Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 456: Mạch nước ngầm khởi động

Chương 456: Mạch nước ngầm khởi động

Phạm Vô Kiếp?

Hắn tới đây làm gì?

Trong đầu Sở Hành Vân lập tức hiện lên vẻ nghi hoặc, bất quá sắc mặt của hắn vẫn bình thản như trước, đứng dậy, hướng phía cung điện đi nhanh đến.

- Lạc Vân, gặp qua các chủ!

Vừa mới bước vào cung điện, Sở Hành Vân liền khom mình hành lễ.

Ánh mắt hắn đảo qua, người đến lần này, ngoại trừ Phạm Vô Kiếp còn có hai lão giả thân vệ, dáng vẻ rất tùy ý.

-Đứng lên đi.

Phạm Vô Kiếp đưa tay vẫy lên, dễ dàng làm Sở Hành Vân đứng lên.

Chỉ thấy hắn từ trên cao nhìn xuống, nụ cười hiên lên vẻ thỏa mãn, gật đầu nói:

- Sự tình hôm nay phát sinh, ta đã nghe nói, ngươi xử lý tốt.

- Đa tạ các chủ khen tặng, Lạc Vân không dám nhận.

Mặt Sở Hành Vân không chút thay đổi.

Phạm Vô Kiếp cười to, cất cao giọng nói:

- Ngươi chưởng quản ngoại môn không bao lâu, liền hẳn hoi dứt khoát, làm ra cử chỉ oanh động, hầu như tất cả mọi người đều cho rằng, ngoại môn nhất định lụi bại, nhưng dưới sự vận hành xảo diệu của ngươi, ngoại môn không chỉ sống sót, mà còn toát ra sinh cơ mới, hành động này, làm ta thấy kinh ngạc, ngươi không cần khiêm tốn.

Khi đang nói chuyện đám người Vân Trường Thanh cũng gật đầu đồng ý.

Sở Hành Vân hành động, bọn họ, đều nhìn thấy rõ.

Không khoa trương chút nào, từ hôm nay qua đi, hắn triệt để nắm trong tay ngoại môn, bất kỳ cử động nào đều nhận được vô số đệ tử ủng hộ, có thể nói là chủ nhân chân chính.

- Hôm nay, ngươi đã trở thành người đầu lĩnh, ngươi có thể tiếp tục quản lý chung ngoại môn, làm ngoại môn càng cường đại hơn, đồng thời, truyền công nhất mạch các ngươi, cũng có thể tham khảo lẫn nhau, từ khuynh hướng suy tàn quật khởi.

Lời nói của Phạm Vô Kiếp rơi vào trong tai bốn người Vân Trường Thanh, đầu tiên bọn họ xửng sốt, sau đó khom người:

-Bốn người chúng ta, sẽ không phụ sự mong đợi của các chủ.

Nói xong, trên mặt bốn người đều có thần sắc kích động.

Bọn họ có thể mơ hồ cảm giác được, bởi vì Sở Hành Vân, thái độ của Phạm Vô Kiếp đối vố truyên công nhất mạch thân thiện hơn rất nhiều, chỉ câu nói vừa rồi, có thể nhìn ra mánh khóe.

Nhưng mà, biểu tình Sở Hành Vân vẫn như trước, trong lòng càng phát ra tia cười lạnh:

- Phân quyền được, quản lý chung ba mạch, thảo nào Phạm Vô Kiếp có thể ngồi vững ngôi vị các chủ trăm năm, quả nhiên có thủ đoạn.

-Lạc Vân!

Vài lúc này, Phạm Vô Kiếp đột nhiên nhìn về phía Sở Hành Vân, hai bàn tay huy động nhẹ, đem một hộp gỗ phong các cổ xưa đưa đến trong tay Sở Hành Vân.

Mở hộp gỗ ra, bên trong chứa hơn mười cây linh tài, mỗi một gốc đều không phải phàm phẩm, tản mát ra mùi linh dược nồng nặc, tràn ngập cả đại điện.

- Đây không phải là linh tài cửu huyền phá dương đan hay sao?

Hạ Khuynh Thành kinh hô thành tiếng, nhưng rất nhanh, nàng lập tức ngậm miếng lại, ở đây nàng chưa có tư các nói.

Sở Hành Vân cũng cau mày, nghi hoặc nhìn Phạm Vô Kiếp.

-Ta nghe nói ngươi đem ba mai cửu huyền phá dương đan tặng cho người khác, việc làm như vậy đáng được ngợi khen, nhưng nói gì thì nói, ngươi cũng là trụ cột tương lai của Vạn kiếm các.

-Phần linh tài này, ngươi cất đi, ta muốn ngươi trong thời gian ngắn, ngưng tu dương đan, tiến vào thiên linh cảnh.

Nói xong ,Phạm Vô Kiếp liến mắt nhìn Sở Hành Vân thật sâu, một bước đi qua, ly khai ngọn núi, tiêu thất trong màn đêm.

- Tên này, vận khí thật tốt, trong thời gian ngắn chiếm được hai phần linh tài, xem ra các chủ có ý tài bồi.

Lôi Nguyên Quang cười ha ha phàng phất như mình chiếm được linh tài vậy.

Ba người Vân Trường Thanh cũng nhìn Sở Hành Vân, mang theo phàn hâm mộ.

- ý tốt của các chủ, trong lòng ta rõ ràng.

Sở Hành Vân cũng cười, bàn tay lật xuống, thu linh tài vào trong nhẫn trữ vật, lại nói:

- Ta đang phiền não về cửu huyền phá dương đan, nhưng bây giờ được giải quyết rồi.

Dứt lời, nơi khóe mệnh Sở Hành Vân hiện lên dáng cười.

Chỗ ở Sở Hành Vân ở ngọn núi cao nhất, vốn được vô số người chú mục, Phạm Vô Kiếp đột nhiên xuất hiện, không tránh được ánh mắt của mọi người.

Trong khoảnh khắc , việc Phạm Vô Kiếp tặng linh tài làm Vạn kiếm các xôi trào.

Trong chỗ ở Thường Xích Tiêu, bên trong cung điện xa hoa.

Mọi người tụ tập ở chỗ này, lúc này không nói lời nào, bầu không khí nghiêm túc, làm cho cả không gian trở nên cứng ngắc, ngay cả thiên địa lực cũng trì trệ.

- Một lời nói chân lý, ba đan định ngoại môn, mà vừa rồi còn chiếm được một phần linh tài cửu huyền phá dương đan, thủ đoạn Sở Hành Vân thật khủng khiếp, đem chúng ta đều lừa.

Tề Dương Trầm hung hăng vỗ vào đùi, ánh mắt có vẻ hối hận nói.

- hiện tại, ngoại môn không có tan vỡ, ngược lại quang vinh vui sướng, đều nắm trong tay Sở Hành Vân, thế lực to như thế chúng ta rất khó động thủ với hắn.

Hai tròng mắt Thường Danh Dương cũng trầm xuống, có chút ánh sáng ảm đạm.

-Nếu các chủ không xuất thủ tỏ thái độ, thì một cái Lạc Vân cũng không đáng sợ lắm, nhưng đêm nay các chủ lại tự mình đến tăng linh tài, việc này có chút phiền phức.

Tần Thu Mạc cáo già, càng thêm lạnh lùng xâu xa nói:

-ý các chủ, phân minh định tài bồi Lạc Vân, làm hắn trở thành Bách lý cuồng sinh thứ hai, do đó đề thăng thực lực Vạn kiếm các, không nói chúng ta có thể động thủ với hắn, cho dù có cũng phải rất kín kẽ không lưu nhược điểm gì.

Nói đến đây, đám người Thường Danh Dương đều rơi vào trầm mặc.

Giết người các chủ xem trọng, nguy hiểm quá lớn.

Không giết, kho Sở Hành Vân đủ lông cánh, nội vụ nhất mạch sẽ nguy hiểm.

Giết, cũng không phải.

Không giết cũng không được.

Khó khăn, quá khó khăn.

Giữa lúc mọi người phiền não, đột nhiên Thường Xích Tiêu nở nụ cười, nói:

- kỳ thực, thế cục không có gian nan như trong các ngươi tưởng tượng, kỳ thực đây là cơ hội tốt với ta.

-Ừ?

Một lời làm tất cả mọi người đều nghi hoặc, không hiểu đây là có ý gì.

Thường Xích Tiêu giải thích:

- trước đây chúng ta phiền não, là nghĩ, trong khoảng thời gian Sở Hành Vân bế quan thực lực đại đăng, khiến chúng ta khó xuất thủ.

- nhưng bây giờ hắn đem ba mai cửu huyền phá dương đan tặng cho người khác, chứng tỏ trong thời gian ngắn hắn không có thể tiến vào thiên linh cảnh, thực lực không có biến hóa mấy.

Nghe nói xong, mọi người đều thấy có đạo lý, nhưng Thường Danh Dương dừng một chút, cười khổ nói:

- Nhưng hắn chiếm được một phần thiên tài, sau khi ăn vào vẫn có thể tấn thăng thiên linh cảnh.

- Điều này cũng chưa chắc!

Thường Xích Tiêu lạnh lùng cười, thấp giọng nói:

- Ba viên cửu huyền phá dương đan trước, cũng không dùng mà tặng cho người khác, lấy chỗ này nắm trong tay ngoại môn, chứng tỏ dã tâm người này cực lớn, thà chậm tu vi để đoạt thực quyền.

- như vậy, hơn phân nửa, phần linh tài sau cũng để lung lay lòng người, đây là điền kinh khủng cũng chính là điểm chí mạng của hắn.

Hai mắt Đằng Thanh phát sáng, giọng nói mừng như điên:

- Nói như thế, muốn giết Lạc Vân độ khó cũng không lớn, chỉ cần phải nghĩ chu toàn, giết người giấu tay.

- Không sai.

Giọng nói Thường Xích Tiêu có vẻ tán thưởng.

- Ta đã nghĩ xong toàn bộ kế hoạch, kế hoạch vừa ra, mặc dù Lạc Vân thông minh, cũng đừng hòng thoát chết.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch