Bởi vì Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành đến trễ, nên thứ tự chiến bát cường bị đảo lộn.
Đối với mọi người mà nói, ai trước ai sau, căn bản không có ảnh hưởng.
Bởi vậy thấy Hạ Khuynh Thành chủ động lên đài, tên trưởng lão kia liền cao giọng nói:
-Hạ Khuynh Thành chiến Tần Tú.
Theo thanh âm rơi xuống, Tần Tú chạy lên võ đài, đứng trước mặt Hạ Khuynh Thành.
Chỉ thấy hắn quét mắt nhìn trên dưới Hạ Khuynh Thành, cuối cùng thở dài một tiếng:
-Không hổ là mĩ nữ đệ nhất đại hạ hoàng triều, quả nhiên là xinh đẹp như hoa, đáng tiếc, sau trận đấu này, mỹ nữ đệ nhất Đại Hạ hoàng triều muốn đổi người rồi.
Nghe được giọng nói uy hiếp của Tần Tú, không ít người nhíu mày, bọn họ cũng đều biết, Tần Tú cùng Hạ Khuynh Thành đnáh một trận, hắn nhất định sẽ hung ác hạ độc thủ, để Hạ Khuynh Thành thua thảm trọng, đả kích tới Sở Hành Vân, khiến cho hắn lúng túng.
Nhưng mặc kệ nói như thế nào, đăng thiên kiếm hội, không cho phép chém giết, cho dù Hạ Khuynh Thành thụ thương nghiêm trọng cỡ nào, chỉ cần có thời gian tĩnh tu, đều có thể khôi phục ban đầu.
Nhưng mà Tần tú nói, sau trận chiến này, mỹ nữ đệ nhất Đại Hạ hoàng triều không còn thuộc về Hạ Khuynh Thành nữa, liền nói, hắn không chỉ muốn nàng trọng thương mà còn hủy dung nhan nàng.
Cử chỉ như vậy, rất độc ác, bất kỳ một cái nữ tử nào, đều không thể chấp nhận nổi dung nhan bị hủy!
-A?Phải?
Trên mặt Hạ Khuynh Thành không có vẻ sợ hãi, ngược lại nồng hậu tiếu ý, nàng ngước nhìn Tần Tú, thản nhiên nói:
-Ta đứng ở đấy, xem ngươi có bản lĩnh gì.
Ông!
Hạ Khuynh Thành đem kinh huyễn song kiếm rút ra, chỗ đỉnh đầu, có chi ảnh phượng điệp nổi lên, hai cánh tay chớp động, biến thành lưỡng đạo quang vựng, tiến nhập vào trên kinh huyễn song kiếm.
Tiếng ông minh không ngừng vang lên, trên lôi đài, gió nổi lên, một sương mù yên vụ tràn ra, đem cả tòa võ đài đều bao phủ, giống như tiến nhập tiên cảnh vậy, như mộng, như huyễn.
-Nhìn Đây!
Tần Tú khinh thường quát một tiếng, trên người nở rộ một quang ảnh huyết sắc, như tiên huyết động đặc vậy, cư nhiên lại ngưng tụ ra quỷ thu khổng lồ không gì sánh được, răng nanh nhô ra, khuôn mặt dữ tợn, tựa như đến từ địa ngục.
Ngón tay Tần Tú điểm nhẹn, quỷ thủ kia lập tức biến thành một huyết kiếm cao to, kiếm văn như quỷ, huy động ở giữa, cuối cùng phát ra một tiếng kêu khóc ai oán, phảng phất như trăm nhìn lệ quỷ ở trên, càng kinh người.
-Máu ở dưới kiếm của ta, ngươi căn bản vô lực xoay chuyển trời đát.
Tần Tú nắm chặt cuôi kiếm, kiếm phong vi toàn, đang chuẩn bị đạt phát uy lực, Hạ Khuynh Thành đứng ở trước mặt hắn tiêu thất.
Loại tiêu thất này như triệt để tiêu thất, thân hình Hạ Khuynh Thành, khí tức, linh lực, hoàn toàn không tồn tại chút nào, thật giống như bốc hơi vậy.
Kinh ngạc không chỉ có Tần Tú.
Nhìn về phía bên ngoài, cả đoàn người đều bị một màn này dọa nhảy lên, ngay cả Thường Xích Tiêu là âm dương cảnh, cũng vô pháp tìm được hướng đi của Hạ Khuynh Thành, trong tầm mắt, lại biến mất.
-Có chút ý tứ.
Trong miệng Phạm Vô Kiếp lại phun ra một đạo âm, hiển nhiên, hắn có thể thấy nơi Hạ Khuynh Thành đứng, nhưng hắn cũng không nói trắng ra, chỉ là cười nhẹ một tiếng.
-chính là ảo thuật mà thôi, mơ mộng che được mắt ta!
Tần Tú quơ huyết kiếm, huyết quang cuồn cuộn, tràn ngập trên võ đài, muốn lấy cái này để tìm được khí tức Hạ Khuynh Thành.
Nhưng kết quả vẫn là không có tác dụng, hoàn toàn không một tia vết tích.
Ông!
Tần tu thu hồi huyết kiếm, trước mặt của hắn, một hình bóng xinh đẹp hiện lên, nhưng theo sự xuất hiện, còn có hai vệt kiếm quang, chuẩn xác đâm vào chỗ yếu hạ của Tần Tú.
Leng keng!
Mũi kiếm không đâm vào trong ngực Tần Tú, mà bị dương cương khí ngăn cản, một tích tắc này, thân ảnh của Hạ Khuynh Thành bạo lộ ra, đứng trước mặt Tần Tú.
Tần Tú vui mừng quá dỗi, rút kiếm đâm thẳng, đồng thời cười to:
-Ta tiến nhập thiên linh cảnh, có thể tùy ý nắm trong tay dương cương khí, chỉ bằng công kích của ngươi, căn bản đối vưới ta không hề có tác dụng.
Huyết kiếm đảo qua phiến hư không này, phát sinh vô số âm thanh gào thét, nhưng thân thể Hạ Khuynh Thành lắc một cái, cự nhiên bước vào bên trong sương mù dày đặc, lại một lần nữa biến mất.
Xuy Lạp!
Huyết kiếm phong duệ, đem phiến hư không xé rách, nhưng không va chạm vào Hạ Khuynh Thành, chém vào chỗ trống.
-Vận khí tốt, cư nhiên có thể tránh được.
Tần Tú hừ nhẹ một tiếng, còn chưa có độgn tác, phía sau hắn, cũng vang lên âm thanh của Hạ Khuynh Thành:
-Thật là vận khí?
Trên người Tần Tú bạo phát dương cương khí, bám vào trên cánh tay phải, bay thẳng đến phía sau chộp tới.
Leng keng!
Lại là hai đạo âm thanh phát lên, Hạ Khuynh Thành cũng không xuất hiện ở sau Tần Tú, mà đứng ở bên trái, song kiếm đâm thẳng, lần thứ hai bị dương cương khí chặn lại.
Nhưng nàng cũng không có thất lạc, chân đạp hư không, thân thể như huyễn, hoàn toàn sáp nhập vào trong phiến thiên địa này.
Tuy nói Hạ Khuynh Thành hai lần tiến công, cũng không để Tần Tú thụ thương, thậm chí ngay cả dương cương khí, chưa từng bị đâm rách, nhưng kết quả vẫn làm Tần Tú tức giận.
Hắn hống to một tiếng, kiếm minh trong tay, điên cuồng tuôn ra kiếm quang huyết sắc, đem phiến hư không phong tỏa, trong cái chớp mắt, sương mù dày đặc bị chôn vùi, trên lôi đài, xuất hiện một khu vực chân không, không tồn tại chút sự vật nào.
Hưu!
Một đạo thanh âm đi nhanh, ở trong mắt Tần Tú, hai đạo kiếm quang nhẹ nhàng hạ xuống, đem linh lực cả bầu trời xé rách, lấy sự sắc bén, đâm vào trong dương cương khí, ngạnh sinh va trạm.
-Cơ hội tốt!
Trong lòng Tần Tú thầm nghĩ, nhưng hâu như đồng thời, thân ảnh Hạ Khuynh Thành trở nên không rõ, hoàn toàn sáp nhập vào sương mù, như chẳng bao giờ xuát hiện qua vậy.
Một tích tắc này, Tần Tú hoàn toàn nổi giận.
Hắn ngửa mặt lên trền gầm lên một tiếng, lấy hắn làm trung tâm, huyết quang tùy ý nở rộ, mỗi một đạo, đều xuất hiện kiếm quang, hư không gào thét, đâm thủng sương mù dày đặc, bất luận cái góc gì, cũng không thể tránh khỏi.
Nhưng thân ảnh của Hạ Khuynh Thành, vẫn xuất hiện như huyễn ảnh vậy, kiếm quang nở rộ, đâm thẳng trong ngực Tần Tú, sau đó đồng thời cũng tiêu thất, dung nhập vào sương mù dày đặc, lần thứ hai vô tung.
Vừa xuất hiện lại biến mất.
Nhiều lần như vậy, Tần Tú căn bản không có nửa điểm nhẫn nại, không chỉ không có thể bắt được Hạ Khuynh Thành, ngay cả thế tấn công hoàn toàn thất bại.
Thấy tình cảnh này, đoàn người đều mở to miệng.
Bọn họ vốn tưởng rằng, mộ trận chiến này, Tần Tú tất thắng, kết thúc tỉ thí rất nhanh, nhưng kết quả cuối cùng, Tần Tú triệt để bị Hạ Khuynh Thành năm trong tay, cả phản kích đều không làm đưuọc, chri có thể không ngừng bị chịu đòn, bị kinh bỉ.
-Khuynh Thành, cô gái nhỏ này, chính mình có vài món vương khí tốt, thực lực tổng hợp, cũng rất mạnh, nhưng ở hôm nay,lại bày ra phương thức chiến đấu như vậy, hầu như lúc nào cũng có thể nắm bắt đối thủ.
-Ngoài ra, thân pháp của Khuynh Thành, rất quỷ dị, như ảo ảnh, nửa thật nửa giả, ngay cả ta, đều khó khăn nắm bắt, thật là đáng sợ, phảng phất dung nhập huyễn vụ, chẳng nhận ra người.
-chỉ một đêm ngắn ngủi, nằng có lĩnh ngộ như vậy, thật làm cho người ta không tưởng được.
-Bốn gã truyền công nhất mạch, đồng dạng bị biểu hiện Hạ Khuynh Thành làm khiếp sợ, giữa lúc bọn họ lĩnh ngộ, đột nhiên có một đạo linh quang xẹt qua, tựa hồ tỉnh ngộ ra cái gì.
Lập tức ánh mặt bọn họ đồng thời hướng nhìn phía Sở Hành Vân, phát hiện trên khuôn mặt tuấn dật ấy hiện lên vẻ cười nhàn nhạt.
Bộ dáng như thế, giống như một gã lão sư già, thấy học sinh của mình có thành tựu như vậy, lòng sinh vui mừng, sinh ra thỏa mãn.