Hào ngôn chi âm, nhưng chưa tiêu tán hoàn toàn, quanh quẩn ở trong không gian vắng vẻ, đồng thời cũng lay động trong lòng mọi người.
Lúc này, mọi người bỗng nhiên nhớ tới bối cảnh thân phận Lục Hình.
Lục Hình, là một gã cô nhi, mười năm trước, cổ kiếm thành bị tai ương thú triều, Lục Hình ở chỗ thôn trang, bị thú triều san bằng phẳng, còn hắn thì trôi dạt khắp nơi, lẻ loi hiu quạnh.
Phạm Vô Trần thấy hắn mà thương cảm, liền mang hắn về Vạn kiếm các, đồng thời dốc lòng chỉ bảo.
Tắm năm sau, Lục HÌnh tiến vào thiên linh cảnh giới, trở thành đệ tử chân truyền Vạn kiếm các, bái Phạm Vô Trần làm thầy, gia nhập chấp pháp nhất mạch, trở thành người chấp pháp.
Sau đó hai năm, Lục HÌnh thường xuyên xuất ngoại lịch lãm, ít khi xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Bây giờ nghĩ lại, Lục Hình, là đồ đệ Phạm Vô Trần, mà Phạm Vô Trần, là thân đệ của Phạm Vô Kiếp, tu vi cao thâm, đã đạt đến âm cương cảnh cửu trọng, chưởng quản chấp pháp nhất mạch.
Người mạnh mẽ như thế, tầm mắt cực kỳ cao, năm đo hắn đem Lục Hình về ckc, tất nhiền nhìn thấy thiên phú của hắn sau này, bằng không cũng sẽ không dốc lòng chỉ đạo, thu đồ đệ.
Kỳ lục, mọi người đều biết thiên phú Lục Hình mạnh mẽ, là thiên tài yêu nghiệt chân chính, nhưng trước đó, ánh mắt của bọn họ đều tập trung trên người Tề Ngọc Chân mà không thấy Lục Hình tồn tại.
Giờ khắc này, Lục Hình bày ra thực lực kinh khủng, chấn kinh mọi người, làm bọn họ không nghĩ tới, tu vi Lục Hình cũng đạt tới, thiên linh tam trọng, so với Tề Ngọc Chân mạnh hơn một bậc.
-Một màn kia ở huyền kiếm cốc, xem ra không phải ảo giác.
Đúng lúc này, trong đám người, có một thanh âm kinh ngạc hấp dẫn ánh mắt của nhiều người, đó là một thanh niên gày còm.
-Lời này của ngươi có ý gì?
Một gã trưởng lão ngoại môn, lên tiếng hỏi, đoàn người đều mang theo ánh mắt hiếu kỳ.
-Ở trước lúc đăng thiên kiếm hội bắt đầu, ta vẫn quan tâm đến động tĩnh huyền kiếm cốc, đến ngày thứ mười, trong cốc đã không còn bao nhiêu người, ngay cả ngoài cốc, cũng có ít người quan tâm, khi đó ta cũng chuẩn bị ly khia, phát hiện hiện Lục Hình đi tới tầng thứ bảy.
Thanh âm của thanh niên không lớn, làm cho đoàn người sững sờ tại chỗ, không hẹn mà cùng trậm mặc xuống.
Lục Hình, đi ra từ tầng thứ bảy?
Phàm là đệ tử Vạn kiếm các đều biết, tầng thứ bảy đại biểu cho cái gì.
Tề Ngọc Chân, ba lần tiến nhập huyền kiếm cốc, năm nay hắn thành công bước vào tầng sau, đồng thời cũng đi được năm mươi ba mét trong đó, trong lòng đã cả, thấy thỏa mãn, không có tiếc nuối gì.
Nhưng mà, lúc mọi người quan tâm Tề Ngọc Chân cùng Sở Hành Vân, thì đã có người bước vào tầng thứ bảy, người này chính là Lục Hình, đều này chứng tỏ, tiềm lực của hắn mạnh hơn Tề Ngọc Chân.
Hắn đồng dạng, là người có thể đoạt giải nhất.
-Tiềm lực Lục HÌnh muốn siêu việt Tề Ngọc Chân, thực lực vừa rồi hắn thi triển ra, còn muốn hơn Tề Ngọc Chân, nếu là hắn đánh với Sở Hành Vân một trận, ai thắng ai thua, còn không biết được.
-Lục Hình, là môn đồ của Vô Trần kiếm chủ, hắn lấy được tài nguyen cùng chỉ đảo, không thua kém Tề Ngọc Chân, nếu là hắn đánh với Lạc Vân một rận, ai thắng ai thua, còn không biết được.
-Người này trầm mặc ít nói, vừa ra tay cũng chấn động nhân tâm, thuấn bại Hạ Khuynh Thành, trọng yếu hơn là, vừa rồi hắn chỉ vào Lạc Vân tuyên bố, muốn đoạt giải nhất, nói vậy hắn đối với thực lực của mình tự tin tuyệt đối.
Trước trận chiến này, rất nhiều người nghĩ, chức thủ qua thuộc về Sở Hành Vân, nhưng Lục Hình lại biểu hiện cường thế như vậy, lại làm cho đoàn người một lần nữa mong đợi, bầu không khí lại lần thứ hai trở nên nóng bỏng.
Đang lúc mọi người nghị luận, Hạ Khuynh Thành cũng trở về vị trí của mình, mặt nàng vẫn tái nhợt, thần sắc tiều tụy, làm kẻ khác sinh lòng thương hại.
-Tình huống ra sao?
Sở Hành Vân chậm rãi đi tới, mở miệng hỏi thăm.
-Hắn có ý lưu thủ, chỉ là thương nhẹ mà thôi, rất nhanh khôi phục.
Hạ Khuynh Thành miễng cưỡng làm ra bộ dánh tươi cười, nàng cắn môi một cái, quay nhìn Sở Hành Vân nsoi:
-Ta và hắn chênh lệch bao xa?
Đột nhiên hỏi vấn đề như vậy, làm Sở Hành Vân sửng sốt một chút.
Rất nhanh, Sở Hành Vân cho đáp án:
-Ngươi dựa vào ảo thuật cùng áo choàng hóa ảnh, có thể moàn mỹ dấu kín trong sương mù dày, người khác khó phát hiện tung tích của ngươi, nhưng ngươi vẫn ở trong sương mù, không lý khai.
-Lục Hình đem khí tức tràn ngập tràn trường, lại kiếm khí bạo phát, ở trong vô tận sương mù có thể nhận ra ngươi, tuy nói ngươi chỉ phát sinh ra nửa điểm ba động, nhưng hắn vẫn nhảy cảm bắt được phương vị cụ thể, một kiếm xuất thủ, câu động một cơn lốc giết chóc, đem ngươi phong tỏa triệt để.
-Thực lực người này, hiện nay ta không xem thấu, nhưng có thể khẳng định là mạnh hơn so với Tề Ngọc Chân, hơn nữa, cảnh giới kiếm đạo của hắn rất cao, đã đạt đến nhân kiếm hợp nhất đệ nhị cảnh.
-Chênh lệch giữa ngươi và hắn, trong thời gian ngắn khó có thể bù đắp.
Trận chiến vừa rồi, Sở Hành Vân thấy rất dõ dàng, theo như lời bình, cũng rất khác quan, cũng không có thiên vị Hạ Khuynh Thành.
Sau khi nghe xong, Hạ Khuynh Thành cũng không có thất lạc, trái lại mắt tỏ thái độ dễ dàng, mở miệng nói:
-Nguyên lai ta thua ở trên tay người mạnh như vậy, vậy một trận chiến này, ta bại cũng không oan.
Nàng nở nụ cười vài tiếng, sau đó giọng nghiêm túc nói:
-Ngươi đã biết Lục Hình Mạnh mẽ, đợi trận chiến cuối cùng, ngươi cũng phải cẩn thận, hắn tựa hồ đối với ngươi đầu chiến ý.
-Được!
Sở Hành Vân gật đầy, ý bảo Hạ Khuynh Thành không cần lo lắng.
Lúc này, bốn người Vân Trường Thanh cũng đi tới.
Khi bọn hắn thấy Hạ Khuynh Thành có có gì đang lo, đều thở dài nhẹ nhõm, đồng thời dành cho Hạ Khuynh Thành một lời khẳng định, ở đăng thiên kiếm hội lần này, Hạ Khuynh Thành biểu hiện, đã đủ rồi.
Vân Trường Thanh rời ánh mắt qua, nhìn về phía Sở Hành Vân trầm giọng nói:
-Đối với tên Lục Hình này, bốn người chúng ta, cũng khoogn hiểu rõ, người này tiến nhập Vạn kiếm các tới nay, đều rất đê điều, bên chấp pháp nhất mạch, cũng không tiết lộ quá nhiều thông tin, nhưng hắn có thể tùy ý năm trong tay huyết chú kiếm mà nói, người này cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ.
-Huyết chú kiếm?
Sở Hành Vân hỏi lại một tiếng.
Vân Trường Thanh gật đầu, sắc mặt ba vị kiếm chủ còn lại cũng ngưng trọng.
-Huyết chú kiếm, được xưng là kiếm uống máu, phẩm cấp kiếm này cũng không phải đứng đầu, gần như vương khí ngũ cấp, nhưng nó ở trong Vạn kiếm các, lại có hung danh rất lơn, kiếm này đại biểu cho chết chốc, mỗi kiếm giết một nười, đều có thể uống tiên huyết, dần dàn, kiềm này liền chứa lệ khí khổng lồ, cỗ lệ khí này, có thể ảnh hưởng tới người cầm kiếm, khiến cho hắn trở nên tàn bạo, thích giết chóc.
Vân Trường Thanh nhíu chặt vùng xung quanh lông mày, nghiêm túc nói:
-Huyết chú kiếm, một mực là nội bộ chấp pháp nhất mạch truyền xuống, người có thể hoàn toàn nắm giữ nó, lác đác không có mấy, Phạm Vô Trần, là người thứ nhất, trăm triệu lần không nghĩ tói, hắn lại đem Huyết chú kiếm truyền chó Lục Hình, mà Lục Hình cũng hoàn toàn nắm trong tay, lại không bị lệ khí ảnh hưởng.
Vân Trường Thanh còn chưa nói hết lời, Sở Hành Vân vật tức cắt lời, nhàn nhạt nói
-Đối với ta, đăng thiên kiếm hội lần này, trọng yếu không gì sánh được, liên quan đến việc ta có thể đặt chân ở Vạn kiếm các hay không.
-Trận chiến vừa rồi, Lục Hình còn nhiều bảo lưu, ngươi tuyệt không thể qua loa, nếu cảm thấy không nổi, cứ trự tiếp…
-Ta mặc kệ Lục Hình thực lực mạnh bao nhiêu, thiên phú cao bao nhiêu, ta đều có thể đánh bại hắn.
-Chức thủ khoa, trừ ta ra không có ai khác.
Tiếng nói thiết huyết truyền ra từ trong miệng Sở Hành Vân, ánh mắt của hắn rời đi, trực tiếp nhìn về hướng bên trái.
ở nói đó, Lục HÌnh đang đứng đón gió, đồng dạng cũng rời ánh mắt qua, dừng ở Sở Hành Vân.
Hai mắt nhìn nhau, va chạm trên hư không, vô hình, vô ảnh, làm cho bầu không khí trở nên ngưng đọng.
Trận chiến cuối cùng chưa bắt đàu, chiến ý hừng hực, lại tỏa ra từ đâu, tràn ngập cả đăng thiên phong.