Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 415: Chứng minh mình cường đại

Chương 415: Chứng minh mình cường đại

Thấy Tề Kình xuất thủ, Tề Dương Trầm lộ ra bộ dáng tươi cười thỏa mãn.

Tu vi của Tề Kình đã đạt Nửa bước Thiên Linh Cảnh, kiếm ý Hàn Lang đứng hàng tứ cấp, ở trong đám đệ tử Tề gia đã coi như là nhân tài kiệt xuất, tương lai thành tựu nhất định không thấp.

Từ khi hắn biết phụ thân chịu nhục hẵn mỗi ngày đều khổ tu, chỉ để một ngày hướng Sở Hành Vân báo thù, một kiếm này của hắn đủ để phong tỏa mọi đường lui của Sở Hành Vân, đem Sở Hành Vân bao phủ bên trong một bầu trời băng tuyết, không thể tránh né.

-Lấy thực lực của Tề Kình cho dù không thắng nổi Lạc Vân nhưng có thể tạo thành một chút thương thế, chỉ cần hắn bị thương những đệ tử tiếp theo kia nhất định sẽ xuất thủ.

Tề Dương Trầm hai tròng mắt âm lãnh, trong lòng liên tục cười lạnh.

Trên lôi đài, Sở Hành Vân đối mặt với băng tuyết khắp nơi, thân thể nhưng không có di động, bình tĩnh đứng đó phảng phất như trước mắt hắn cũng không phải kiếm đạo lạnh lẽo đoạt mệnh.

Thần sắc của hắn rất bình tĩnh, trong tay còn chưa xuất ra vũ khí, tràng cảnh như vậy khiến rất nhiều người nhíu mày, nghĩ Sở Hành Vân này vô cùng tự tin, thậm chí có điểm tự đại.

-Hạng người ngu xuẩn!

Tề Kình cảm giác mình bị xem thường, trong mắt lóe lên sát ý, tốc độ đột ngột tăng vọt, từng đạo kiếm quang lạnh giá hướng Sở Hành Vân đánh tới, sáng lạn lại khiếp người.

Kiếm của Tề Kình càng ngày càng gần, ẩn núp giữa phong tuyết khiến người ta khó có thể phát hiện ra tung tích. Ngay khi múi kiếm cách Sở Hành Vân chỉ có một thước, trên người Sở Hành Vân đột nhiên bạo dũng ra khí tức sắc bén.

Trong chớp mắt Tề Kình cảm giác hốt hoảng, phảng phất hắn đối mặt cũng không phải nhân loại mà là một thanh kiếm sắc bén vô cùng, phong duệ đến mức tận cùng.

Hưu!

Tiếng xé gió vang lên, thân thể Sở Hành Vân di động.

Hắn đi vào bên trong băng sương, thân hình lóe lên, bước đi nhịp nhàng, khéo léo tránh hết thảy Phong tuyết, một bước tiến tới trước mặt Tề Kình.

Đồng thời hửu chưởng của hắn phóng về phía trước tìm tòi, lấy tay làm kiếm, sắc bén kinh người, lấy tư thái kinh người nhắm thẳng vào ngực của Tề Kình.

-Thật là lực xuyên thủng khủng khiếp, chỉ trong chốc lát Lạc Vân liền nhìn thấu triệt để kiếm pháp của Tề Kình.

Đám người thần sắc đọng lại , đều là bị một màn này khiếp sợ.

Không chỉ có bọn họ mà cả các vị Kiếm chỉ ngồi ngay ngắn trên đài cao cũng đều kinh ngạc, ngay cả Phạm Vô Kiếp cũng lóe lên vẻ kinh dị qua đáy mắt.

Sắc mặt của Tề Kình đại biến, thu hồi hàn băng kiếm, nhưng lãnh ý trên người hắn cũng không có tiêu tán.

Hắn đột nhiên nổi giận gầm lên một tiếng, mũi kiếm đảo qua phía trước, không né tránh, càng không có lùi bước, cuồng chém tới phía trước.

Một kiếm này, là lưỡng bại câu thương.

Nếu như Sở Hành Vân không thu tay nhất định sẽ bị Hàn Băng kiếm gây thương tích, đồng thời bản thân Tề Kình cũng sẽ bị trọng thương, nhưng hắn bất chấp tất cả chỉ để Sở Hành Vân trả giá thật lớn.

-Thiên tài Nửa bước Thiên Linh một khi liều chết, coi như có thể đánh bại cũng phải trả một cái giá thật lớn.

Rất nhiều người đều thầm nghĩ trong lòng, cách làm của Tề Kình, rất đơn giản, cũng rất hữu dụng, khiến đối phương khó có thể xử lý.

Ông!

Hàn Băng kiếm phát sinh đạo thanh âm trầm thấp ngân vang, mũi kiếm phong duệ sắc bén tới gần Sở Hành Vân.

Khi hai người tiếp xúc, kiếm chỉ của Sở Hành Vân lập tức chuyển động, cũng không đam về phía Tề Kình mà là điểm vào thân Hàn BĂng kiếm.

TRong nháy mắt lực lượng hồn hậu như núi cao bộc phát đi qua Hàn Băng kiếm, trực tiếp truyền đến trên người của Tề Kình khiến gương mặt hắn trở nên vặn vẹo.

-Tại sao lại có thể có lực lượng kinh khủng như vậy?

Tề Kình có cảm giác phảng phất một kiếm chỉ này giống như một ngọn núi cao nghiền ép mọi thứ, phá hủy vạn vật, hơn nữa, hàn băng kiếm của hắn đối với Sở Hành Vân không hề tác dụng.

-Cút!

Một đạo thanh âm lạnh như băng từ trong miệng Sở Hành Vân thốt ra, bàn tay của hắn huy động, dễ dàng đem hàn băng kiếm đánh bay , kiếm chỉ một điểm trong hư không, đem cánh tay phải của Tề Kình đâm thủng hơn nữa đánh bay hắn ra võ đạo lôi đài, hung hăng rơi trên mặt đất.

Trong khoảnh khắc, đám người xung quanh lôi đài, ánh mắt kinh ngạc đến ngây người, có chút khó tin nhìn tình hình thắng bại trước mắt.

Tề Kình, thất bại, thua dưới kiếm chỉ của Sở Hành Vân, không chỉ không thể khiến Sở Hành Vân bị thương, còn bị Sở Hành Vân phế bỏ cánh tay phải, thất bại triệt để.

Cũng chính trong nháy mắt này, đám người phía dưới rốt cuộc biết, vị kiếm chủ tuổi trẻ này thực lực kinh khủng cỡ nào, không dùng kiếm khí, một bước vượt qua Phong Tuyết đầy trời, lấy kiếm chỉ dễ dàng đánh bại địch, rất cường hãn.

Hắn dùng một trận chiến này, chứng minh, mình cường đại.

Đám người phía dưới lôi đài kinh hô không dứt, trái lại Sở Hành Vân trên lôi đài chỉ bình tĩnh nhìn Tề Kính, giống như lúc vừa mới lên võ đài bình tĩnh, tùy ý phảng phất chẳng qua chỉ là một việc nhỏ nhặt không đáng kể.

Bất quá, đối với Sở Hành Vân mà nói, chiến thắng Tề Kình nửa bước thiên linh cảnh, cũng chỉ là việc nhỏ.

Nếu là việc nhỏ, thần sắc hắn tự nhiên bình tĩnh không gợn sóng.

-Một trận chiến này, thắng rất đẹp.

Sở Hành Vân mới vừa đi xuống lôi đài, Lôi Nguyên Quang rất nhanh đi tới, trong khi nói chuyện, hắn còn cố ý liếc mắt nhìn Tề Dương Trầm, thần quang đắc ý khiến Tề Dương Trầm tức giận sôi lên.

Nội vụ nhất mạch cùng truyền công nhất mạch, vốn là có sở ân oán, tranh đấu qua lại chưa bao giờ ngừng nghỉ.

Sở Hành Vân coi như là người truyền công nhất mạch, hắn thắng mạnh như vậy, Lôi Nguyên Quang tự nhiên sẽ không bỏ qua cái cơ hội tốt như này để châm chọc.

-Này chỉ là bắt đầu, hiện tại đắc ý, còn có chút hơi sớm.

Vân Trường Thanh nhìn Sở Hành Vân, giọng nói mang theo ý cảnh cáo nhưng trên mặt thần sắc cũng tràn ngâp vui mừng.

Sở Hành Vân cười nhạt gật đầu, ánh mắt của hắn dời qua liền phát hiện Tề Ngọc Chân đang nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng như cũ.

Bất quá Sở Hành Vân cũng không có để ý tới hắn, sau khi trở lại vị trí của mình bình tĩnh quan sát lôi đài thứ sáu, Hạ Khuynh Thành chính là lựa chọn lôi đài này.

Lúc này trận quyết đấu đã kết thúc, đối thủ của Hạ Khuynh Thành là một gã đệ tử ngoại môn tu vi Địa linh lục trọng thiên, nàng không cần tốn nhiều sức đã dễ dàng đánh bại.

Tu vi của Hạ Khuynh thành đã đạt Địa Linh Cửu trọng thiên, có kiếm ý Huyễn Điệp lục cấp, trên người lại có thêm bốn món vương khí mà Sở Hành Vân tỉ mỉ lựa chọn, thực lực chung tự nhiên không kém.

Tám võ đài chiến đấu vẫn đang tiếp tục nhưng sẽ kéo dài rất lâu, hắn có thể nghỉ ngơi thật tốt, khôi phục thể lực để chuẩn bị cho vòng sau.

Mục đích như vậy cũng là tránh cho người nào đó kéo dài tỉ thí làm mất công bình.

Trải qua trận chiến đầu tiên sau, mọi người cũng biết thực lực của Sở Hành Vân cường hãn, quyết đấu sau đó, đại bộ phận đệ tử đều sẽ trực tiếp đầu hàng, không dám cùng hắn quyết đấu.

-Người thắng, Lạc Vân!

Trưởng lão mặc huyết bào lớn tiếng tuyên bố, Sở Hành Vân thành công thu được bốn trận thắng liên tiếp

Lúc này, các đệ tử Vạn Kiếm Các trên đài cao đã đào thải một nửa, tình hình chiến đấu ở mỗi lôi đài càng thêm thảm thiết, thường xuyên nghe được tiếng kêu rên.

Đăng thiên kiếm hội, nghiêm cấm chém chết trong chiến đấu, nhưng dù sao cũng là quyết đấu, bị thương cũng không thể tránh được, chỉ cần không bị thương đến căn cơ, đều là trong phạm vi cho phép, cũng sẽ không ngăn cản mạnh mẽ.

Sở Hành Vân chậm rãi bước xuống lôi đài, ánh mắt đang muốn nhìn lại lôi đài thứ sau, tầm mắt hắn đột nhiên dừng lại ở lôi đài thứ bảy.

Vẻ kinh ngạc điên cuồng lóe lên!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch