Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 448: Chân tướng sự tình

Chương 448: Chân tướng sự tình

Chuyện hôm nay vốn là vạn chúng chú mục.

Sở Hành Vân ở ngoài chấp pháp điện nói một câu, rất nhanh được truyền ra, cũng không lâu lắm, toàn bộ Vạn kiếm các cũng bắt đầu chấn động, mỗi một người đều ngạc nhiên đến tột đỉnh.

Từ khi Vạn kiếm các thành lập, chấp pháp điện đã tồn tại.

Nghìn năm qua, chấp pháp điện đại biểu cho hình pháp Vạn kiếm các, chính nghĩa, mặc kệ đối với bất cứ việc gì, bất luận cái gì, đều sẽ công chính sử phạt, tuyệt không thiên vị.

Nhưng hôm nay, bọn họ sử phạt, lại hoàn toàn trợ giúp Sở Hành Vân!

-mặc dù chấp pháp điện trưởng quản hình phạt, nhưng nói cho cùng, vẫn là do các chủ nắm trong tay, mà các chủ đối với Lạc Vân có thừa ưu ái, chuyện này, hẳn là cùng các chủ có liên quan.

-Các chủ từ trước đến nay yêu tài, lấy Lạc Vân bày ra thiên phú và thực lực, tự nhiên sẽ bảo hộ, chỉ một cái ngoại môn, các chủ không để vào mắt.

-Như vậy xem ra, Lạc Vân ở trong tâm các chủ, địa vị cực cao, đã không thua gì Bách Lý Cuồng Sinh!

Trong khoảng thời gian ngăn, các loại nghị luận vang lên trong Vạn kiếm các.

Thái độ mọi người đối đãi với Sở Hành Vân, cũng sinh ra cải biến, không dám khinh thường, nếu không, kết quả của 1500 tên trưởng lão chấp sự, chính là kết quả của bọn họ.

Đồng thời, đoàn ngời còn phát hiện một điểm.

Từ lúc Sở Hành Vân xuất thủ giết sáu người, cho đến giời khắc này, nội vụ nhất mạch đều không xuất hiện, hơn nữa, cả một câu nói cũng chưa từng nói ra, vẫn duy trì trầm mặc.

Phải biết rằng, nội vụ nhất mạch, chưởng quản việc lờn bé Vạn kiếm các, bọn họ ở ngoại môn, nằm vùng không ít thân tín, có thể nói là nắm nửa giang san.

Nhưng mà, tự mình cực khổ kinh doanh thế lực, lại bị nhổ tận gốc, thậm chí ngay cả gia tộc phụ thuộc, đều bị xét nhà, chiếm đoạt hết nội tình.

Kết quả như vậy, không khác thâm cừu đại hận, để cho nội vụ nhất mạch phát cuồng.

Nhưng, bọn họ không làm gì, tùy ý để Sở Hành Vân tiêu dao.

Đoàn người cũng bởi vì điểm này, mà dâng lên kinh sợ Sở Hành Vân, càng thấy địa vị Sở Hành Vân, mơ hồ vượt qua kiếm chủ bình thường!

Sở Hành Vân ở chỗ ngọn núi cao nhất, bên trong cung điện.

Bốn người Vân Trường Thanh, ngồi ở phòng khách.

Tâm tình bọn họ, từa hồ rất dao động, nhìn về phía bên ngoài, khi thì cúi đầu trầm tư, phảng phất đang đợi thứ gì.

Kỳ thực, thời gian Sở Hành Vân đảo loạn ngoại môn, bốn người bọn họ cũng chiếm được tin tức, không nói hai lời, trực tiếp phóng đi ngoại môn, mạnh mẽ bảo vệ Sở Hành Vân.

Có thể bọn họ vừa bước ra khỏi núi, cận vệ của Phạm Vô Kiếp xuất hiện không dấu vết.

Tên thân vệ này truyền lệnh, để bọn họ lui vể núi, không được nhúng tay vào, lại càng không được đi tới chấp pháp điện, nhiễu loạn chuyện xử phạt.

Khí đó, trong lòng bọn họ liên tục thở dài, điều nghĩ Sở Hành Vân khó có thể sống ly khai chấp pháp điện.

Nào ngờ, tin tức vừa truyền đến, làm bọn họ nghẹn họng cả kinh.

Sở Hành Vân, dĩ nhiên không chết, an toàn ly khai, mà ba ngàn người ngoại môn, chết chết, thương tương, còn bị xét nhà, tịch thu hết thảy nội tình.

Chuyện như vậy, ngay cả cường giả âm dương cảnh bọn họ, đều có cảm giác đại loạn nổi lên.

-Bốn người các vị, vì sao ở đây?

Lúc bọ hắn suy tư, thanh âm của Sở Hành Vân để bọn họ giật mình tỉnh lại.

Hưu hưu hưu!

Hầu như đồng thời, bốn người lập tức phủ xuống trước mặt Sở Hành Vân, tốc độ cực nhanh, làm không gian đều xuất hiện gợn song, thật là kinh người.

-Ta biết các người có nhiều nghi hoặc.

Bốn người vừa chuẩn bị mở miệng, Sở Hành Vân lập tức đáp lại, có chút thần bí nói rằng:

-Về cung điện trước, ta sẽ nói hết cho các ngươi biết, tuyệt không bỏ cái gì.

Sau khi nghe xong, bốn người nhìn nhau gật đầu.

Oanh! thanh âm ùng ùng vang lên, sáu người bước vào cung điện, Sở Hành Vân phóng xuất ra linh lực, đem cả toàn cung điện bao phủ, triệt để cô lập với ngoại giới, không truyền chút âm thanh nào ra ngoài.

Sau khi làm xong, hắn quay đầu phát hiện trừ bốn gã kiếm chủ, ngay cả Hạ Khuynh Thành cũng đứng sau lưng hắn, ánh sáng tràn đầy nghi hoặc, càng lóe ra không ngớt.

- Mấy ngày trước, sau khi các ngươi rời đi ta một mình tiến nhập nơi ở Nghiêm Khuất cùng Cổ Ngự Phong, tuy có mạo hiểm nhưng rất thuận lợi.

Kỳ thực, quá trình rất thuận lợi, thậm chí có thể nói là dễ dàng.

Chính hắc động trọng kiếm, giúp hắn ẩn núp, biến mất tất cả khí tức, ngay cả cường giả niếp bàn cảnh cũng không thể phát hiện, tìm những sổ sách này, thì có khó khăn gì.

- Ngươi đã tìm ra sổ sách, sao không lấy ra sớm, ngươi làm vậy để mọi người nghĩ các chủ dung túng ngươi, cho nên mới xử phạt như vậy.

Đôi mắt Đường Vân Hoan nhíu lên, thấp giọng nói.

- Ta chính là muốn kết quả như vậy.

Sở Hành Vân điểm đạm nói, làm năm người sửng sốt lần thứ hai.

Hắn nhấc chén trà lên, nhàn nhạt nói:

- Sự vụ ngoại môn phức tạp, nếu ta muốn trong thời gian ngắn thì cần mượn đại kỳ của các chủ.

- Hiện tại trong mắt người khác, hơn một ngàn năm trăm trưởng lão vì ta mà chết, vì các chủ bao che mà chết, sau này ra hành động, ai dám nói câu gì.

- Về phần vì sao ta không xuất thủ sớm một chút, nguyên nhân cũng rất đơn giản.

Sở Hành Vân dời mắt nhìn Hạ Khuynh Thành nói:

-Khuynh Thành, ngươi có nhớ kỹ hay không, hôm đó, ta và ngươi đi ngoại môn thăm viếng không ít trưởng lão.

-Đương nhiên!

Hạ Khuynh Thành lập tức gật đầu.

Ngày đó nàng hầu như muốn điên lên, nếu không phải Sở Hành Vân kéo lại, nàng đã bộc phát.

-Ở trước ngày đó, ta đã chiếm được sổ sách, cũng dự kiến được bọn họ sẽ làm như vậy, nhưng ta muốn cho bọn họ một cơ hội, chỉ tiếc bọn họ vẫn mù quáng.

Sở Hành Vân phát ra một tiếng thở dài, lật bàn tay ra một đống sổ sách, sau đó biến chúng thành bột mịn.

- Rõ ràng có cơ hội quay đầu, mà bọn họ lại cô phụ tấm lòng của ngươi.

Hạ Khuynh Thành than nhẹ.

Sở Hành Vân nhìn Hạ Khuynh Thành lắc đầu nói:

- Bọn họ không cô phụ ta, mà bọn họ tự phụ chính mình






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch