Tiếng nghị luận vừa mới bình phục lại ầm ĩ lên lần thứ hai, hơn nữa còn có xu hướng mãnh liệt hơn.
Đệ nhị chiến cùng đệ tứ chiến đã kết thức, Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành còn chưa xuất hiện, bọn họ lại bắt đầu đợi, kết quả như thế không ai cảm thấy thỏa mãn, tâm loạn như ma.
Nếu chỉ có mình Hạ Khuynh Thành thì đám người này cũng không để ý quá nhiều. Nàng tuy là hắc mã nhưng tuyệt đối không phải đối thủ của Tần Tú, cuộc chiến top 8 phải thua không thể nghi ngờ.
Mọi người sở dĩ tâm phiền ý loạn càng nhiều hơn là do Sở Hành Vân vắng mặt.
Đăng Thiên Kiếm hội quyết định kết quả của hai đổ ước lớn, thắng bại của Sở Hành Vân là việc mọi người chú mục, hiện tại hắn lại vắng mặt không khác gì chủ động buông tha nhận thua.
Này khiến người ta cảm thấy cực kỳ khó chịu, cảm giác chênh lệch quá lớn như lòng sông so với mặt biển vậy!
Trên đài cao sắc mặt của Phạm Vô Kiếm trầm xuống cũng có chút phiền não.
Đăng Thiên Kiếm hội đã trải qua ngàn năm lịch sử, trong đoạn thời gian từ đó đến giờ chưa có một kẻ nào vô cớ vắng mặt, hơn nữa lần vắng mặt này có đến hai người, triệt để làm rối loạn an bài.
-Lạc Vân cùng Hạ Khuynh Thành đã khiếp chiến mà vắng mặt đại biểu bọn họ bỏ qua quyết đấu tốp 8, đã như vậy chúng ta cũng không cần chờ đợi.
Một đạo thanh âm đắc ý truyền đến, người nói chuyện là Tần Tú.
-Theo như quy định, người buông tha coi là chiến bại, ta và Đăng Thanh trức tiếp tiến vào tứ cường.
Thanh âm của Tần Tú xen lẫn linh lực, mặc dù cách rất xa nhưng đoàn người vẫn có thể nghe rõ mồn một.
Đám người phía dưới đều gật đầu đồng ý với Tần Tú, Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành đã vắng mặt, tiếp tục chờ chỉ đơn thuần làm lãng phí thời gian mà thôi.
-Làm sao ngươi biết bọn họ khiếp chiến?
Lôi Nguyên Quang đứng dậy, hung hăng trừng mắt nhìn Tần Tú, lên tiếng:
-Tầm quan trọng của Đăng Thiên Kiếm hội hai người bọn họ sao lại không rõ ràng, sở dĩ còn chưa tới nhất định là có đại sự gì xảy ra, chúng ta chờ thêm chốc lát thì thế nào?
-Ta cũng có suy nghĩ như vậy.
Vân Trường Thanh cũng đứng dậy, tầm mắt nhìn về phía Phạm Vô Kiếp.
Tô Lãnh Ưu cùng Đường Vân Hoan đồng dạng đứng lên, khom người hướng về Phạm Vô Kiếp, tranh thủ chút thời gian quý báu cho Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành.
-Xảy ra đại sự?
Thường Xích Tiêu bật cười vui vẻ, mí mắt của hắn hơi nâng, hỏi ngược lại:
-Hai người bọn họ ở trong Vạn Kiếm Các có thể phát sinh đại sự gì, chẳng lẽ còn có đám người can đảm áp sát kiếm chủ?
-Còn nữa nếu hai người bọn họ thực sự có bị ám sát đến đây tung tích không rõ thì chúng ta càng không nên tiếp tục chờ đợi làm trễ nải Đăng Thiên Kiếm hội, này cũng không phải quá ngu xuẩn đi.
-Thường Xích Tiêu, ngươi câm miệng lại cho ta!
Vân Trường Thanh nghe được lời nói của Thường Danh Dương thì vô cùng giận giữ, lạnh tiếng rống giận.
-Ta chỉ là ăn ngay nói thật.
Thường Xích Tiêu cười lạnh một tiếng:
-Tiếp tục chờ đợi cũng không có nửa điểm ý nghĩa, chỉ làm trể nải Đăng Kiếm Thiên hội, trừ khi ngươi có thể đưa ra một cái thời gian cụ thể để chúng ta chờ đợi.
Vân TRường Thanh sắc mặt lúng túng, hắn cũng không biết lý do Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành vắng mặt, lại càng không biết đến cuối cùng thì hai người này lúc nào sẽ xuất hiện.
-Nếu không nói được thời gian cụ thể vậy thì ngoan ngoãn câm miệng đi.
Thường Xích Tiêu hừ lạnh nói:
-Truyền công nhất mạch thật vất vả xuất hiện vị kiếm chủ thứ năm, kết quả là khiếp chiến vắng mặt, đám người truyền công nhất mạch các ngươi hay là bớt nói đi tránh để đánh mất hết mặt mũi!
Bốn người Vân TRường Thanh sắc mặt giận dữ, nhưng nghĩ đến tình huống hiện tại vẫn là buông tha phản bác, từng người cắn răng lui về vị trí của mình.
-Đăng Kiếm Thiên hội do Các chủ tự mình chủ trì, ngươi bất quá chỉ là một lão cẩu có tư cách gì để nói:
Đột nhiên một đạo âm thanh lạnh lùng truyền đến.
Đám người đang yên lặng lập tức hỗn loạn, bọn họ nhìn thấy ở phía xa có một đạo thân ảnh tuấn dật rất nhanh lướt tới, bên cạnh là một mỹ nữ quốc sắc thiên hương.
Hai người này tự nhiên là Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành.
Trong nháy mắt nhìn thấy hai người bọn họ, trên mặt của rất nhiều người đều lộ ra dáng vẻ tươi cười, hai người bọn họ rốt cục cũng xuất hiện!
Sở Hành Vân hạ thân mình trên đài cao, đôi mắt dời qua nhìn về phương hướng Thường Xích Tiêu, khóe miệng nhấc lên một nụ cười trào phúng.
Hắn nghe được Thường Xích Tiêu nói, trong lòng cũng rõ ràng, đối phương căn bản là có ý định hạ bệ hắn, khiến hắn không chiến mà bại, đồng thời đeo trên người cái tiếng khiếp chiền đào tẩu.
Đến lúc đó, hắn không chỉ thua hai đại đổ ước, ngay cả uy vọng của kiếm chủ cũng không còn, bị mọi người cười nhạo chế giễu.
Cho nên hắn cũng không cần khách khí, dùng lời lẽ sắc bén đáp lễ Thường Xích Tiêu!
Thường Xích Tiêu nghe được lời nói của Sở Hành Vân liền tức giận đến thiêu đốt cả người, cả giận mắng:
-Lạc Vân, ngươi lại dám nói năng lỗ mãng với ta, trong mắt ngươi, có còn hay không hai chữ quy củ!
-Cười người chớ vội cười lâu, lại nói vừa rồi ngươi chửi rủa truyền công nhất mạnh tựa hồ cũng không nói quy củ đi.
Sở Hành Vân cười lạnh phản bác.
-Xích Tiêu Kiếm chủ vừa rồi nói, chỉ là ăn ngay nói thật, đăng thiên kiếm hội long trọng, làm sao có thể bởi vì các ngươi hai người mà chậm trễ.
Thanh âm của Tề Dương Trầm truyền ra, hiển nhiên là hắn đứng về phía đám người Thường Xích Tiêu.
-Ta vừa rồi nói, cũng là lời thật nói thật.
Sở Hành Vân thần sắc ung dung, không nhanh không chậm nói:
-Đăng thiên kiếm hội, do các chủ tự mình chủ trì, nếu là hắn phán định ta và Hạ Khuynh Thành không chiến mà bại, ta nhất định sẽ vui vẻ tiếp thu, nhưng thực tế hắn chưa nói qua nửa lời mà là lựa chọn chờ đợi.
-Ngược lại thì mấy lão cẩu các ngươi rõ ràng tâm địa xấu xa còn có thể nói chuyện hùng hồn, gạn đục khơi trong, thật sự làm cho ta khinh thường, may là ta cũng không có gia nhập nội vụ nhất mạch, nếu không hiện tại cũng không giám ngẩng đầu làm người.
Lời nói cay độc châm chọc khiến đám người Thường Xích Tiêu tái mặt, nhất thời một cỗ lửa giận chạy trong lồng ngực, từng cố khí tức cuồng bạo phát ra, hận không thể đem Sở Hành Vân một chưởng chụp chết.
-Nếu người đã đến vậy tiếp tục đi.
Ngay lúc Thương Xích Tiêu chuẩn bị phản bác, Phạm Vô Kiếp liền mở miệng khiến lời của hắn đến khóe miệng rồi phải ngạnh sinh nuốt trở lại, cả khuôn mặt xanh xanh đỏ đỏ cực kỳ tức cười.
Hắn vừa há mồm thì Sở Hành Vân lại đoạt trước một bước nói:
-Các chủ, chúng ta tới chậm, nguyên nhân bắt nguồn từ ta, còn xin người trách phạt ta để tiêu bớt cơn giận của mọi người.
-Bất quá, hai người chúng ta cuối cùng là chạy tới đúng lúc, cuộc chiến top 8 này hẳn không có chịu ảnh hưởng.
Sở Hành Vân lại bổ sung một câu khiến cho đám người lộ ra vẻ cười khổ.
Mới vừa rồi, lời của Phạm Vô Kiếp đã dàn xếp ổn thỏa, kết thúc ầm ĩ vừa rồi, mà giờ khắc này, Sở Hành Vân trước nhận sai, sau lại khôi phục cuộc chiến top 8.
Này là tiếp tục lời của Phạm Vô Kiếp, đủ cho Phạm Vô Kiếp mặt mũi, nếu hắn còn muốn nghiêm phạt ngược lại có vẻ hẹp hòi, tính toán quá mức chi li.
Phạm Vô Kiếp liếc mắt thật sâu nhìn Sở Hành Vân, cười nhạt một tiếng, nói:
- Chút nhạc đệm nho nhỏ mà thôi, coi như là khuấy động bầu không khí đi, tốp 8 chi chiến, hiện tiếp tục đi.
-Đa tạ các chủ!
Sở Hành Vân thi lễ một cái, lập tức khóe mắt dư quang miết hướng về phía đám người Thường Xích Tiêu khiến cho bọn họ càng thêm giận giữ, thở dốc như trâu.
Thấy thế, Sở Hành Vân hài lòng thu hồi ánh mắt, vừa muốn bước trên lôi đài, lại bị Hạ Khuynh Thành ngăn cản, nàng đôi mắt đẹp dừng ở Sở Hành Vân, hậm hực nói:
-Để ta lên trước đi.
Sở Hành Vân ánh mắt hơi ngưng, sau đó gật đầu, dùng tay làm dấu mời.
Hưu!
Hạ Khuynh Thành thân ảnh của lóe lên, lập tức rơi vào trên lôi đài.
Ánh mắt của nàng di động, xẹt qua đoàn người, cuối cùng rơi vào trên người Tần Tú, đôi mắt đẹp trong suốt đã không còn bất đắc dĩ cùng sợ hãi đêm qua, mà chỉ có tự tin!