Sách cổ này, cực kỳ cổ xưa, cũ kỹ, thậm chí có thể nói là sứt mẻ bất kham, mặt trên đầy bụi, xếp thành tầng tầng, hiển nhiên đã có một đoạn thời gian dài, không có người xem qua.
Sở Hành Vân đi tới trước kệ sách, thận trọng lấy ra, cúi đầu nhìn lướt qua, đã thấy chữ viết, đã không còn rõ nữa, đều nhận không ra.
-Tàn quang, là một đoạn truyền kỳ cổ kiếm, chẳng lẽ, quyển cổ tịch này, cùng truyền kỳ cổ kiếm có liên quan?
Trong đầu Sở Hành Vân đột nhiên hiện ra ý nghĩ này.
Tâm hắn trầm xuống, chậm rãi lật xem.
Nhưng mà, trình độ hao tổn của quyển cổ tịch này, đã vượt qua tưởng tượng của hắn, liên tiếp lật vài tờ, mặt chữ viết phía trên đều nhận không rõ, thậm chí ngay cả trang sach, đều có vài chỗ tổn hại.
Giữa lúc Sở Hành Vân có chút buồn bược, ánh mắt của hắt, đột nhiên ngưng tụ với một điểm.
Một trang này, hoàn hảo, nhưng lại có một bản vẽ.
Tinh tế nhìn sang, trong tranh vẽ, có một bóng người cao lớn, sắc mặt bóng người rất mơ hồ, không thể nào nhận rõ, chỉ thấy đứng ngão nghễ với thiên hạ, mặt áo giáp giữ tợn, cầm trong tay trọng kiếm, như có thể khai thiên tích địa, một kiếm đánh ra, thiên địa nghiền nát.
Tuy nói chỉ là một bản vẽ, nhưng cổ khí tức bá đạo này, phảng phất có thể thoát ra ngoài trang giấy, làm Sở Hành Vân khắc sâu.
-Có thể làm ra thần vận như vậy, nhất định là tuyệt thế cường giả.
Sở Hành Vân thập giọng nói, hắn tinh tế quan sát bản vẽ, càng xem, hắn càng có cảm giác quen thuộc.
Ánh mắt Sở Hành Vân khẽ dời, khi thấy vạn tượng giáp tay, trong lòng hắn chấn động, kinh hô:
-Tranh vẽ giáp tay, sao cùng vạn tượng giáp tay có chút giống vậy.
Chăm chú một phen, Sở Hành Vân có thể xác định, tranh vẽ chính là vạn tượng giáp tay!
Bất đồng duy nhất, nhìn vạn tượng giáp tay trong tranh càng huyền dị, cho người ta cảm giác chấn động.
-xem ra ta phỏng đoán, quả nhiên không sai, linh kiện vạn tượng giáp tay, xa xa không chỉ có bốn món, đây chính là hình dáng hoàn thiện hình thái, ngày này, chẳng lẽ là chủ nhân của nó?
Sở Hành Vân suy nghĩ sâu xa giây lát, lập tức, hắn đưa mắt nhìn qua chuôi kiếm đen kịt.
So sánh với vạn tượng giáp tay, chuôi kiếm này cho người ta cảm giác càng thêm mãnh liệt, như một vòng xoáy không đáy vậy, mắt nhìn thoáng ngưng, phảng phất tầm mắt của mình, thậm chí tâm thần, đều có thể bị hấp thu vào.
Loại cảm giác này, Sở Hành Vân không xa lạ gì.
Ngày đó, ở ngàn năm trước, chính mắt hắn thấy truyền kỳ cổ kiếm cùng hắc động trọng kiếm đại chiến, khi đó, khí tức hắc động trọng kiếm phát ra, cũng như vậy, vô cùng vô tận, không có đầu có đuôi, giống như thôn phệ vạn vật thế gian.
-Chuôi trọng kiếm này, chẳng lẽ là hắc động trọng kiếm?
Trang sách này, vẫn sứt mẻ như trước, chữ phía trên, cũng tối nghĩa khso hiểu như văn tự cổ đại, người bình thường, vô pháp xem hiểu, mặc dù là Sở Hành Vân, cũng rất cật lực.
Rốt cục, ở một trang sách, Sở Hành Vân thấy được hai chữ hắc động.
-Quả nhiên là hắc động trọng kiếm, thảo nào tàn quang có phản ứng như thế.
Sở Hành Vân phun ra một ngụm trọc khí.
Kỳ thực, hắn đã mơ hồ đoán được điểm ấy.
Tàn quang chỉ tàn khu cổ kiếm, tuy rằng đã được tân sinh, như đối với hắc động trọng kiếm, vẫn tràn đầy địch ý, nó đột nhiên phát ra kiếm quang, chiếu quyển cổ tịch này, tất có kỳ lạ.
Kết hợp với cổ kiếm đen kịt trong hình vẽ, muốn đoán ra hắc động trọng kiếm cũng không khó.
Chỉ tiếc, trang sách này hư hỏng quá nặng, ngoại trừ hai chữ hắc động, những văn tự khác, Sở Hành Vân vô pháp nhận ra, chỉ có thể lật xem tiếp.
-Ừ?
Lúc này ánh mắt Sở Hành Vân ngưng lại.
Một trang trước mắt này, nội dung ghi chép, cuối cùng cũng có liên quan tới vạn tượng giáp tay.
-Hắc động trọng kiếm, hắn động lực, có thể thôn phệ vạn vật, cũng có thể chôn vùi vạn vật, nhưng vạn tượng giáp tay tồn tại, lại có thể chống lại cỗ lực lượng kinh khủng này, nếu thôi động đến mức tận cùng.
-Vạn tượng giáp tay, có vạn tượng chi lực, do nhược vô lượng, thủ đoạn tăng phúc, có thể trấn áp núi ssoong, thủ đoạn thi triển ra, có thể nhổ núi, lấp biển.
-Hai vật này hỗ trợ lẫn nhau, đồng thời thôi động, không gì không phá, không gì bất diệt.
-Vạn tượng phương pháp, có thể diễn sinh tam đại thần thông, một người ra sức…
Xem thời đây, chữ viết phía sau, đã không thể nhận ra, làm Sở Hành Vân có chút dở khóc dở cười, nhưng nhiều hơn là chờ mong đối với vạn tượng giáp tay.
-Sách cổ nói, vạn tượng giáp tay, chính là lực lượng tích tụ, có thể trấn áp nước tứ hải, cũng có thể nhổ núi cao.
Đồng thời nó có thể diễn sinh tam đại thần thông!
Hai điểm này nói rõ, lực lượng của vạn tượng giáp nay, Sở Hành Vân chỉ nắm được rất nhỏ.
Theo hắn không ngừng thu thập các linh kiện, vạn tượng giáp tay có thể kích phát ra thần thông khác.
-Hắc động trọng kiếm, do thiên địa thai nghén, chính là vô thượng đế binh, vạn tượng giáp tay có thể chống lại hắc động, đồng thời có tam đại thần thông, sự tồn tại của nó cũng bất phàm, chẳng lẽ cũng là đế binh?
Sở Hành Vân run lên một cái, hắn tiếp tục xem, nhưng trang sách phía sau, đã tổn hại toàn bộ, cũng không có bất kỳ tin tức gì nữa.
-Cũng được,… Ít nhất.. hiện tại ta đã biến lại lịch vạn tượng giáp tay, bốn linh kiện, đều là đoạt được từ Vạn kiếm các, linh kiện còn lại, hơn phân nửa cũng là trong Vạn kiếm các.
-Huống chi, từ tình huống trước phán đoán, tựa hồ trừ ta ra, không ai biết bí mật vạn tượng giáp tay, điều này với ta mà nói, chính là tin tức tốt.
Sở Hành Vân dù sao cũng đa trải qua nghìn năm, trong nháy mắt, điều chỉnh tốt tâm lý, đồng thời cũng xem thấy rất nhiều truyện.
Hẵn chậm rãi khép lại sách cổ, chuẩn bị trả lại giá sách, ánh sáng bạch quang, lần thứ hai từ trong cơ thể tràn ngập ra, càng hồn hậu, càng chói mắt, hoàn toàn phủ lại sách cổ.
Thương!
Sách cổ bắt đầu run rẩy, bên trên chỗ sứt mẻ, hiện ra một hắc quang nông nặc, không ngừng nhúc hích, ngưng tụ, cuối cùng hóa thành một quả ngọc châu lớn, vô lực rơi xuống đất.
Đến tận đây, bạch quang tiêu tán, quyển sách cổ sứt mẻ, cũng biến thành bột mịn, tiêu thất trước mắt Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân tràn đầy ngạc nhiên nhìn một màn này, cuối cùng, hắn tiến lên trước vài bước, cúi người nhặt ngọc châu lên.
Nhưng ngay khi hắn tiếp xúc với viên ngọc, ánh sáng đột nhiên nở rộ, lướt vào trong mắt Sở Hành Vân.
Động tác của hắn, đến đây dừng lại, thân thể như một pho tượng vậy, không nhúc nhích, tiến nhập vào trạng thái huyền kỳ.