Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 449: Lại đến ngoại môn

Chương 449: Lại đến ngoại môn

Bóng đêm càng sâu hơn, cả một tòa Kiếm Đỉnh lộ ra vẻ yên tĩnh vắng vẻ.

Trong điện, bầu không khí cũng như vậy.

Nghe xong lời của Sở Hành Vân, năm người đều rơi vào trầm tư, nhất là bốn vị kiếm chủ, trong ánh mắt bọn họ nhìn phía Sở Hành Vân, rõ ràng có biến hóa, lộ ra vẻ khẳng định.

Trước đó, bọn họ đối đãi với Sở Hành Vân chỉ giống như đối đãi vãn bối, nơi nơi trợ giúp, lên tiếng ủng hộ.

Nhưng sau khi trải qua chuyện này, bốn người kinh ngạc phát hiện, Sở Hành Vân đối với bất cứ sự việc gì, so với bất luận kẻ nào đều sâu xa hơn, cũng càng thêm thông hiểu cặn kẽ, có thể nói là vô cùng chu đáo.

-Khuynh thành.

Lúc này, Sở Hành Vân lên tiếng lần nữa, khiến mọi người từ trong suy tư phục hồi tinh thần lại.

Chỉ thấy hắn nhìn về phía Hạ Khuynh Thành, chậm rãi nói:

-Giúp ta truyền lệnh xuống, ngày mai, tất cả ngoại môn đệ tử tập trung trước võ đạo sân rộng, thời gian, vẫn là buổi trưa, bất luận kẻ nào cũng không thể vắng mặt.

-Được!

Hạ Khuynh Thành lập tức gật đầu, xoay người rời đi.

Bình thường mà nói, nếu không có đại sự tuyên bố, bình thường sẽ không triệu tập hết thảy đệ tử ngoại môn, nhiều lần triệu tập như vậy, sẽ làm không ít người sinh lòng oán giận, đưa tới tranh cãi không cần thiết.

Nhưng mà, bốn vị kiếm chủ nhìn một màn này cũng không hỏi nhiều, chỉ là căn dặn vài câu sau đó lần lượt rời khỏi.

Trong lòng bọn họ rõ ràng, mỗi một hành động của Sở Hành Vân, đều có đạo lý riêng của hắn, cách duy nhất bốn người họ có thể làm, chính là tín nhiệm, cùng với yên lặng ủng hộ vô điều kiện.

Màn đêm chậm rãi tiêu tán, nhường chỗ cho ánh ban mai.

Dư âm của chuyện hôm qua còn chưa hoàn toàn biến mất, toàn bộ ngoại môn, lại trở nên ầm ĩ huyên náo lên, vô số đệ tử ngoại môn rời khỏi nơi ở, lấy khí thế bừng bừng, hướng võ đạo sân rộng chạy đi.

Đêm qua, lời của Sở Hành Vân khiến Vạn Kiếm Các triệt để hỗn loạn!

Khi đó, cũng không ít người không nguyện tin tưởng sự thật này, nghĩ Sở Hành Vân đang lừa bọn họ, để đề cao uy vọng, thanh danh của hắn ở trong lòng đệ tử ngoại môn.

Nhưng, kết quả, khi cánh cửa thanh đồng cực lớn của Chấp Pháp Điện, một lần nữa mở ra.

Từng cổ thi thể lạnh như băng, bị đưa ra, bày la liệt trên cao phong sơn đạo, máu thấm núi đá, thi phơi sơn đạo, hình ảnh lạnh lẽo chấn động, khiến người ta run sợ, khó có thể hoàn hồn.

Khi đó, có người nhận ra, những cỗ thi thể này, đều là trưởng lão chấp sự còn chưa rời khỏi Chấp Pháp Điện.

Giờ khắc này, bọn họ hoàn toàn tỉnh ngộ, nguyên lai, Sở Hành Vân cũng không có nói dối, 1500 trưởng lão chấp sự, thực sự hồn về cửu tuyền, không có biện pháp rời khỏi Chấp Pháp Điện.

Cũng chính bởi vì điểm này nên khi mệnh lệnh Sở Hành Vân truyền đến, ngoại môn lại trở nên hỗn loạn một lần nữa, hết thảy đệ tử ngoại môn cũng không dám không nhìn một mạng của chính mình, đều là hỏa tốc chạy tới võ đạo sân rộng, rất sợ có chút trễ nải.

Ngoại trừ ngoại môn đệ tử, những trưởng lão chấp sự may mắn còn sống sót, cũng rất nhanh hướng phía võ đạo sân rộng chạy đi, nhanh chân đến sớm một bước, bộ dạng vô cùng cẩn trọng, nghiêm chỉnh.

Thời điểm Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành đi tới ngoại môn, cả một sân rộng từ lâu đã đầy bóng người, bảy vạn đệ tử ngoại môn, hơn một ngàn năm trăm trưởng lão chấp sự, cũng không người giám vắng mặt

-Khởi bẩm kiếm chủ, toàn bộ đệ tử cùng các vị trưởng lão chấp sự ngoại môn, đều đã có mặt, xin kiếm chủ phát mệnh lệnh.

Một gã trưởng lão ngoại môn bước nhanh đi tới, khom người, không dám nhìn thẳng Sở Hành Vân.

Sở Hành Vân gật đầu, nhàn nhạt nói:

-Trước để bọn họ yên lặng đi.

-Là!

Tuy rằng không biết Sở Hành Vân có dụng ý gì, nhưng tên trưởng lão ngoại môn nghe lệnh như trước, thân thể lui về phía sau vài bước, lúc này mới xoay người, khiến bảy vạn đệ tử ngoại môn yên lặng tại chỗ.

Sở Hành Vân nhìn quét qua toàn bộ những người phía dưới, thân thể lơ lửng giữa bầu trời, vững vàng trong hư không.

Lúc này, trong con ngươi đen kịt như mực của hắn, đột nhiên tràn ngập quang mang, linh lực trong cơ thể hắn cuồn cuộn với hư không, khiến cho khí tức cả người hắn, đều trở nên quỷ dị khó lường.

Cũng chính trong chớp mắt này, trong tầm mắt Sở Hành Vân, trên người của bảy vạn đệ tử ngoại môn, bắt đầu tản mát ra ánh sáng yếu ớt, những thứ này ánh sáng màu sắc khác nhau, hoặc là hồng, hoặc là lam, thậm chí còn có hai màu hắc bạch, rất là kỳ dị.

Hơn nữa, ánh sáng trên thân thể mỗi người, mạnh yếu không đồng đều, có vài người, có hai tia yếu ớt, sáng tối bất định, mà có vài người, thì có năm đạo ánh sáng, lòe loẹt lóa mắt.

-Không hổ là một trong những thế lực cường đại ở Bắc Hoang Vực, nội tình quả nhiên phong phú.

Sở Hành Vân khóe miệng hơi nâng lên, trong lòng âm thầm vui vẻ.

Giờ này khắc này, hắn chính là đang thi triển bí pháp hạng nhất.

Bí pháp này, cũng không có năng lực sát thương, tác dụng duy nhất, chính là phát hiện kiếm ý trên thân thể của kẻ khác.

Mọi người đều biết, kiếm ý, có tất cả là bảy hệ.

Vạn kiếm các truyền thừa nghìn năm, duy chỉ có quang kiếm ý phát triển, còn sáu hệ kiếm ý còn lại, không chú trọng nhiều, đến nỗi với bồi dưỡng thiên tài yêu nghiệt, đều là người hệ quang kiếm ý.

Sở Hành Vân sở dĩ muốn chưởng quản ngoại môn Vạn Kiếm Các vì từ trong bảy vạn ngoại môn đệ tử này, chọn lựa ra những thiên tài ở các hệ kiếm ý khác đang bị mai một không được phát triển, thu nhập dưới trướng của mình!

Phản chiếu trong con ngươi của hắn là các màu sắc quan vựng, đại diện cho các hệ kiếm ý khác nhau, kim kiếm ý là màu kim, tương tự các hệ kiếm ý khác thổ là xanh, thủy là lam, hỏa là đỏ, thổ là vàng, quang là trắng, ám là đen.

Về phần số vầng quang vựng chính là đại biểu cho phẩm cấp kiếm ý.

Ánh mắt Sở Hành Vân tỉ mỉ quét qua toàn bộ đám đệ tử ngoại môn, từng người từng người, không bỏ sót bất cứ một ai.

Lúc này, tầm mắt của hắn đột nhiên dừng lại, rơi vào trên người một gã đệ tử dáng người khôi ngô.

Tên ngoại môn đệ tử kia, tu vi đã đạt địa linh cửu trọng thiên, nhưng, trên người hắn cũng không ánh sáng, cho dù là một tia yếu ớt cùng không hề tồn tại.

-Ngươi ra khỏi hàng.

Sở Hành Vân đưa ngón tay ra, chỉ về hướng lôi đài xa xa, thanh âm bình tĩnh nói:

-Leo lên một tòa võ đạo lôi đài, tiếp tục yên lặng.

Tên kia ngoại môn đệ tử sửng sốt một chút, sau đó vội vàng đứng ra, leo lên võ đạo lôi đài.

Hành động này, lập tức đưa tới nghi hoặc cho nhiều ngoại môn đệ tử.

-Người kia tu vi, đã đạt địa linh cửu trọng thiên, kém một bước, là có thể tiến vào thiên linh cảnh giới, chẳng lẽ Lạc Vân kiếm chủ chủ yếu bồi dưỡng thực lực mạnh, đẩy bọn họ lên vị trí trưởng lão chấp sự trống.

-Trải qua sự việc hôm qua, trưởng lão cùng chấp sự số lượng vị trí trống cực lớn, vì để cho ngoại môn tự do vận hành, nhất định sẽ nâng đỡ một ít đệ tử có thiên phú, cần gì để hắn đặc biệt bước ra khỏi hàng.

Đám người thảo luận, càng ngày càng kịch liệt, tên đệ tử leo lên võ đạo lôi đài, cũng là dương dương đắc ý, tựa đầu lô hơi vung lên, tựa như đang khoe khoang vậy.

-Ngươi ra khỏi hàng!

Lúc này, thanh âm của Sở Hành Vân, lần thứ hai vang lên.

Theo tiếng nói của hắn, càng ngày càng nhiều ngoại môn đệ tử leo lên võ đạo lôi đài, bọn họ mỗi một người, trên mặt đều là mang theo vẻ mừng rỡ như điên, mà đám người phía dưới, còn lại là vẻ mặt ước ao, hận không thể trở thành một thành viên trong đó.

Bất quá, theo nhân số tăng nhanh, đám người thần sắc trở nên cổ quái.

Bọn họ phát hiện, ngoại môn đệ tử leo lên võ đạo lôi đài, tu vi so le không đồng đều, cường giả, đã đạt địa linh cửu trọng, kẻ yếu, chỉ có địa linh nhất trọng, hơn nữa, bọn họ tuổi tác, lai lịch, đều không giống nhau, hoàn toàn không theo một quy luật gì cả.

Nhưng dù vậy, vẫn có không ít người trong tâm tràn đầy khát vọng, muốn leo lên võ đạo lôi đài, trở thành ngoại môn chấp sự, thậm chí trưởng lão, nắm trong quyền lợi.

Ở trong những người này, Thủy Thiên Nguyệt, cũng đồng dạng có ý muốn leo lên võ đạo lôi đài.

Chỉ là, mục đích nàng muốn leo lên võ đạo lôi đài, cũng không phải là tham luyến quyền lợi, chỉ là nàng muốn kéo gần khoảng cách giữa nàng và Sở Hành Vân, khiến thân phận của hai người, không còn xa cách như vậy.

-Ừ?

TRong lúc nàng trầm tư, ánh mắt Sở Hành Vân đột nhiên rơi xuống trên người của nàn, đồng thời dừng lại một chút.

Trong một tíc tắc này, tâm tạng Thủy Thiên Nguyệt, bắt đầu kịch liệt, hô hấp cũng gấp gáp hơn, thậm chí cả người đều khẽ run rẩy.

Nhưng, Sở Hành Vân cũng không nói, chỉ dừng lại một lát thì dời đi, tiếp tục nhìn về phía những ngoại môn đệ tử khác.

-Lại là ảo giác sao?

Thủy Thiên Nguyệt thần sắc cô đơn, đầu cúi xuống, trên gương mặt tràn treo nụ cười khổ sở.

Thời gian chậm rãi trôi qua, mặt trời di chuyển về phía tây, ánh nắng chiều dần dần lồng vào bầu trời mênh mông.

Sở Hành Vân rốt cục đưa mắt thu hồi, từ giữa không trung chậm rãi rơi xuống.

Phía trước võ đạo lôi đài, tổng cộng có 4000 ngoại môn đệ tử, bọn họ thấy Sở Hành Vân đáp xuống mặt đất, từng người trên mặt tràn đầy thần sắc hưng phấn, phảng phất đợi tiếp thu huy hiệu tướng sĩ vậy.

Về phần ngoại môn đệ tử phía dưới, không khỏi ủ rũ, phát ra thanh âm thở dài bất đắc dĩ.

-Khuynh thành.

Sở Hành Vân không nhanh không chậm mở miệng.

Hạ Khuynh Thành bước nhanh đi tới bên cạnh Sở Hành Vân.

-Trên lôi đài hơn bốn ngàn ngoại môn đệ tử, ngươi từng ghi lại, từ nay về sau, bọn họ, đã bị trục xuất khỏi ngoại môn, không còn là người của Vạn Kiếm Các.

Sở Hành Vân nhìn về phía võ đạo lôi đài, nhàn nhạt hạ lệnh.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch