Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 433: Ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo

Chương 433: Ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo

Sở Hành Vân đoạt được vị trí đầu bảng, vô số người vì hắn ủng hộ.

Nhưng cũng có người sinh lòng không vui.

Phạm Vô Trần cũng sáu gã kiếm chủ chấp pháp nhất mạch sắc mặt cực kỳ xấu xí.

Trước đó bọn họ đều nghĩ Lục Hình có thể thắng lợi, lấy được bài danh hạng nhất trong Đăng Thiên Kiếm hội, trở lại Vạn Kiếm Các, trở thành nhân vật phong vân, vạn chúng chú mục.

Kết quả, người thắng nhưng lại là Sở Hành Vân, Lục Hình, bị một kiếm nghịch chuyển.

Đồng dạng không vui còn có đám người Thường Xích Tiêu cùng Tề Dương Trầm, sắc mặt của bọn họ có thể nói la như một hầm băng.

Nhất là Tề Dương Trầm, trong đầu hắn hiện tại trống rỗng, không có một tia tư vị.

Ở trận chiến tứ cường, thời điểm Sở Hành Vân chiến thắng Tề Ngọc Chân trong lòng hắn đã tràn đầy tuyệt vọng, hắn cho rẳng Sở Hành Vân có thể dễ dàng đoạt vị trí số một, để cho toàn bộ bọn họ mất thể diện.

Nhưng Lục Hình cường đại lại khiến hắn dấy lên hi vọng, thậm chí trong lòng đã suy tư sẽ trào phúng Sở Hành Vân như thế nào, khiến hắn triệt để thành chó nhà có tang, không còn mặt mũi nào trong Vạn Kiếm Các.

Nhưng mà, kết quả cuối cùng, người thắng, vẫn là Sở Hành Vân.

Tâm tình của hắn như rơi vào một cái hố sâu, nhiều lần chuyển biến khiến hắn càng khó tiếp nhận, thế cục phát triển căn bản không nằm trong tầm kiểm soát của hắn, cũng không có cách dự đoán.

Đám người Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc bên cạnh cũng giống như vậy, từng ngưởi ủ rũ cúi đầu, trong lòng buồn khổ không nói nên lời.

Lúc này Sở Hành Vân chậm rãi thu hồi khí tức, bước khỏi lôi đài.

Lục Hình đứng ở phía dưới lôi đài, hắn bị thương có chút nghiêm trọng, tiên huyết chảy ròng nhưng hắn cũng không quá để ý tới mà gắt gao nhìn chằm chằm Sở Hành Vân tựa hồ không cam lòng.

Lúc thân hình Sở Hành Vân lướt qua, Lục Hình hé miệng, có chút khổ sở hỏi:

-Vừa rồi một kiếm kia, rất phổ thông, ta rõ ràng có thể dễ dàng phá vỡ, nhưng vì sao ta lại thất bại, này, rốt cuộc là vì sao?

Hồi hổi tưởng một màn vừa rồi, Lục Hình nhưng vẫn không rõ, hắn tại sao lại thua ở Sở Hành Vân.

-Ngươi còn nhớ rõ ta đã nói sao?

Sở Hành Vân không trả lời, hỏi ngược lại một tiếng.

Lục Hình sửng sốt, lập tức gật đầu:

-Mỗi một chữ đều nhớ.

-Đáp án, ngay trong lời của ta.

Sở Hành Vân dứt lời, vân đạm phong khinh rời khỏi.

Hắn bước không ngừng về phía trước để lại Lục Hình đứng ngơ ngác tại chỗ, trong miệng không ngừng thì thào lặp lại những lời này, tâm trí rơi vào trầm tư suy nghĩ.

Đến khi Sở Hành Vân bước tới trước đài cao, đám người Vân TRường Thanh đã đi tới đây.

Lôi Nguyên Quang trời sinh tính hào sảng, đi thẳng tới bên cạnh Sở Hành Vân, dùng lực mạnh vỗ bờ vai của hắn, tiếng cười như sấm, không ngừng truyền vào trong tai Sở Hành Vân.

Về phần những người khác, cũng vây quanh, tiếng chúc mừng không dứt, ngay cả người trong ngày thường im hơi lặng tiếng như Tô Lãnh Lưu, cũng là nói nhiều thêm vài câu, khiến cho không ít người lộ vẻ kinh sắc.

Thấy thế, Sở Hành Vân cũng cười.

Hắn biết, những người này chúc mừng, cũng không phải là giả tạo, tất cả đều phát ra từ nội tâm, ngay cả ánh mắt lửa nóng của đệ tử ngoại môn, hắn cũng có thể cảm giác rõ ràng, cực kỳ chân thực.

Chính là trong thời khắc này, Sở Hành Vân nghiêng đầu, tràn đầy giễu cợt nhìn về phía đám người Thường Xích Tiêu.

Trước đây, Thường Xích Tiêu âm thầm bố cục, cố ý nói ra đăng thiên kiếm hội, là muốn khiến Sở Hành Vân mất mặt trước mặt người khác, đánh mất tiếng tăm cùng địa vị Kiếm chủ, vô lực chưởng quản bảy vạn đệ tử ngoại môn.

Mà nay Sở Hành Vân chiến thắng vô số cường địch, đoạt vị trí đầu bảng, được đệ tử ngoại môn thừa nhận, tán thành cùng kính ngưỡng, danh vọng lên tới đỉnh cao.

-Trộm gà bất thành còn mất nắm gạo, những lời này, thật đúng là thích hợp nội vụ nhất mạch.

Sở Hành Vân ở trong lòng cười thầm một tiếng, quay đầu lại, đã thấy Phạm Vô Kiếp đi nhanh về phía hắn.

-Cuộc chiến hôm nay, đã đi vào nghìn năm lịch sử Vạn kiếm các, ta thân là vạn kiếm các các chủ, cảm thấy tự hào cho ngươi.

Phạm Vô Kiếp hít sâu một hơi, giọng nói cũng không có nửa phần giả tạo mà là thực tâm cảm khái.

Nhất thời âm thanh hoan hô của đám người ngừng lại, tràn đầy hâm mộ nhìn Sở Hành Vân. Trong trí nhớ của bọn họ còn chưa từng nghe qua Phạm Vô Kiếp khen một người nào như vậy.

-Đa tạ các chủ tán thưởng, Lạc Vân không dám nhận.

Sở Hành Vân dừng một chút, khách khí đáp lại.

-Đăng Thiên Kiếm hội, không phải yêu nghiệt không lên trời, ngươi đã đối chiến vô số cao thủ, giành chiến thắng vinh quang, nên thản nhiên tiếp nhận hết thảy lời khen, như vậy mới là binh sĩ tốt Vạn Kiếm Các.

Phạm Vô Kiếp tâm tình vô cùng tốt, giọng nói cũng hào sảng hơn nhiều, bàn tay hắn vung lên, ba đạo quang mang xuất hiên trong không trung, từng cái rơi vào trong tay ba người Sở Hành Vân, Lục Hình cùng Hạ Khuynh Thành.

Ba đạo quang mang này là phần thưởng của Đăng Thiên Kiếm hội.

Hạng đệ nhất, Sở Hành Vân, Lục Hình đứng hạng đệ nhị.

Về phần đệ tam vốn là nên để Hạ Khuynh Thành cùng Tề Ngọc Chân đấu một trận người thắng sẽ nhận hạng đệ tam nhưng thương thế của Tề Ngọc Chân vô cùng nghiêm trọng, đến nay vẫn chưa thể tỉnh lại, bởi vậy Hạ Khuynh Thành không chiến mà thắng.

Chỉ bất quá đoàn người cũng không quan tâm đến phần thưởng của đệ nhị cùng đệ tam. Ánh mắt của họ tập trung hết vào gốc linh tài thiên địa vô giá trong tay Sở Hành Vân.

Đăng Thiên Kiếm hội trao thưởng hạng nhất chính là một phần linh tài Cửu Huyền Phá Dương Đan.

-Phần linh tài này có thể luyện chế ra ba viên Cửu Huyền Phá Dương Đan, ăn vào có thể dễ dàng ngưng tụ ra dương đan, tiến vào Thiên Linh cảnh.

-Tu vi của Lạc Vân bây giờ là Địa Linh Cửu TRọng Thiên, vừa vặn có thể dùng Cửu Huyền Phá Dương Đan để đột phá, tiến vào Thiên Linh Cảnh giới.

Không ít người thấp giọng nói chuyện với nhau, tâm thần tràn đầy phấn khởi, Sở Hành Vân chưa tiến vào Thiên Linh cảnh giới đã có thể chiến thắng Thiên Linh Tam trọng, nếu hắn bước chân vào cảnh giới Thiên Linh, thực lực thực sự khó có thể đánh giá!

-Một phần linh tài cửu huyền phá dương đan sao?

Sở Hành Vân nhìn linh tài trân quý trong tay, trong lòng cũng là có chút kích động.

Đối với hắn mà nói, linh tài cửu huyền phá dương đan, cũng không coi là vật quý hiếm.

Nhưng những thứ linh tài này, tất cả đều bị Vạn Kiếm Các kiểm soát nghiêm ngặt, cho dù là một gốc cây, cũng đều khó khăn tìm được, càng chưa nói muốn gộp đủ tất cả linh tài, bắt tay vào luyện chế.

-Cửu Huyền Phá Dương Đan, chính là cấp đan dược ngũ cấp, lấy thực lực của ta bây giờ, có thể miễn cưỡng luyện chế, đời trước, ta từng nhiều lần nghiên cứu qua loại đan dược này, hiện tại cuối cùng cũng có thể luyện chế.

Sở Hành Vân nghĩ tới điểm này, trong tâm có chút mong đợi.

Nhưng rất nhanh hắn liền thu liễm nội tâm, ngẩng đầu nhìn về Phạm Vô Kiếp, giọng nói uyển chuyển:

-Các chủ, ta hiện tại đoạt được vị trí thủ khoa, hai cái đổ ước...

-Yên tâm đi, việc này, ta còn nhớ rõ.

Phạm Vô Kiếp tâm tư nhạy cảm, Sở Hành Vân còn chưa có nói xong, thì hắn đã ngầm hiểu, đồng thời trả lời.

Sau khi nói xong, hắn lần thứ hai đi về phía trước vài bước, tới trung tâm đài cao, ánh nhìn sắc bén quét qua đám người cuối cùng dừng lại trên đám người Thường Xích Tiêu cùng Tề Dương Trầm.

Team: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: Truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch