Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 411: Chỗ cuối cùng

Chương 411: Chỗ cuối cùng

Càng vào sâu trong Huyền Kiếm Cốc, lực lượng kiếm áp càng mạnh.

Từ tầng thứ sáu đến tầng thứ chín cự ly không xa chỉ có 300 mét nhưng độ khó trong đó dù gộp cả lục trọng phía trước cũng kém xa.

Vừa rồi Sở Hành Vân xuất phát từ lục trọng trong chớp mắt đã tới cửu trọng.

Càng khiến cho người ta giật mình đó là Sở Hành Vân đứng ở điểm cuối của Huyền Kiếm Cốc hành động tùy ý, không có nửa điểm cảm giác khó khăn, phảng phất nơi này đối với hăn không có bất cứ ảnh hưởng gì.

-Tên Lạc Vân này cuối cùng có thủ đoạn gì, lại có thể lấy tu vi thấp như vậy tiến vào nơi sâu nhất trong Huyền Kiếm Cốc mà không màng đến kiếm áp.

-Nếu hắn có thể không màng kiếm áp như vậy với hắn mà nói tòa Huyền Kiếm Cốc này chẳng phải là cùng sơn cốc bình thường không có bất kỳ sự khác biệt, muốn đến thì đến, muốn muốn ở lại thì ở lại?

-Hắng cùng Tề Ngọc Chân đánh cược có phải từ ban đầu đã tính toán biết mình không thua nên mới xuất ra ba món vương khí để đặt cược, lấy cái này để dụ Tề Ngọc Chân!

Bên ngoài Huyền kiếm cốc, đám người từ từ thông suốt, ánh mắt bọn họ nhìn về phía Sở Hành Vân, không còn thương hại, mà là tràn ngập khiếp sợ, thậm chí bội phục.

Tề Ngọc Chân, đường đường con của kiếm chủ, thiên phú và kiếm ý đầy đủ, ở vạn kiếm các thành danh đã lâu, nhưng thiên tài như vậy lại bị Sở Hành Vân đùa giỡn trong bàn tay, thật là khiến kẻ khác líu lưỡi.

Ý nghĩ của đám người này cũng chính là ý nghĩ trong đầu Tề Ngọc Chân trong thời khắc này.

Hắn là đương sự, cảm xúc so với bất luận kẻ nào đều sâu sắc hơn.

Sở Hành Vân có thể không màng đến kiếm áp, ở trong huyền kiếm cốc tới lui tự nhiên, cho nên một khắc kia khi hắn đưa ra yêu cầu tỷ thí kết quả đẫ định trước thảm bại, hành động của hắn chính là tự rước lấy nhục.

Chỉ tiếc hắn từ lúc bắt đầu đã tự mình đắc ý, đầu óc triệt để choáng váng căn bản không đặt Sở HÀnh Vân vào mắt, thậm chí không coi hắn là một đối thủ chân chính.

Kết cục bây giờ tất cả đều là hắn gieo gió gặt bão!

Những ý niệm này không ngừng nổi lên trong đầu Tề Ngọc Chân ,trong lòng hắn lúng túng càng phát ra nồng hậu, vừa nghĩ tới lời của Sở Hành Vân, cả người hắn đều không tự chủ được run sợ.

Hưu!

Trên người của hắn bạo dũng ra thanh quang hồn hậu, đem thân thể hắn hoàn toàn bọc lại, phóng thẳng trong hư không, cũng không quay đầu lại lập tức rời khỏi Huyền kiếm cốc.

-Ngọc Chân!

Tề Dương Trầm lập tức kinh hô, hắn đầu tiên là hung hăng trừng mắt nhìn Sở Hành Vân, sau đó thân hình vi động, rất nhanh đuổi theo.

Thấy thế, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc cũng không có đợi lâu, liếc mắt nhìn nhau, đều là thấy được vẻ ngưng trọng trong mắt đối phương, thân thể hướng trên cao, cứ vậy rời đi.

Mọi người thấy một màn này, trên mặt tuy có kinh sắc, nhưng cũng là trong dự liệu.

Tề Ngọc Chân ở trước mắt bao người bị đả kích lớn như vậy nếu còn tiếp tục ở huyền kiếm cốc cũng chỉ là mất mặt xấu hổ, bây giờ hắn rời đi ngược lại sẽ dễ chịu hơn.

Nếu người khiến cho Tề Ngọc Chân chịu nhục chỉ là đệ tử Vạn kiếm các, Tề Dương Trầm còn có thể vì hắn xuất đầu, thế nhưng người nọ là Sở Hành Vân, là kiếm chủ vạn kiếm các trẻ tuổi nhất từ trước tới nay.

Cái vị đắng này, bọn họ chỉ có thể mạnh mẽ nuốt vào, một câu phản bác cũng không thể nói, thậm chí là không cách nào nói lên lời.

-Bởi vì đổ ước, lần này Đăng thiên kiếm hội, sẽ có không ít người nhằm vào Lạc Vân, hiện tại Tề Ngọc Chân đã đối với Lạc Vân hận thấu xương, nếu như hắn thực sự gặp phải Lạc Vân, nhất định thi triển mọi thủ đoạn!

Nhìn phương hướng bốn người rời khỏi, trong lòng đám người nhất thời nhấc lên vẻ mong đợi.

Do có đổ ước lần này Đăng Kiêm Thiên hội từ trước đã có vô số người để ý nay lại càng tăng lên gấp vài lần.

Lúc này, tất cả mọi người rất muốn biết, Sở Hành Vân sẽ đáp trả lửa giận điên cuồng của Tề Ngọc Chân như thế nào!

Huyền kiếm Cốc nơi tận cùng.

Sở Hành Vân tự nhiên thấy được Tề Ngọc Chân phẫn nộ rời đi, đây hết thảy đều trong lòng bàn tay của hắn, bởi vậy đối với kết quả này, hắn cũng chỉ là tùy ý cười cười, cũng không có để trong lòng.

TRong Huyền Kiếm cốc, cước bộ Sở Hành Vân du đãng tựa như đang tìm cái gì.

Lúc này, kiếm áp nồng hậu, như thủy triều áp bách ở trên người của hắn, nhưng nếu là tế nhìn thật kỹ, lại sẽ phát hiện cổ kiếm áp này, cư nhiên trực thâm nhập vào trong cơ thể hắn rồi hoàn toàn biến mất.

Cái gọi là kiếm áp, chính là kiếm khí phát ra uy thế, lực áp bách, có thể gây áp lực lên kiếm ý cùng linh hải, từ đó kích phát tiềm lực của bản thân.

Kiếm ý của Sở Hành Vân, chính là cực quang kiếm ý, đỉnh trong đỉnh.

Mà linh hải của hắn, trải qua Cửu Tinh Thủy Tiên đã lột xác thành thanh liên linh hải, thân thể càng thanh liên kiếm thể, lấy thể là kiếm, lấy tâm là kiếm.

cổ kiếm áp này cho dù cường thịnh trở lại, đều đối với hắn không có nửa điểm ảnh hưởng, thậm chí hắn còn có thể dễ dàng hấp thu hết, chuyển hóa thành lực lượng tinh thuần nhất, dung nhập vào linh hải cùng tứ chi bách hài, rèn luyện toàn thân.

Ông!

Ngay vào lúc này, linh hải của Sở Hành Vân rung động, thanh liên trong kiếm chủng, cư nhiên mơ hồ tản mát ra một cái ánh sáng nhạt, tựa hồ cảm nhận được nào thứ gì đó hô hoán.

-Quả nhiên là ở đây!

Sở Hành Vân biến sắc.

Trong chớp mắt khi hắn tiến nhập Huyền Kiếm Cốc hắn đã nhạy cảm cảm giác được kiếm chủng TRuyền Kì Cổ Kiếm tựa hồ có phản ứng, hơn nữa cố phản ứng này càng vào sâu bên trong phát ra càng mạnh.

Phải biết rằng kiếm chùng này do kiếm linh truyền kỳ cổ kiếm ngưng tụ thành, có thể khiến nó sinh ra phản ứng chỉ có một vật đó chính là kiếm linh ngủ say trong kiếm mộ.

-Sau khi ta trở thành kiếm chủ biết được không ít tân bí liên quan tới Vạn Kiếm các nhưng đối với kiếm mộ hoàn toàn không có chút tin tức, ngay cả bốn người Vân Trường Thanh tựa hồ cũng không biết sự tồn tại của nó.

-Hiện tại kiếm chủng lại ở chỗ này có phản ứng, có phải hay không nói rõ huyền kiếm cốc này chính là cửa vào kiếm mộ mà kiếm áp vô cùng vô tận này cũng tới từ kiếm mộ?

Sở Hành Vân trong đầu hiện lên nhiều ý niệm, hắn dừng ở phía trước vách núi, hai tròng mắt ngưng thần, như muốn triệt để xem thấu, nhưng kết quả lại vẫn là hoàn toàn không đạt được.

Cuối cùng, hắn đem tâm thần thu hồi lại.

Ngàn năm trước, truyền kỳ cổ kiếm bại bởi hắc động trọng kiếm, để chạy trốn, kiếm linh thậm chí bỏ kiếm thể, mộ kiếm này là nơi tị nạn, nhất định sẽ có điều phòng bị.

Lấy suy nghĩ của Sở Hành Vân, toàn bộ vạn kiếm các, sợ rằng chỉ có Phạm Vô Kiếp, mới biết cách tiến nhập kiếm mộ.

-Hiện tại tu vi của ta quá yêu, không thể cởi bỏ hoàn toàn những tân bí này, ta phải nỗ lực đề thăng tu vi thực lực mới có thể khám phá những thứ khác!

Ý nghĩ này vang lên trong đầu Sở Hành Vân, hắn khoanh chân ngồi tại chỗ trực tiếp tiến nhập trạng thái tu luyện.

Ong ong ông!

Kiếm áp vô cùng vô tận tụ tập lại đây, lấy Sở Hành Vân làm trung tâm, sau đó ngưng tụ thành một đạo kiếm áp vòng xoáy, áp lực kinh khủng trong nháy mắt vỡ vụn hóa thành lực lượng tinh thuần nhất, điên cuồng tiến vào trong cơ thể Sở Hành Vân.

Thình thịch!

Trong nháy mắt này trong cơ thể Sở Hành Vân, đột nhiên truyền đến một đạo thanh âm trầm đục, hùng hậu xé vỡ vách ngăn, khí tức như rồng, chạy thẳng lên trời.

-Địa linh bát trọng thiên!

Sở Hành Vân hai tròng mắt hé mở, nhẹ thở ra một đạo âm thanh, không có mừng như điên, càng không có ngạc nhiên, phảng phất với hắn mà nói, đột phá như vậy, như sông chảy vể biển, chỉ là một điều tất nhiên.

Lập tức, hai mắt của hắn một lần nữa khép kín, lần thứ hai đắm chìm trong trong tu luyện...

Team: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn : truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch