Hôm sau, Hạ Khuynh Thành tự mình đến ngoại môn, truyền đạt lệnh triệu tập đệ tử ngoại môn.
Đối với mệnh lệnh này, đám đệ tử ngoại môn cũng không có cảm giác kinh ngạc.
Trên Đăng thiên kiếm hội, Sở Hành Vân dũng mãnh đoạt ngôi vị đầu bảng, cường thế thắng hai đại đổ ước, hắn quản lý chung ngoại môn, đã là việc ván đã đóng thuyền, bất luận kẻ nào cũng không thể ngăn cản.
Về phần đám người Thường Xích Tiêu cùng Tề Dương Trầm, trong lòng mặc dù tràn ngập không cam lòng cũng chỉ có thể thừa nhận.
Dù sao bọn họ thua đổ ước cũng sẽ không làm ra bất cứ động tác gì, nếu không bọn hắn thân là Kiếm Chủ, sẽ cũng bị vô số người thóa mạ, mất hết uy vọng.
Thời điểm mệnh lệnh được truyền đạt, hết thảy trưởng lão cùng nghi trượng ngoại môn đều tụ tập một chỗ, bầu không khí cực kỳ náo nhiệt.
Nhưng ngay sau đó, ngoại môn rất nhanh khôi phục sự yên tĩnh, loại an tĩnh này có chút quỉ dị, quá yên lặng, phảng phất như không có chuyện gì xảy ra vậy.
Đối với việc này, Sở Hành Vân đang ở trong không gian, tự nhiên không biết, hắn đã hoàn toàn chìm đắm trong luyện đan cùng tu luyện.
Thời gian cực nhanh, ba ngày, chớp mắt liền trôi qua.
Luân hồi thạch, không gian bên trong.
Sở Hành Vân đã từ trong trạng thái tu luyện tỉnh lại, hắn đứng trên không trung, hai tròng mắt ngưng thần, nhìn thẳng Bích Không Đỉnh phía trước, bàn tay tạo ra thủ ấn phức tạp, không ngừng đánh về phía trước.
Lúc này, bên trong Bích Không Đỉnh truyền ra thanh âm ùng ùng, cực kỳ không ổn định, như có một lực lượng trào dâng, muốn thoát khỏi ràng buộc, triệt để bạo phát ra ngoài.
Thấy thế trong mắt Sở Hành Vân lóe lên một tia lạnh lùng , Võ Linh Kiếm tỏa ra uy thế thiên địa yếu ớt lần nữa hạ xuống, câu động một luồng Hư Vô Nghiệp Hỏa, đem Bích Không Đỉnh bao trọn bên trong.
Oanh!
Bên trên Bích Không Đỉnh, đột nhiên hiện ra một cái Chân Hỏa Phượng Hoàng chi ảnh, cỗ lực lượng cuồng bạo bị áp chế, thân đỉnh xoay tròn, tỏa ra đan hương nồng đậm, rất nhanh lan tỏa khắp không gian, khiến người ta cảm giác được một trận thần thanh khí sảng.
-Thành!
Sở Hành Vân trong lòng kinh hỉ, khí tức thu hồi, chậm rãi rơi xuống mặt đất.
Cùng lúc đó, Bích Không Đỉnh tỏa ra đan hương nồng hậu cũng đáp xuống, trong đan hương xen lẫn một tia Dương Cương Khí, tuy yếu nhưng lại rất tinh thuần, đọng lại trong không trung.
Sở Hành Vân tiến lên vài bước, một cổ linh lực nỡ rộ, Bích Không Đỉnh lần thứ hai run rẩy, bên trong, chín đạo quang mang đỏ đậm ngút trời, quang hoa ngưng tụ, cuối cùng hóa thành chín viên đan dược, huyền phù giưa không trung.
-Theo ta phỏng đoan, muốn luyện thành Cửu Huyền Phá Dương Đan, ít nhất cũng mất một tháng, không nghĩ tới, ngắn ngủi nửa tháng liền hoàn tất luyện chế, hoàn mỹ kích phát hết thảy dược liệu.
Sở Hành Vân thở phào một hơi dài, trong lòng tràn ngập thần sắc vui mừng, đồng thời cũng có vài phần kinh ngạc.
Cửu Huyền Phá Dương Đan là đan dược cấp năm, luyện chế độ khó cũng không lớn, nhưng tu vi Sở Hành Vân dù sao cũng chỉ là Địa Linh cửu trọng thiên, dù đời trước hắn có nhiều thủ pháp, cũng khó khăn thi triển ra, muốn luyện chế ra ít nhất cũng cần thời gian một tháng.
Cho dù là ở trong Luân Hồi Thạch cũng mất tròn sáu ngày!
Đây chính là lý do Sở Hành Vân không thể đến ngoại môn truyền lênh, phải nhờ Hạ Khuynh Thành hỗ trợ, thời gian của hắn rất gấp gáp, từng phút từng giay cũng không thể lãng phí.
Nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới, dưới ngọn lửa Hư Vô Nghiệp Hỏa, tốc độ luyện chế trực tiếp tăng lên gấp đôi!
Bất quá Sở Hành Vân cũng chỉ trầm tư trong chốc lát, rất nhanh hắn trở lại trạng thái bình thường.
Phải biết rẳng, Hư Vô Nghiệp hỏa chính là bản mệnh chân hỏa của Chân Hỏa Phượng Hoàng, lửa của thần thú, uy lực mạnh mẽ, dù chỉ là một luồng cũng vượt xa Hỏa Diễm bình thường.
Có ngọn lửa thần hỏa luyện chế đan dược, lại phối hợp thủ pháp luyện đan xuất thần nhập hóa của Sở Hành Vân, tốc độ tự nhiên tăng lên rất nhiều.
Nghỉ ngơi một lát, Sở Hành Vân vung tay lên, đem Cửu Huyền Phá Dương Đạn thu vào trong nhẫn trữ vật, lúc này mới rời khỏi không gian, đi ra mật thất tu luyện.
Lúc này, là giữa trưa.
Mặt trời tỏa ra ánh nắng nóng bỏng.
Cả tòa Kiếm đỉnh yên tĩnh, chỉ có âm thanh của gió nhẹ thổi qua.
-Thời điểm triệu tập ngoại môn còn bốn ngày nữa, trong khoảng thời gian này, phỏng chừng đều bế quan khổ tu.
Sở Hành Vân nỉ non, cũng không có cảm giác mê man.
Hắn đi ra đình viện, sau đó hướng Tàng Huyền Lâu chạy đi.
Tàng Huyền Lâu, nằm ở hướng bắc Vạn Kiếm Các, là trọng địa tu luyện của Vạn Kiếm Các.
Từ khi Vạn Kiếm Các thành lập tới nay, Tàng Huyền Lâu đã tồn tại hơn nghìn năm, bên trong lưu lại vô số dấu vết cổ xưa, thư tịch cũ kỹ bao gồm võ học, công pháp, pháp môn,… có thể nói là cần gì cũng có.
Tàng huyền Lâu phân làm ba tầng, càng lên cao càng cất giấu thư tich trân quý, hiếm thấy, đồng thời độ khó để tiến vào cũng càng cao, cần giá trị cống hiến cực kỳ to lớn.
Tương truyền, Tàng Huyền Lâu, tầng thứ ba, cất dấu tạo hóa võ học vô cùng trân quý, nếu muốn đi vào bên trong phải tự mình đến khẩn cầu Phạm Vô Kiếp, bằng không, cho dù có nhiều điểm giá trị cống hiến hơn đi chăng nữa cũng không thể bước vào.
Sở Hành Vân mặc dù thân là kiếm chủ, nhưng muốn đi vào tàng huyền lâu, cũng cần phải giao nộp giá trị cống hiến.
Nhưng bởi hắn đoạt được vị trí đầu bảng trong Đăng Thiên Kiếm hội, trong vòng một tháng này, hắn có thể tự do ra vào Tàng Huyền lâu. Tầng một... Hai..., bên trong thư tịch cổ xưa, cũ kỹ, cũng tùy ý hắn lật xem, không có hạn chế bất luận cái gì.
- Linh tài cửu huyền phá dương đan, cũng chỉ là vật phổ thông, nhưng bởi Vạn Kiếm Các nghiêm ngặt quản chế, mới trở nên trân quý như thế, do đó khiến sự chú ý của mọi người, đều đặt ở linh tài, phần nào lãng quên Tàng Huyền Lâu ý nghĩa tồn tại.
Trên đường đi, Sở Hành Vân không khỏi thở dài một tiếng.
Kiếm giả, lấy kiếm nhập đạo.
Đối với kiếm tu mà nói, bất kỳ Kiếm điển cổ tịch nào, đều có trợ giúp to lớn, cho dù là kiếm thuật cơ sở đơn giản nhất, cũng có thể suy luân, lĩnh ngộ.
Sở Hành Vân sống qua nghìn năm năm tháng, kiếm thuật của hắn, từ lâu đã đạt đến quỷ thần khó lường, nhưng con đường kiếm đạo vô cùng thâm ảo, cho dù là hắn, cũng không dám tự xưng kiếm đạo tông sư.
Con đường cầu đạo, vĩnh vô chỉ cảnh!
Chỉ có ôm tâm hiếu học, mới có thể không ngừng tiến bộ, đạo lý này, Sở Hành Vân cảm ngộ sâu đậm.
Trong lúc suy tư, Sở Hành Vân đã đến Tàng Huyền Lâu.
So với Kiếm Tháp cao vút trong mây, Tàng Huyền Lâu có vẻ rất bình thường, thế nhưng nhìn kỹ, nó giống như một lão giả lẳng lặng đứng giữa năm tháng cuồn cuộn, xem mây cuộn mây tan, thương hải tang điển.
- Lầu cổ nghìn năm, quả nhiên có chỗ bất phàm.
Sở Hành Vân cười nhạt một tiếng, trực tiếp giẫm chận đi vào.
Lúc này, tại lối vào Tàng Huyền Lâu, một gã bạch y lão giả đang ngồi, lão giả vừa nhìn thấy Sở Hành Vân, lập tức đứng lên khom người, cung kính nói:
Gặp qua Lạc Vân kiếm chủ!
Sở Hành Vân cũng không để ý tới, tùy ý sau khi gật đầu, lập tức đi vào trong đại môn.
-Ừ?
Mới vừa bước vào tầng thứ nhất Tàng Huyền Lâu, hai tròng mắt của Sở Hành Vân toát ra một luồng ánh sáng kinh ngạc.
Trong tầm mắt hắn là vô số giá sách vững vàng, bên trên bày vô số sách cổ, trên mỗi bản sách cổ đều có để lại đánh dấu, nặng nề lui về phía sau, cư nhiên không nhìn thấy tận cùng.
-Nghìn năm tông môn, Tàng Thư quả nhiên phong phú, tầng thứ nhất này, ít cũng có mười vạn thư tịch, hơn nữa, có không ít thư tịch, tản mát ra khí tức cổ xưa, cũ kỹ, truyền thừa đã lâu.
Sở Hành Vân trong mắt tuôn ra vẻ hưng phấn cùng chờ mong, bàn tay mơn trớn, tùy ý lật xem.
Giống như suy nghĩ trong lòng hắn, tầng thứ nhất Tàng Huyền Lâu tuy nhiều tang thư nhưng đều là một ít sách cổ cùng võ học phổ thông, đẳng cấp cao nhất, bất quá cũng chỉ là thánh cấp, con số cũng không nhiều lắm.
Tầng hai cùng tầng ba, mới là nội tình chân chính của Vạn Kiếm Các.
Nhưng mà Sở Hành Vân cũng không nóng nảy, một bên lật xem, một bên đi sâu vào phía trong.
Cảnh giới kiếm đạo của hắn cực cao, bất luận kiếm điển gì, cũng chỉ ngắn ngủi thời gian một hơi thở có thể dễ dàng lĩnh ngộ, coi như là một ít kiếm điển cổ xưa, cũ kỹ, cũng không nhiều lắm áp lực.
Hắn xem điển tịch cũng đã ba canh giờ.
TRong ba canh giờ này, Sở Hành Vân hoàn toàn chìm đắm trong kiếm điển, hắn cũng không có nặng tâm tu luyện, nhưng qua quan sát những thứ sách cổ này, hắn đối với kiếm đạo hư vô mờ mịt, lại có nhận thức sâu hơn.
-Tầng thứ nhất, phần lớn là kiếm đạo cơ sở, không biết tầng thứ hai thì thế nào.
Sở Hành Vân phục hồi tinh thần lại, hướng tầng thứ hai đi lên.
Mới trong ba canh giờ vừa rồi, hắn xem ít nhất được hơn một ngàn bản võ học cổ tịch, tuy có trợ giúp nhưng cũng chỉ một phần, vì vậy hắn chuẩn bị lên tầng thứ hai nhìn.
Ông!
Đúng lúc này, trong lúc bất chợt, Sở Hành Vân thân thể run một cái.
Chính xác mà nói là Tàn Quang trong cơ thể hắn run hên, phát sinh đạo kiếm ngân trầm thấp.