Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 432: Nghịch chuyển.

Chương 432: Nghịch chuyển.

Giọng nói quanh quẩn, tiên huyết nhỏ xuống, hai cổ âm thanh đan vào một chỗ, làm hư không càng thêm tĩnh mịch.

Đệ tử ngoại môn lúc này thần sắc có chút bất đắc dĩ.

Bọn họ đều muốn Sở Hành Vân có thể đoạt được thủ khoa, sáng tạo lịch sử mới, làm đầu lĩnh, đưa bọn họ lên đỉnh cao.

Nhưng kết quả cuối cùng, Sở Hành Vân, lại bị Lục Hình gắt gao ngăn chặn, căn bản vô pháp chống đối thế tấn công của Lục Hình, vừa mới giao phong, thì bị thương, tiên huyết đều rơi vào huyết chú kiếm.

Việc này, làm bọn họ có cảm giác thất bại, có chút khó có thể tiếp thu.

Ngoại trừ những đệ tử ngoại môn này, trên đài cao, bốn vị kiếm chủ của truyền công nhất mạch, cũng phát ra tiêng thở dài.

Phạm Vô Kiếp đã mở từ lâu, ánh mắt có chút tối nhạt, hiển nhiên, đối ới hắn, kết quả như vậy làm hắn không hài lòng, mơ hồ lộ ra vẻ thất vọng.

-Ta chỉ thụ thương mà thôi, cũng không phải vô lực tái chiến, ngươi vì sao nói ta thua?

Thân thể Sở Hành Vân vẫn đứng nghiêm, không hề có cảm giác suy bại, ngẩng đầu, nhìn thẳng lục hình trước mắt.

-Một kiếm vừa rồi, đã cho ngươi bị thương, ta có thể gây tổn thương cho ngươi một lần, là có thể thương ngươi lần thứ hai, thậm chí, có thể lấy tính mệnh của ngươi!

Lời của Lục Hình, rất lạnh lùng, đồng thời chứa đầy tự tin.

Hắn giơ huyết chú kiếm lên, chỉ vào Sở Hành Vân phía xa xa, nói:

-Hai năm trước, ta liền bước vào thiên linh cảnh, trở thành đệ tử chân truyền của Vạn kiếm các, nhưng cũng vào lúc đó ta ly khai Vạn kiếm các.

-Ở trong hai năm này, ta vượt qua vô số ngọn núi, đi qua các nơi hiểm cảnh, đồng thời cũng gặp phải vô số nguy hiểm, xem thấu nhân gian hồng trần, dần dần, sát nhân với ta mà nói, đã trở nên bình thường.

-Song phương quyết đấu, ngưới thắng thì sống, người thua phải chết, nếu ngươi muốn sống sót, nhất định phải đoạt được tính mệnh đối thủ, vì thế, mỗi một kiếm của ngươi, đều cực kỳ trọng yến, dù cho ngực bị xuyên thủng, chỉ còn lại hơi thở cuối cùng, nhưng có thể đổi lấy một kiếm tuyệt sát này, là đủ rồi.

Khi đang nói chuyện, giọt máu tươi từ chỗ bị thương ở cánh tay Lục Hình chảy ra, đồng dạng nhiễm đỏ mặt đất, nhưng hắn không để ý, thậm chí chưa từng liếc mắt nhìn, vẫn chỉ thẳng Sở Hành Vân như trước.

-Kiếm của ta, là kiếm sát nhân, từ điểm này mà nói, ngươi đã bại bở ta, cho dù ngươi xuất thủ, kết quả cũng sẽ không cải biến.

Lời nói cuối cùng rơi xuống, lấy thân thể Lục Hình làm trung tâm, một cơn lốc huyết sắc lần thứ hai mang tất cả đi, một kiếm này, càng đậm, kiếm ngân vang gào thét, chấn động hư không.

-Kiếm sát nhân?

Sở Hành Vân nói nhỏ một tiếng, cuối cùng quay phía Lục Hình lắc đầu nói:

-Ngươi không nhìn mọi thứ, chỉ vì một kiếm tuyệt sát, điểm ấy cố nhiên mạnh mẽ, nhưng xa xa không được hai chữ hoàn mỹ, hoàn mỹ chân chính, là thiên địa kiếm, phàm là chỗ thiên địa, đều vì kiếm, không có chỗ để trốn, càng không có lực kháng cự.

Lục hình bỗng nhiên nhíu mày, cũng không hiểu lời này của Sở Hành Vân có ý gì.

Hắn nhìn về phía Sở Hành Vân, phát hiện khí tức của Sở Hành Vân, đang không ngừng kéo lên, tóc đen bay theo gió, áo bào lay động, trận phong cuồn cuộn gào thét trên lôi đài.

Hưu!

Võ linh Kiếm nở rộ, ở chỗ đỉnh đầu Sở Hành Vân khẽ run, kiếm ảnh không rõ, biến thành ngàn vạn quang điểm, sát nhập vào cơ thể Sở Hành Vân, đồng thời sát nhập vào trong Tàn Quang.

Thời khắc này, thân ảnh của Sở Hành Vân, yêu tuấn, sắc bén, hắn đứng một chỗ, lại có loại vị đạo câu thông thiên địa, phảng phất chiếm được thiên địa chân tủy.

Một cơn lốc huyết sắc trên người Lục Hình, vẫn như trước, nhưng lúc này, hơi thở của hắn bị áp chế xuống.

-xảy ra chuyện gì thế này?

Đoàn người phát sinh ra từng âm thanh kinh nghi, đám đệ tử ngoại môn đang thất vọng, trong con ngươi một lần nữa lóe lên ánh sáng hy vọng, nắm chặt song quyền, hai mắt nhìn không rời.

Phạm Vô Kiếp ngồi trên cương tọa, tựa hồ cảm giác được cái gì, thân thể đột nhiên đứng lên, hai mắt trừng lớn, phảng phất nhìn đưuọc việc không thể tưởng tượng nổi.

-Ngươi đã muốn chiến, vậy ta liền cùng ngươi chiến một trận!

Lục Hình hừ lạnh một tiếng, thân thể của hắn, sáp nhập vào trong gió lốc huyết sắc, bao phủ Sở Hành Vân.

Hưu Hưu Hưu!

Kiếm ảnh trùng trùng, tàn sát bừa bãi, xen lẫn khí tức bá đạo, hướng phía Sở Hành Vân lao tới, huyết chú kiếm vang vọng, nhiễu loạn hư không, tản mát ra huyết ý dữ tợn, muốn uống máu Sở Hành Vân, hung uy lan tràn.

Đồng thời, cũng thấy Sở Hành Vân bước lên một bước, Tàn Quang trong tay tỏa ra bạch quang chói mắt.

Lướt vào hư không, trao đổi với phiên thiên địa này, cuối cùng phun ra nuốt vào uy thế thiên địa vô thượng.

Một kiếm này, đơn giản tới cực điểm.

Nhưng trong sát na, bạch quang cùng huyết sắc va chạm, huyết sắc kinh khủng kia bị nát bấy, chiếu rọi ra ánh mắt khó tin của Lục Hình.

-Huyết ảnh!

Một giong nói của Lục Hình phun ra, khuyết khí dâng trào bao phủ cơ thể hắn, không ngừng lui vể phía sau, mưu toán né một kiếm bén nhọn này.

Tiếc nuối là, mặc kệ hắn nhanh nhẹn ra sao, Lục Hình, vẫn tránh không được kiếm này, phảng phất một kiếm này, từ thiên địa mà đến, đã không thể tránh được.

-Chảm!

Thoại âm của Sở Hành Vân rơi xuống, kiếm quang đại thịnh, ánh sánh cực hạn xông tới tận chân trời, đem huyết sắc khắp trời bị một cơn lốc chôn vùi, tiếp cận đến trước mặt Lục Hình.

Lục Hình đem huyết chú kiếm che ở trước ngực, nhưng thân thể hắn vẫn bị đánh bay, tiên huyết không ngừng phun ra, cuối cùng hung hăng rớt trên lôi đài, khí tức trong nháy mắt trở nên uể oải không phấn chấn.

-Thắng!

Mọi người thấy một màn này đều chấn động.

Sở Hành Vân, một kiếm nghịch chuyển, chiến thắng Lục Hình, dành được thủ khoa đăng thiên kiếm hội.

-trận đánh cuối cùng, lại vẫn còn con bài chưa lật, tiểu tử này, thật làm cho người ta sung sướng!

Lôi Nguyên Quang nói cười haha, thậm chí nhảy lên khoa tay múa chân.

Ba gã kiếm chủ còn lại, cũng kinh hỉ đứng thẳng lên, kích động ngắm nhìn thân ảnh trên lôi đài.

Sở Hành Vân đã là người truyền công nhất mạch, vì vậy bọn họ rất tự hào.

-Chức thủ khoa, quả nhiên ngoài ngươi ra thì không có thể là ai khác!

Hạ Khuynh Thành nắm thật chặt song quyền, cũng ví Sở Hành Vân cảm thấy kiêu ngạo.

-Vạn kiếm các, cũng có thể thay đổi.

Phạm Vô Kiếp cười cười, trong giọng nói, có thâm ý.

Thủy Thiên Nguyệ, kích động đến rơi lệ, nàng tận mắt nhìn Sở Hành Vân leo lên chức thủ khoa, trong quá trình này, có kinh hỉ, có lo lắng, có thất lạc, càng có hi vọng.

Ngay cả chính cô ta cũng không phát hiện, tại hai ngày này, trong đầu nàng, thì không lúc nào không nghĩ đến thân ảnh Sở Hành Vân, mà hết thảy tương tư của nàng đều là lo lắng cho Sở Hành Vân.

Nàng ngắm nhìn lôi đài, ngắm nhìn Sở Hành Vân.

Đám người chung quanh nàng, đồng dạng hoan hô rất to, bảy vạn đệ tử ngoại môn, ánh mặt cực nóng, tâm thần chấn dộng, âm thanh tiếng hoan hô rùng mình, biểu đạt sự kinh nể với Sở Hành Vân.

Hai ngày, đăng thiên kiếm hột cuối cùng cũng có kết quả.

Sở Hành Vân đứng thứ nhất.

Nghìn năm lịch sử của Vạn kiếm các, bây giờ sang trang mới.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch