗ tu luyện của đệ tử ngoại môn, thiên địa linh lực tự nhiên hồn hậu, mà nơi đây, mặc dù đã ở trong vạn kiếm các nhưng linh lực lại có chút loãng.

Không có tài nguyên tu luyện trợ giúp, ở nơi này tu luyện căn bản không có khả năng đột phá.

-Được rồi!

Lúc này, Thủy Thiên Nguyệt đột nhiên nghĩ đến cái gì.

Chỉ thấy nàng ánh mắt lộ ra thần sắc vui mừng, hoan hô nói:

-Hôm nay, Huyền Kiếm Cốc mở ra, phàm là người tham gia Đăng Thiên kiếm hội, đều có thể đi vào tu luyện.

-Chỉ cần ta tiến nhập Huyền Kiếm Cốc, ở đó kiếm áp vô cùng vô tận bên dưới, nhất định có thể kích thích ra tiềm lực, bước vào địa linh tứ trọng cảnh!

Tâm niệm vừa động Thủy Thiên Nguyệt cũng không kịp quay về nơi ở vệ sinh, nàng tìm phương hướng đến Huyên Kiếm Cốc sau đó điên cuồng chạy đi không ngừng nghỉ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch