-Ba người các ngươi, hay là đem cửu huyền phá dương đan thu đi.
Không biết từ lúc nào bốn gã kiếm chủ đã leo lên đài giảng đạo.
Người mở miệng nói chuyện là Vân Trường Thanh.
Hắn liếc nhìn Hạ Khuynh Thành, ý vị thâm trường nói:
-Đăng thiên kiếm hội kết thúc, Lạc Vân đã nói muốn đưa ngươi một phần đại lễ, nói cách khác, hắn đã sớm không nghĩ tới ăn vào Cửu Huyền Phá Dương Đan.
-Lấy tính cách của hắn, một khi đã quyết định việc gì, bất luận kẻ nào đều không thể ngăn cản, mấy người các ngươi dù có nói đến mòn miệng phỏng chừng hắn cũng sẽ không thu hồi.
Nghe được lời của Vân Trường Thanhm Hạ Khuynh Thành nở nụ cười.
Đích xác chỉ bằng nàng nói mấy câu, căn bản không có khả năng khiến Sở Hành Vân thu hồi lại Cửu Huyền Phá Dương Đan.
-Ngược lại ta cũng đã thu nhiều vương khí như vậy, cũng không kém một viên cửu huyền phá dương đan này.
Hạ Khuynh Thành nhìn Sở Hành Vân nói đùa một câu, tay nhanh nhẹn thu Cửu Huyền Phá Dương đan.
Thấy thế, hai người Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh, cũng không nói thêm gì, yên lặng đem cửu huyền phá dương đan cất đi.
Mọi người thấy một màn như vậy, đồng dạng cũng cười.
Này cười, chính là nụ cười cảm động.
Tuy nói bọn họ tịnh không có được cửu huyền phá dương đan, nhưng hôm nay, bọn họ đã từ trong giảng giả của Sở Hành Vân, đối với kiếm đạo có thêm phần lý giải, nhận thức thêm một tầng cao mới.
Một khóa học, thời gian không lâu, lại giống như ánh sáng chiếu rọi con đường kiếm đạo của bọn họ!
Trọng yếu hơn là trải qua chuyện hôm nay, ánh mắt bọn họ đối diện với Sở Hành Vân không còn bất cứ oán giận, thấm thỏm, hay sợ hãi, mà chỉ có kính ngưỡng cùng bội phục.
3000 môn đồ, cạm chịu xỉ nhục từ những đệ tử ngoại môn khác, chính là vì để tinh tiến kiếm đạo, đề thăng tu vi của mình.
Hôm nay, nguyện vọng của bọn họ đã được thực hiện.
Hành động của Sở Hành Vân hôm nay đã làm bọn họ cảm động, càng khẳng định với bọn họ, Sở Hành Vân đối với ngoại môn cũng đặt một phần tâm thần sức lực không nhỏ.
Chỉ bằng ba viên cửu huyền phá dương đan, thì có thể nói rõ hết thảy!
-Hôm nay thời gian không còn sớm, giảng đạo đến đây kết thúc đi.
Sở Hành Vân nhìn về phía trước nói, đoàn người không một tiếng nói chuyện thảo luận, đều yên lặng đứng dậy cúi người thật sâu chào Sở Hành Vâ.
Thấy vậy, Sở Hành Vân vô cùng hài lòng, bốn vị Kiếm Chủ trong mắt cũng tràn ngập vui mừng.
-Bài giảng tiếp theo, ta sẽ thông tri đến từng người như trước, tuy nhiên, trước đó các ngươi cần xử lý sự vụ trong ngoại môn, việc này coi như là tôi luyện, cũng là khảo nghiệm.
Thân thể Sở Hành Vân chậm rãi bay lên hư không, sau đó hóa thành một đạo lưu quang, lập tức rời khỏi nơi này.
Nhìn phương hướng Sở Hành Vân rời đi, một đám môn đồ, lần thứ hai cong lưng, cung kính nói:
-Đệ tử, cung tiễn kiếm chủ!
Âm thanh vang dội chậm rãi truyền ra, bao phủ toàn bộ Kiếm Đỉnh, thậm chí ở bên ngoài cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
Trên khan đài, Thủy Thiên Nguyệt đứng trong đám người cực kỳ tầm thường.
Nàng đồng dạng ngắm nhìn phương hướng ly khai của Sở Hành Vân, trên khuôn mặt ngoại trừ thần sắc cô đơn, chính là không cam lòng, nàng nắm chặt hai tay, cắn răng ngân nha...
Tối nay, Vạn Kiếm Các, tái khởi rung động!
Liên quan đến việc giảng đạo hôm nay, một đám môn đồ tán thưởng trầm trồ, truyền khắp Vạn Kiếm Các.
Trong khoảng thời gian ngắn, bầu không khí vạn kiếm các, trở nên càng cổ quái.
Những kẻ chờ chê cười Sở Hành Vân cảm giác khuôn mặt nóng rực, cũng không giám nói nhiều nửa câu.
Những người không trở thành môn đồ, ngực đều khó chịu, không có tư vị gì.
Mười mấy ngày trước, một cái cơ hội tốt ở trước mắt của bọn họ, bọn họ lại không quý trọng, hiện tại, cơ hội này đã không còn,hiện tại bọn họ cảm thấy vô cùng hối hận, vô cùng bức bối khó chịu.
Về phần những người đã trở thành môn đồ, sau đó lại không đủ kiên định mà buông tha, ngực càng khó chịu gấp nhiều lần.
Thậm chí có một số người, quỳ ở Kiếm Đỉnh của Sở Hành Vân, muốn dùng cái này bù đắp sai lầm lúc trước, đổi lấy một vị trí trong danh ngạch môn đồ.
Nhưng kết quả, bọn họ quỳ ba ngày ba đêm, Sở Hành Vân vẫn là không để ý đến, cả một tòa Kiếm Đỉnh không có chút động tĩnh nào, khiến bọn họ không giám nhìn thẳng.
Đương nhiên, đây đều là nói sau.
Màn đêm buông xuống, trong đêm tối Kiếm Đỉnh vô cùng yên tĩnh.
Sở Hành Vân ngồi xếp bằng ở bên trong đình viện, hai mắt khép kín, hơi thở đều đều, nhưng không có tiến nhập trạng thái tu luyện, mà là đang hồi tưởng.
Gần đây, mọi sự phát triển, đều nằm trong khống chế của hắn.
Vân TRường Thanh nói không sai, trước Đăng Thiên Kiếm hội, Sở Hành Vân cũng không nghĩ tới việc dựa vào đan dược để đột phá tu vi, tiến vào thiên linh cảnh.
Hắn muốn truy cầu tâm tình viên mãn, hết thảy gông cùm xiềng xích đều phải dựa vào tự lực bản thân hắn xóa bỏ, tuyệt đối không mượn đến ngoại vật.
Mà sau Đăng Thiên Kiếm hội, Sở Hành Vân cũng quyết định tặng cho Hạ Khuynh Thành một viên Cửu Huyền phá Dương Đan, trợ giúp nàng tiến vào Thiên Linh Cảnh giới.
Dù sao khi hắn tự mình xuất thủ luyện chết, một phần linh tài hoàn chỉnh có thể luyện chế là chín viên cừu huyền phá dương đan, hơn nữa, mỗi một viên đều có thể ngưng tụ ra dương đan, tuyệt không cần lo lắng tính mạng.
Tặng cho Hạ Khuynh Thành một viên cũng không phải là một việc đại sự gì, Sở Hành Vân cũng không quá để ý.
Mười ngày này, Sở Hành Vân làm duy nhất một việc, đó là thiết kế bố cục, mục đích chính là để chỉnh đốn ngoại môn.
Trục xuất hơn bồn ngàn ngoại môn đệ tử, ngoại trừ thanh trừ người rảnh rỗi, bất kỳ hạng người nào đục rỗng ngoại môn , hắn tuyệt đối sẽ không nương tay, trực tiếp khai trừ không nể tình.
Công khai tuyển nhận môn đồ, lại không để cho quyền tài, danh lợi, còn để thả tự do mười ngày, những người này gặp áp lực chế giễu chính là để sàng lọc chọn ra những đệ tử ngoại môn làm hết phận sự, đồng thời cũng có thể hắn chấp chưởng ngoại môn vận hành hiệu quả hơn.
Dù sao, chỉ có trong nước đục, mới có thể đãi cát tìm vàng.
Nếu không có lòng trung thành, kiên định, cho dù thiên phú có cao đến đâu, tu vi cường đại thế nào, Sở Hành Vân cũng không đặt vào mắt.
trong vòng 10 ngày, hắn mặc dù đóng cửa không ra, lại dựa vào cơ sở ngầm, thời thời khắc khắc nhìn chằm chằm ngoại môn.
Nội tình trong ba ngàn môn đồ, Sở Hành Vân đã điều tra rõ, mà thiên phú kiếm đạo của bọn họ Sở Hành Vân cũng xác nhận nhiều thêm vài lần, ngay cả một tia dấu vết cũng không bỏ qua.
Lục Lăng, đến từ kim thạch quốc, tu vi đã đạt địa linh cửu trọng thiên, ở ngoại môn, nổi danh là kiếm si, hắn am hiểu kiếm ý, cũng không phải là quang kiếm ý, mà là kim kiếm ý, phẩm cấp cao, đứng hàng bát cấp.
Cổ Huyền Thanh, đến từ Thiên Phong hoàng triều, tu vi đã đạt địa linh cửu trọng thiên, tính tình ôn hòa, không thích tranh đấu, hắn am hiểu kiếm ý, là mộc kiếm ý, đồng dạng đứng hàng bát cấp.
Phải biết rằng, người có kiếm ý ngũ cấp là có thể trở thành là đệ tử của kiếm chủ, chính mình thất cấp kiếm ý người, có thể trở thành là các chủ đồ, bát cấp kiếm ý người, ở toàn bộ vạn kiếm các, đều là lông phượng và sừng lân tồn tại.
Sở dĩ, Sở Hành Vân chọn trúng hai người bọn họ!
Lần này giảng bài, kì thực ẩn chứa hai đại khảo nghiệm.
Khảo nghiệm đầu tiên, Sở Hành Vân thuật kiếm đạo, là kinh nghiệm tâm huyết của hắn, lấy thiên phú Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh, tinh tế lĩnh ngộ, có thể tìm ra điểm mấu chốt, từ đó tiến vào cảnh giới nhân kiếm hợp nhất.
Khảo nghiệm thứ hai, chính là một kiếm khiến tất cả mọi người sinh lòng nghi ngờ kia.
Kỳ thực, một kiếm kia nhìn qua bình thường, kì thực lại ẩn chứa hết thảy cảm ngộ của Sở Hành Vân đối với kim kiếm ý.
Kiếm này vừa ra, Lục Lăng am hiểu kim kiếm ý, nhất định sẽ tâm thần cộng minh, lập tức có thể hiểu ra.
Mà Cổ Huyền Thanh am hiểu mộc kiếm ý, đối với kim kiếm ý, nếu không dốt đặc cán mai, thì chính là tồn tại mâu thuẫn.
Kim, tứ tượng chi duệ, đại biểu cho giết chóc, sắc bén.
Mộc, tứ tượng chi sinh, đại biểu cho sinh mệnh, ôn hòa.
Hai người này, vốn là khắc chế lẫn nhau.
Cũng bởi vì điểm này, Lục Lăng trả lời là tám phần mười, mà Cổ Huyền Thanh trả lời, chính là một thành cũng không có.
Hai người trả lời, cũng không có khuyếch đại, càng không có giấu diếm, cùng suy nghĩ của Sở Hành Vân đồng dạng, từ điểm này liền nói rõ, Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh là người đáng tin cậy, có thể thu làm đệ tử thân truyền, dốc túi truyền cho.
Tặng ra hai viên Cửu Huyền Phá Dương Đan, hắn đã phải trải qua suy nghĩ cặn kẽ.
Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh, đều là địa linh cửu trọng cảnh, chỉ cần dùng một viên cửu huyền phá dương đan, là có thể dễ dàng tiến vào thiên linh cảnh giới, đem thiên phú, tiến thêm một bước thi triển ra.
Tuy nhiên, ngoại trừ Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh, trong 3000 môn đồ đệ tử, cũng không thiếu người thiên phú kiệt xuất, thậm chí thiên phú của bọn họ, cũng không ở dưới hai người.
Nhưng mà, Sở Hành Vân lại không thể một lần nhận hết.
Hắn không chỉ tạo ra nhiều khảo nghiệm để kích thích ra hết tiềm năng của những người đó, mà còn lo lắng đến tần suất sử dụng Cửu Huyền Phá Dương Đan.
TRong mắt người bình thường, một phần linh tài hoàn chỉnh chỉ có thể luyện chế r aba viên cửu huyền phá dương đan, nhưng Sở Hành Vân lại có thể luyện chế ra chín viên.
Nếu như hắn lấy ra viên cửu huyền phá dương đan thứ tư, không chỉ khiến cả tòa vạn kiếm các triệt để rung động, thậm chí ngay cả bản thân Phạm Vô Kiếp cũng sẽ đích thân đến, ép hỏi Sở Hành Vân việc này.
Đến lúc đó, Sở Hành Vân sẽ gặp phải nhiều phiền phức, thậm chí rơi vào giữa khốn cảnh.
Cho nên hắn đã làm ra quyết định, trước tiên nhận Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh, sau đó một lần nữa rà soát lại ngoại môn, nhất định phải thần không biết quỷ không hay, đem hết thảy thiên tài ở ngoại môn nhét dưới trướng.
Ông!
Trong lúc Sở Hành Vân suy tư, đột nhiên một đạo khí tức kinh khủng từ trong hư không phủ xuống, đen cả một tòa đình viện thậm chí là cả ngọn núi bao phủ.
Hắn đột nhiên mở hai mắt ra, còn chưa có động tác, liền nghe được thanh âm của Vân Trường Thanh từ trong đại điện cao giọng truyền ra, cung kính nói: