Trên vương tọa, Phạm Vô Kiếp hứng thú nhìn về phía hai người phía trước, trên mặt tiếu ý nồng hậu.
-Trải qua hai năm ra ngoài lịch luyện, Lục Hình rốt cuộc có thể tự nhiên khống chế Huyết chú kiếm, xem ra trước đây không để hắn gia nhập Chấp pháp nhất mạch quả là quyết định chính xác không gì sánh được.
Thanh âm của hắn nhàn nhạt lại lộ ra vẻ hài lòng.
-Đây ít nhiều cũng nhờ có tuệ nhãn của đại ca, nếu ngươi không phát hiện thiên phú của Lục Hình, hôm nay hắn cũng khó mà đi tới bước này, Đăng Thiên Kiếm hội, chính là cơ hội để hắn thành danh.
Phạm Vô Trần tâm tình vô cùng tốt, thời điểm nịnh nọt Phạm Vô Kiếp cũng không quên khen Lục Hình một câu.
-Cuộc chiến đầu bảng còn chưa bắt đầu, ngươi làm sao biết Lục Hình tất thắng?
Phạm Vô Kiếp đột nhiên nói một câu khiến nụ cười trên miệng Phạm Vô Trần cứng lại, trong con ngươi lộ ra ánh sáng nghi hoặc.
Hắn nhìn lại Phạm Vô Kiếp tựa hồ muốn từ trong mắt Phạm Vô Kiếp nhìn ra điểm gì, nhưng Phạm Vô Kiếp đã trực tiếp nhắm mắt lại, hô hấp đều đều, tưa hồ tiến nhập vào trong trạng thái vô ngã.
Phạm Vô Trần nghi hoặc trong mắt, càng ngày càng thịnh.
Trước Đăng Kiếm Thiên hội, hắn biết, Phạm Vô Kiếp nghĩ Sở Hành Vân thua, lấy chỗ này đả kích nhuệ khí của Sở Hành Vân, từ đó danh chính ngôn thuận thu làm đệ tử môn quan, triệt để điều khiển trong lòng bàn tay.
Nhưng biểu hiện lúc này của Phạm Vô Kiếp lại giống như đang ủng hộ Sở Hành Vân, đồng thời đối với Sở Hành Vân ôm kỳ vọng cực lớn.
Chuyển biến như vậy quá lớn, Phạm Vô Trần căn bản đoán không ra.
Không chỉ có là hắn, sáu gã kiếm chủ chấp pháp nhất mạch, cũng là vẻ mặt nghi hoặc, không một ai biết Phạm Vô Kiếp đang suy nghĩ gì, cũng không người nào biết hắn muốn gì ngoại trừ bản thân hắn.
Thời gian chậm rãi trôi qua, đoàn người đều đã không thể chờ đợi.
Không ít đệ tử ngoại môn đường nhìn, tập trung ở trên người của Sở Hành Vân, trong lòng, cư nhiên ngóng trông Sở Hành Vân có thể chiến thắng Lục Hình, đoạt được vị trí đầu bảng đăng thiên kiếm hội.
Phải biết rằng, vạn kiếm các ngoại môn, bảy vạn đệ tử, thiên phú của bọn họ, cũng không yếu, chỉ là bởi vì giác ngộ kiếm ý phẩm cấp quá thấp, không được vạn kiếm các coi trọng.
Sauk hi Sở Hành Vân trở thành kiếm chủ, gia nhập truyền công nhất mạch, đồng thời chủ động yêu cầu chỉnh đốn ngoại môn, khai quật thiên tài bị mai một.
Khi đó, một đám đệ tử tuyệt không coi trọng Sở Hành Vân, đều nghĩ Sở Hành Vân quá trẻ, không có thiên phú, cũng không có khả năng quản lý nhiều lắm, càng không có biện pháp chỉ đạo bọn họ.
Nhưng qua hôm nay, một đám đệ tử ngoại môn, đều đã nhận định Sở Hành Vân, nếu là hắn có thể toàn quyền chỉnh đốn ngoại môn, nói không chừng, ngoại môn thực sự sẽ đi trên một con đường mới!
Không khoa trương chút nào, đệ tử ngoại môn mong muốn Sở Hành Vân thắng lợi, là xuất phát từ nội tâm, tình cảm cùng với một loại ngưỡng mộ, tán thành.
Bọn họ mong muốn, chứng kiến một kỳ tích trong lịch sử.
Bọn họ càng hy vọng, Sở Hành Vân có thể chấn hưng ngoại môn.
Ở giữa biển người mênh mông có một cô gái tuyệt sắc mặc lam váy, cũng đang chăm chú nhìn Sở Hành Vân.
Cô gái này, tự nhiên là Thủy Thiên Nguyệt.
Nàng cũng tham gia đăng thiên kiếm hội lần này, nhưng vận khí không tốt lắm, trận đầu đã bị thua, hầu như không ai chú ý tới nàng.
Lúc này, trong ánh mắt nàng nhìn phía Sở Hành Vân, đồng dạng là tràn đầy ngưỡng mộ cùng kỳ vọng, mong muốn Sở Hành Vân có thể đoạt được vị trí đầu bảng, tương lai toàn quyền chấp chưởng ngoại môn.
Nhưng ngoại trừ ngưỡng mộ cùng kỳ vọng, trong hai tròng mắt của nàng , còn kèm theo một ít tâm tình khác thường.
Thế nhưng, đám người nhìn kỹ Sở Hành Vân nhiều lắm, nàng, chỉ là một trong số đó, chỉ là nháy mắt, đã bị bao phủ ở giữa biển người, ngay cả một tia bọt nước, cũng chưa từng nổi lên.
Nửa canh giờ trôi qua, đoàn người cảm giác thời gian trôi qua rất dài dằng dặc, tựa hồ qua mấy ngày mấy đêm, huyết bào trưởng lão rốt cục đứng dậy, cao giọng tuyên bố trận chiến bắt đầu.
Một tíc tắc này, hư không vắng vẻ không tiếng động, tất cả mọi người nhìn chăm chú vào hai đạo thân ảnh trên lôi đài.
Cuộc chiến đầu bảng, cuối cùng bắt đầu!
Trên người của Lục Hình, tràn ngập huyết khí nồng nặc, trên tay phải Huyết Chú Kiếm gầm thét, giống như khát vọng uống tiên huyết, hắn đứng ở đó, ví như một sát thần.
Sở Hành Vân cầm trong tay Tàn Quang, toàn thân đều là kiếm quang sắc bén, người như kiếm, kiếm tự người, song phương chẳng phân biệt được ta ngươi.
-Ngươi có thể đi tới bước này, đủ để khiến người khâm phục, nhưng vị trí đầu bảng đăng thiên kiếm hội , sẽ không thuộc về ngươi.
Thanh âm của Lục Hình bình tĩnh không gì sánh được, đột nhiên, trên lôi đài, nổi lên kiếm khí phong bạo đáng sợ.
Trong không trung, xuất hiện một giọt máu tươi!
Giọt máu tươi này tràn ngập Vũ linh ánh sáng, trôi nổi trong không trung, ẩn chứa huyết khí vô cùng vô tận, đem trọn Kiếm khí phong bạo nhuộm đỏ, bao phủ trên người Lục Hình khiến hắn càng trở nên lãnh khốc.
-Huyết võ linh, đứng hàng lục phẩm, huyết bạo kiếm ý, đứng hàng thất cấp!
Trong nháy mắt, Sở Hành Vân liền có được rất nhiều tin tức của Lục Hình, đồng thời trong lòng cũng thầm than thiên phú của đối phương tuyệt nhiên kinh người.
-Chiến!
Một đạo thanh âm quát lớn truyền ra, thân hình Lục Hình bước lên trước một bước, cả người hóa thành một đạo huyết sắc, như một cơn lốc, trong nháy mắt phủ xuống trước mặt Sở Hành Vân, một kiếm chém ra như một cơn lốc khủng bố điên cuồng gào thét, toát ra kiếm quang trăm trượng, đỏ thẫm như máu.
Thấy thể Sở Hành Vân nắm thật chặt Tàn quang, ánh sáng như ngọc bắt đầu nở rộ, hóa thành một cái ánh sáng cực hạn, đem đạo kiếm quang như máu kia chặt đứt, sạch sẽ lưu loát, hiển nhiên, Cực Quang Kiếm Ý cùng Tàn Quang dung nhập, sắc bén không gì sánh được, có thể xé rách bất cứ vật gì.
Lục Hình cảm thụ được lực lượng kinh người của ánh sáng cực hạn kia, không những không lùi bước mà trái lại cũng lộ ra một quang mang cuồng nhiệt.
Hắn cao giọng rống giận, huyết chú kiếm đâm ra cùng ánh sáng cực hạn của Sở Hành Vân va chạm, một đạo sóng triều huyết sắc khuếch tán ra phạm vi xung quanh khiến cho thân thể Sở Hành Vân run rẩy, thật nhanh lùi lại phía sau.
Tuy nhiêu tốc độ của sóng triều lại nhanh hơn, bám vào trên người hắn khiến hắn cảm giác được một cảm giác đau đớn khó có thể nói thành lời, may là trên da thịt lóe lên ánh sáng ngọc lưu ly làm giảm bớt cơn đau của hắn.
-Kiếm của ngươi, rất nhanh, rất lợi hại, ta căn bản vô pháp ngăn trở, nhưng thời khắc ngươi xuất kiếm, vừa vặn là thời điểm khó phòng bị nhất!
Lục Hình điên cuồng vọt tới trước Sở Hành Vân, cư nhiên tùy ý kiếm quang cực hạn cắn xé cánh tay của hắn, từng bước từng bước, mỗi một bước đều nổi lên huyết khí cuồn cuộn, tiếng kiếm rít kinh thiên động địa.
- Cái người Lục Hình này không khỏi cũng quá điên cuồng!
Đám người đều bị hành động của Lục Hình dọa sợ ngây người, dùng mình thụ thương, để đổi lấy thời cơ ra tay, quả thực chính là liều lĩnh vô cùng.
Lúc này hắn đã lướt nhanh tới trước mặt Sở Hành Vân, bàn tay run lên, huyết chú kiếm phun ra nuốt vào huyết quang mãnh liệt, phía trước như có một cố uy áp vô hình, bao phủ phiến hư không, ngay sau đó tiếng xé gió chói tai vang dội như muốn đâm thủng mảng thiên địa này.
Trăm tầng bóng kiếm ảnh ngay lập tức phủ xuống, xen lẫn cuồng ý, cưỡng ép làm đau đớn toàn thân Sở Hành Vân, ngay cả Cực Quang Kiếm Ý cũng ảm đạm đi vài phần.
Hưu!
Trăm tầng bóng kiếm ảnh lại lần thứ hai phủ xuống, tốc độ như tia lửa, một một kiếm ảnh đều ẩn chứa Dương Cương Lực cùng Huyết Chú Khí, áp chế khí tức của Sở Hành Vân, khiến hắn khó có thể xuất thủ đánh trả.
Thương thương thương!
Kiếm ảnh này thế như chẻ tre, mọi vật phía trước đều vỡ vụn trước kiếm ảnh, ánh sáng bạch ngọc nổ tung, thân thể Sở Hành Vân lui về phía sau, mặc cho Kiếm quang phóng ra, toàn bộ đều bị chấn vỡ.
Hưu!
Lại là trăm tầng kiếm ảnh kéo tới.
Lúc này, kiếm ảnh đã xé rách mọi kiếm quang, trực tiếp đâm vào ngực Sở Hành Vân, khiến cho thân thể hắn đột nhiên ngừng lại, khắp bầu trời huyết khí cuồn cuộn không ngớt, đem kiếm quang trên người hắn cắn nuốt, tiên huyết phun ra đem mặt đất nhuộm đỏ bừng.
Đợi cơn lốc huyết sắc dần dần tiêu tán, thân ảnh của Lục Hình, đứng ở trước mặt của Sở Hành Vân.
Trên tay hắn Huyết Chú Kiếm, nhiễm tiên huyết của Sở Hành Vân, từng giọt dần dần biến mất, vô tình bị hút vào trong huyết chú.
-Ngươi thua.
Lục Hình không chút biểu tình dừng ở Sở Hành Vân.
Ngắn ngủi hai chữ, từ miệng của hắn phun ra, vang vọng quanh quẩn trong không gian…