Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 420: Đồng thời vắng mặt.

Chương 420: Đồng thời vắng mặt.

Ánh trăng trầm xuống, mặt trời nhú lên.

Ngày hôm nay, đăng thiên kiếm hội bắt đầu chiến đợt hai.

Đồng thời, cũng chọn ra ba vị trí đầu, thủ khoa cuối cùng là ai, hôm nay sẽ công bố!

( sặc mùi quảng cáo)

Chính bờ vì vậy, mà từ sáng sớm đã có rất nhiều đệ tử đến trước, ngay cả trưởng lão và nghi trượng cũng đã đến không ít, tìm vị trí đẹp nhìn đài thi đấu rõ dàng.

Mọi người đều tràn đầy thần sắc chờ mong, quyết đấu hôm nay, đầy kịch tính đặc sắc.

Thời gian chận rãi qua đi, mười tám kiếm chủ cũng đến, Tề Ngọc Chân cùng Đằng Thanh nhìn đáp ngược chen lấn mà lộ thần sắc đắc ý, hưởng thụ.

Trên vương tọa, Phạm Vô Kiếp đã đến, hai mắt khép kín lẳng lặng đợi.

- Ngọc Chân, hôm nay ngươi cần phải chiến thắng để cho Tề gia ta nhận vinh quang.

Tề Dương Trầm quay sang nhìn Tề Ngọc Chân nói, giọng nói có chút nghiêm khắc.

- Thủ Khoa đăng thiên kiếm hội nhất định thuộc về ta.

Tề Ngọc Chân gật đầu, hai trong mắt hơi trầm xuống:

- Đương nhiên ta cũng sẽ nỗ lực để Sở Hành Vân thê thảm, trên lôi đài không thể giết chết nhưng ta sẽ để hắn trọng thương, lưu lại trong nội tâm của hắn, trở thành tâm ma của hắn, để hắn không thể quên được.

- Ta cũng giống như vậy.

Tần Tú đứng ở bên Tề Ngọc Chân, lúc này, hắn mang lên vẻ mặt tàn nhẫn.

-Cái Hạ Khuynh Thành, có quan hệ không cạn cùng Sở Hành Vân, nếu ta phế nàng, thì hắn sẽ bị nhục theo, đây là món khai vị của hắn.

Nói, hai mắt Tần Tú tản mát ra tinh quang huyết hồng, nghiễm nhiên đem Hạ Khuynh Thành trở thành thịt dê béo, tùy thời có thể xuất thủ bạo ngược.

- Như vậy rất tốt!

Tề Dương Trầm cười ha ha một tiếng, hắn quay đầu, có chút hưng phấn mong đợi đợt thứ hai, muốn trực tiếp thấy dáng vẻ khó chịu của Sở Hành Vân.

Thời gian trôi qua, bất tri bất giác thời gian đã đến trưa.

Lúc này, đăng thiên kiếm hội đợt thứ hai bắt đầu được rồi.

Nhưng trên đài cao, chỉ có sáu người, không thấy có Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành.

Đoàn người lâu như vậy, đã có người không nhịn được.

Hôm nay là ngày đăng thiên kiếm hội tranh đấu, dù cho có việc gì cũng không thể đến muộn vậy.

Chẳng lẽ nói, Hạ Khuynh Thành cùng Sở Hành Vân đồng thời kiêu chiến?

- Hai cái đứa nhóc kia làm sao còn chưa đến.

Bản thân Lôi Nguyên Quang tính tình nóng nảy, hắn hiện tại đã gấp đến sứt đầu mẻ trán, không ngừng nhìn xung quanh, tìm thân ảnh của hai người.

- Đựa theo tính cách của Sở Hành Vân, trận đánh hôm nay, hắn tuyệt đối không trốn tránh, sở dĩ không xuất hiện, khẳng định có lý do của hắn.

Vân Trường Thanh bình tĩnh nói, để ba vị kiếm chủ có chút ngoài ý muốn, nhưng nghĩ lại cũng thấy rất đúng.

Đối với Sở Hành Vân, đăng thiên kiếm hội quá quan trọng, không dễ dàng buông tha, cũng nhất định có nguyên nhân kháng cự.

Trên đài cao, Phạm Vô Kiếp đã mở hai mắt.

Hắn cũng không có tuyên bố đáng thiên kiếm hội bắt đầu, mà đợi một đoạn thời gian, nhưng theo thời gian vừa qua, Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành không thấy xuất hiện, đám người cũng bắt đầu bộc phát nghị luận.

- Trận thi đấu thứ hai, bắt đầu đi.

Phạm Vô Kiếp trầm ngâm một lát sau, rốt cục mở miệng, không tiếp tục đợi.

Đệ nhị chiến, Tề Ngọc Chân đối chiến Yến Tam Thanh.

Đệ tứ chiến, Lục Hình đối chiến Triệu Lạc Thu.

Hai trận chiến bắt đầu.

Vừa lúc đợi Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành, nhất cử lưỡng tiện.

Trọng yếu là, lúc tối hôm qua, Phạm Vô Kiếp cùng Sở Hành Vân nói chuyện, hắn không tin Sở Hành Vân khiếp chiến.

Một gã trưởng lão đi lên lôi đài, cao giọng tuyên bố:

- Đệ nhị chiến, Tề Ngọc Chân đối chiến Yến Tam Thanh!

Đạo âm thanh rơi xuống, hai đạo thân ảnh lập tức chạy lên lôi đài, hai cỗ khí tức đáng sợ, hầu như đồng thời tràn ngập trên lôi đài.

Quanh thân Tề Ngọc Chân có thanh quang trói mắt, lộ ra khí tức sắc bén.

Dưới so sáng, khí tức trên người Yến Tam Thanh yếu hơn không ít, hắn nắm chắc hai đoạn đoản kiêm, hai mắt ngưng thần, gắt gao chống cự uy áp Tề Ngọc Chân.

- Buông tha đi, ngươi không phải là đối thủ của ta.

Tề Ngọc Chân không xem Yến Tam Thanh, mà ngắm nhìn phiến hư không, hiển nhiên, hắn đối với thực lực của mình rất tự tin, tùy ý miệt thị đối thủ.

- Cho dù thua, ta cũng phải toàn lực đánh một trận!

Cước bộ Yến Tam Thanh đi về phía trước, đoản kiếm bay lượn, tản ra lực trùng kích đáng sợ.

Theo Yến Tam Thanh không ngừng về phía trước, hơi thở của hắn ngày càng mạnh hác như hóa thành một đạo kiếm quang, hướng Tề Ngọc Chân giết tới, nở rộ ở trên không trung.

Hắn đã biết thực lực của mình nên phóng xuất hết lực.

Nhìn Yến Tam Thanh điên cuồng đánh tới, Tề Ngọc Chân cười trào phúng, trường kiếm đột nhiên xuất khỏi vỏ, xẹt qua trên hư không một đạo ánh sáng trực tiếp đem kiếm quang của Yến Tam Thanh trôn vùi.

- Thanh Nguyệt chàm!

Cước bộ Tề Ngọc Chân bước ra lập tức biến mất.

Một tích tắc này, hàng vạn thanh quang nở rộ, hóa thành một còng trăng, cỗ kiếm khí sắc bén áp tới Yến Tam Thanh, làm thân thể hắn run rẩy.

Oanh!

Thanh âm lóe ra, mũi nhon của thanh kiếm kia đánh vào trên thân kiếm Yến Tam Thanh, lập tức, thân thể hắn té bay ra, khí tức điên cuồng xuy yếu, cuối cùng rơi trên lôi đài, hôn mê.

- Vậy liền thắng!

Tâm thần mọi người đều chấn động.

Thực lực Tề Ngọc Chân quả nhiên mạnh mẽ, chỉ một kiếm liền chiến thắng Yến Tam Thanh có tu vi thiên linh nhất trọng.

Hơn nữa kiếm vừa rồi có thể đoạt đi mạng người, nếu không phải Tề Ngọc Chân thu tay đúng lúc, thì có lẽ Yến Tam Thanh bây giờ đã là một cỗ thi thể.

Đoàn ngời ngắm nhìn hắn, trong lòng không ngừng phát ra sợ hãi, nghĩ rằng hắn chắc chắn có thể đoạt được đệ nhất đăng thiên kiếm hội.

-Đệ tứ chiến, Lục Hình chiến Triệu Lạc Thu.

Trưởng lão tiếp tục hô lên, thân hình Lục HÌnh lay động, chậm rãi rơi vào giữa lôi đài.

Hắn đứng nghiêm, hai tay vẫn ôm trước ngực, đầu hơi buông xuống, phảng phất như đang chìm trong thế giời của mình, mà trên người của hắn, cũng không có linh lực ba động truyền ra, mà tràn ngập huyết khí.

Lục Hình, đồ đệ Phạm Vô Trần, thực lực của hắn, cực kỳ mạnh mẽ.

Thậm chí nhiều người nghĩ, trận chiến tranh vị trí đầu là Lục Hình cùng Tề Ngọc Chân.

Tâm niệm nơi này, đoàn người đem ánh mắt nhìn về phía Triệu Lạc Thu, nào ngờ, Triệu Lạc Thu căn bản không có ý tứ leo lên lôi đài, cất cao giọng nói:

-Ta bỏ quyền thi đấu.

Lộp bộp!

Trong lòng đám người lập tức dậy sóng, bất quá lập tức thoải mái.

Lục HÌnh đến từ chấp pháp nhất mạnh, thủ đoạn rất bá đạo, một khi xuất thủ, khoogn chết cũng bị thương, tu vi Triệu Lạc Thu vốn đã thâm hơn Lục Hình, cho dù lên đánh một trận, cũng khó có phần thắng.

Đã như vậy, hắn đơn giản bỏ quyền thi đấu, để tránh thụ thương nghiêm trọng ảnh hưởng đến tu luyện sau này.

Chưa chiến mà bỏ quyền, khó tránh khỏi có người lên án, nhưng đoàn người cũng cực kỳ lý giải.

Kể từ đó, đệ nhị chiến cùng đệ tứ chiên, đến đây kết thức, Tề Ngọc Chân cùng Lục Hình, thành công tấn cấp tứ cường.

Đoàn người đưa ánh mắt rời khỏi lôi đài, tinh tế quét xunh quanh, lại vẫn không thấy thân ảnh của Hạ Khuynh Thành cùng Sở Hành Vân.

Hai người bọn họ, cuối cùng đi nơi nào?

Team: Vạn Yên Chi Sao

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch