Phạm Vô Kiếp ngưng mắt nhìn, làm đám người Thường Xích Tiêu cùng Tề Dương Trầm run một cái.
Không chờ bọn họ mở miệng, Phạm Vô Kiếp mở miệng trước:
-Đăng thiên kiếm hội lần này, Lạc Vân kiếm chủ, từng ủy thác ta làm người làm chứng, lập hai cái đổ ước.
-Đổ ước đầu tiên, nếu hắn có thể đoạt được thủ khoa, mọi tứ ở ngoại môn đều do hắn chưởng quản, bất luận kẻ nào cũng không được can thiệp, kể cả ta.
-đổ ước thứ hai, nếu hắn đoạt đưuọc thủ qua, Dương Trầm kiếm chủ, đem món vương khí bảo vệ tay đưa cho hắn, đồng thời cãi cọ lần trước ở ngoại môn đều xóa bỏ.
-Việc này, các ngươi còn nhớ rõ?
Tiếng nói của hắn hùng hồn, lay động trên hư không, bất luận kẻ nào cũng nghe được rõ ràng, những lời lời này càng giống là cho đám người Thường Xích Tiêu nghư, có chứa ý cường điệu.
Đám người Thường Xích Tiêu, làm sao không biết điểm ấy, sắc mặt càng thêm khó coi.
Trầm ngâm một lát, Tề Dương Trầm bước chậm ra ngoài, hừu lạnh một tiếng, trên bàn tay, trực tiếp phát ra một đạo ánh sáng bạch ngân, ném đến trước mặt Sở Hành Vân.
Đạo ánh sáng ngân bạch này, tự nhiên chính là bảo vệ tay ngân bạch.
Thanh sắc Sở Hành Vân bất động bỏ vào tu túi, trong lòng thì mừng rỡ như điên, đến tận đây, hắn dã chiếm được bốn linh kiện, tổ hợp lại, vạn tượng giáp tay đã đạt đến bốn văn.
Phẩm giai này đã rất tốt, trọng yếu hơn là, Sở Hành Vân có dự cảm, linh kiện vạn tượng giáp tay, không chỉ có bốn món, hắn còn chưa thu thập hết.
Đương nhiên, những thứ này, chỉ lóe lên trong đầu, trên mặt của hắn, vẫn không có bất kỳ biến hóa gì, phảng phất hắn nhận lấy, chỉ là một món vương khí thông thường, căn bản không cần lưu ý.
Sau khi Tề Dương Trầm giao ra bảo vệ tay, Thường Xích Tiêu tiến lên nửa bước, miếng cưỡng cười một cái, quay người nhìn Sở Hành Vân nói:
-Lạc Vân kiếm chủ đại phát thần uy, thành công đoạt chức thủa khoa, ngày sau quản lý ngoại môn, sẽ có nhiều đất dụng võ, nếu như gặp chắc chở gì, có thể nói ra, nếu là có thể trợ giúp, ta nhất định sẽ giúp.
-ý tốt của Xích Tiêu kiếm chủ, ta xin nhận, chỉ cần các ngươi không quấy rồi, mọi thứ đều có thể giải quyết.
Sở Hành Vân liếc nhìn Thường Xích Tiêu, bất thình lình phun ra một câu.
Trong sát na, Thường Xích Tiêu đang tương cười đọng lại, trong không gian lớn cũng trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều trợn to hai mắt.
Thường Xích Tiêu cùng Sở Hành Vân có ân oán, tất cả mọi người đều biết, Thường Xích Tiêu nói chỉ là lời khách khí, biểu hiện trước mặt Phạm Vô Kiếp mà thôi.
Nhưng , tất cả mọi người đều không nghĩ tới, Sở Hành Vân đáp lại có thể sắc bén như vậy, trước mặt Phạm Vô Kiếp, trắng trợn trào phúng Thường Xích Tiêu, làm hắn có chút lúng túng.
-Lạc Vân kiếm chủ, có chút vui đùa, cũng không thể tùy ý nói loạn!
Lời của Tề Dương Trầm lạnh giá, đối với Sở Hành Vân, hắn đã tràn đấy lãnh ý, thậm chí là sinh ra sát ý.
-Ngươi nghĩ, ta nói đùa?
Sở Hành Vân cười nói lại:
-Ban đầu ở ngoại môn, hai người ngươi chống đối ta, một người đến từ Tề gia, một người là thân tín Thường gia, họn họ vừa mở miệng, rõ ràng là muốn đả kích danh vọng của ta, làm ta khó có thể chưởng quản ngoại môn.
-Vừa mới trước đó, ta và hai vị có xảy ra ít truyện không vui, lẽ nào trên thế giới này, có sự trùng hợp như vậy.
Nói xong, con người đen kịt của Sở Hành Vân tràn đầy mỉa mai dừng trước Tề Dương Trầm, khiến cho Tề Dương Trầm, càng thêm tức giận, khuôn mặt càng thêm co quắp.
Không chỉ có hắn, mấy vị kiếm chủ nội vụ nhất mạch, thần sắc cũng có chút âm trầm, Sở Hành Vân, cư nhiên lấy bọn họ để lập uy, từ đó biểu hiện uy danh của mình.
Lúc Tề Dương Trầm chuẩn bị cãi, thanh âm của Thường Xích Tiêu đột nhiên vang lên trong đầu, trầm giọng nói:
-người này, hôm qua thi triển thần uy, thắng được vô số đệ tử kinh ngưỡng, trojgn yêu hơn là, các chủ đối vưới hắn, tựa hồ cũng sinh ra cải biến, nếu như chúng ta cứng đối cứng, sợ rằng ăn nhiều thua thiệt!
-Coi như có hại, cũng không thể để hắn lớn lối như thế, nội vụ nhất mạch chúng ta, tương lai làm sao có chỗ đặt chân?
Tề Dương Trầm có chút không cam lòng, lập tức phản bác.
-Nội vụ nhất mạch chúng ta, thâm căn cố đến, thâm nhập Vạn kiếm các, trái lại Lạc Vân, bất quá chỉ là tiểu mao đầu mà thôi, tuy có thiên phú, nhưng xét đến cuối cùng, vẫn không phải là đối thù của chúng ta, chỉ bằng hắn, muốn trong khoảng thời gian ngắn chưởng quản nội môn, căn bản là vô căn cứ.
Lời của Thường Xích Tiêu, tràn đầy tự tin, không nhanh không châm nói:
-HIện tại cứ để hắn đắc ý, chúng ta tạm thời ngủ đông một đoạn thời gian, hảo hảo làm ra chuẩn bị, dù dao hắn chiếm được cửu huyền phá dương đan, nhất định mấy ngày có thể tiến vào thiên linh cảnh, chúng ta không thể để mặc hắn trưởng thành như vậy.
Trong giọng nói, có sát ý dữ tợn, làm lửa giận Tề Dương Trầm, cũng tiêu tán một ít, hắn hít sâu mấy hơi, rốt cục lui ra vài bước, về vị trí của mình.
Sau đó, Thường Xích Tiêu cũng khoogn nsoi gì thêm, trực tiếp lý khai.
Cũng không lâu lắm, Phạm Vô Kiếp cùng nhất mạch chấp pháp rời đi, bất quá, cái này cũng không ảnh hưởng đến Sở Hành Vân đoạt được vinh quang, quần chúng xung quanh vẫn đông như trước, phảng phất không thấy được đăng thiên kiếm hột kết thúc.
Thậm chí có vài đệ tử ngoại môn tới gần đài cao, vây quanh Sở Hành Vân, hò hét inh tai nhức óc.
Nhưng thời khắc này, tâm tình Sở Hành Vân tỉnh táo lại, hắn nhìn thân ảnh nhóm rời đi, trong con ngươi quét lên trận tinh mang, một cái chớp mắt, có hàng nghìn suy tư hiện lên.
Rốt cục, đám người cũng ly khai đăng thiên phong, vô số người thở dài, dần dần tán đi.
Thủy Thiên Nguyệt đứng ở đằng xa, nàng cũng không tới gần Sở Hành Vân.
Ngắm nhìn Sở Hành Vân, bóng lưng rời đi, trong mắt của nàng hiện lên mê vụ, nỉ non tự nói:
-Đích xác, chênh lệch của ta và hắn, quá xa với, ta thân là đệt ử ngoại môn, làm bằng hữu của hắn cũng không có tư cách.
Giọng nói buồn bã, bị cuốn vào trong gió, từ từ tiêu tán trong hư không.
Thủy Thiên Nguyệt lặng yên xoay người rời đi, trong lúc đó không có ai để ý.
Cùng lúc đó, Sở Hành Vân đã trở về ngọn núi của mình.
Hắn ở trong sân, có đám người Hạ Khuynh Thành, Vân Trường Thanh, Lôi Nguyên quang.
Chỉ thấy Lôi Nguyên Quang cười to, nói:
-Lạc Vân, cử động vừa rồi của ngươi, làm cho truyền công nhất mạch chúng ta vẻ vang, sau này, nhất định phải cho ta biết, ta giúp ngươi giữ thể diện.
-Nguyên Quang!
Vừa dứt lời thì Vân Trường Thanh trừng mắt nhìn Lôi Nguyên Quang, hắn quay phía Sở Hành Vân nói:
-Chuyện ngày hôm nay, mặt dùng có danh khí, nhưng là để bọn họ hận ngươi thấy xương, sau đó, ngươi cần phải cẩn thận nhiều hơn.
-Cho dù bọn họ có động tác gì, cũng không giám trực tiếp nhằm vào Sở Hành Vân, Lạc Vân đều không nóng nảy, chúng ta nóng nảy cái gì?
Đường Vân Hoan nở nụ cười nói, mới một màn vừa rồi, quá hết giận, cho tới bây giờ, bọn họ đều dịu dàng cười nhẹ.
NHìn thấy dáng dấp này, Sở Hành Vân nở nụ cười nhẹ.
Truyền công nhất mjach, mặc dù thưa thớt người, đứng hạng chót, nhưng giữa bọn họ, chẳng bao giờ lục đục với nhau, không tính kế lẫn nhau, làm Sở Hành Vân cảm thấy rất ấm áp.
Theo thời gian trôi qua, đêm tối phủ xuống, ánh trăng nhẹ chiếu rọi.
Bốn vị kiếm chủ đứng lên rời đi.
Trải qua hai ngày luân chiến kịch liệt, bọn họ là khán giả đều có chút mệt, cũng không muốn quấy nhiễu Sở Hành Vân nghỉ ngơi.
Hạ Khuynh Thành cũng như vậy.
Nàng thu hoạch đệ tam đăng thiên kiếm hội, trong lòng có không ít cảm ngộ, muốn trở về bế quan tiềm tu, do đó đề thăng tu vi của mình.
Nhưng mà nàng vừa đứng lên, liền nghe đưuọc lời của Sở Hành Vân, từ phía sau truyền đến:
-Khuynh Thành, ngươi có thể tạm thời lưu lại được hay không?