Đan dược rất nhẹ, nhưng rơi vào trong tay của Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh, lại nặng tựa thái sơn, ánh mắt hai người, càng đọng lại trên người Sở Hành Vân, có vẻ như cảm giác ảo mộng.
Đăng thiên kiếm hội, mỗi năm một lần, vô số thiên tài đem hết toàn lực, vì một khỏa cửu dương phá huyền đan này.
Lúc này, đan dược quý trọng như vậy, bị Sở Hành Vân tùy ý cho đi, đừng nói Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thăng, ngay cả bốn gã kiếm chủ, cũng có chút bất ngờ.
Lễ vật quý trọng như vậy, bọn họ không cách nào lấy ra!
-Tu vi các ngươi, đã đạt đến địa linh cửu trọng, vừa đúng có thể dùng cửu huyền phá dương đan, đan dược này, rất thích hợp với các ngươi.
Khi vừa lấy lại tinh thần, Hạ Khuynh Thành liền khuyên.
Nàng đứng dậy, mặc dù trên mặt cười hiện lên má núm đồng tiền, nhưng trong sâu đôi mắt, cũng hiện lên vẻ hâm mộ.
Hưu! Đúng lúc này, ở chính giữa Sở Hành Vân lại toát ra một đạo kim quang.
Một đạo kim quang này, xẹt qua hư không, cuối cùng rơi xuống trong tay Hạ Khuynh Thành.
Đợi kim quang tiêu tán, một vật hiện ra, đồng dạng cũng chính là khỏa đan dược đỏ đậm, cửu huyền phá dương đan.
-Này…
Hạ Khuynh Thành ngây ngẩn cả người, nàng nâng đan dược mềm nhẹ lên, tràn đầy cảm giác ngạc nhiên nhìn Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân cười nhạt như trước, trêu nghẹo nói:
-Ta nói rồi, muốn đưa ngươi một phần lễ không tưởng, tuy nói lễ vật này tới hơi chậm nhưng cũng là kinh hỉ đi?
Nghe được những lời này, hài trong mắt của Hạ Khuynh Thành, có vài phần trong suốt.
Sau đăng thiên kiếm hội, Sở Hành Vân từng nói qua, muốn đưa nàng một phần lễ không tưởng.
Khi đó Hạ Khuynh Thành cũng không thèm để ý, trong lòng, càng không nhớ việc này.
Trăm triệu lần không nghĩ tới, đại lễ Sở Hành Vân nói, lại là một khỏa cửu huyền phá dương đan trân quý.
-Từ từ!
Lúc này Hạ Khuynh Thành đột nhiên nghĩ đến cái gì, nàng chạy lên phía đạo đài, đem cửu huyền phá dương đan tặng trở lại, lắc đầu nói:
-Mai cửu huyền pha dương đan này, ta không thể nhận!
-Một phần linh tài, chỉ có thể luyện chế ra ba khỏa cửu huyền phá dương đan, một khỏa này đã là cuối cùng, ta như thế nào cũng không thể nhận lấy được.
Một lời giật mình tình giấc người trong mộng! ( vẫn câu nói này @@)
Lúc này, đoàn người đều nghĩ tới điểm ấy.
Một phần linh tài hoàn chỉnh, chỉ có thể luyện chế ra ba mai cửu huyền phá dương đan, Sở Hành Vân tặng cho Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh, sau đó lại tặng cho Hạ Khuynh Thành, đã tặng hết 3 khỏa.
Kể từ đó, hắn không có cửu huyền phá dương đan cho chính mình dùng!
-Hạ cô nương nói có lý, cửu huyền phá dương đan, là tặng cho người dành giải nhất đăng thiên kiếm hội, rất quý trọng, thân làm đệ tử, có thể được sư tôn dạy bảo, đã là truyện may mắn, viên đan dược này, ta không thể nhận lấy.
Cổ Huyền Thanh cũng lên tiếng, duỗi tay một cái, đem cửu huyền phá dương đan trở lại.
-Ta cũng vậy, mong sư tôn thứ lỗi.
Ngôn ngữ lục lăng đơn giản, cũng đem cửu huyền phá dương đan trở về.
Tình cảnh này, nhất thời làm mọi người dở khóc dở cười.
Cửu huyền phá dương đan, là đan dược cấp năm, càng bởi vì vạn kiếm các quản chế, trở nên trân quý không gì sánh bằng, hiếm thấy.
Bất luận kẻ nào có một khỏa cũng đều coi là trân bảo, cẩn thận cất giấu.
Nhưng bây giờ, vật trân quý như vậy, lại bị đẩy tới lui, không ai muốn nhận, cảnh như vậy quá chấn động, quả thực làm cho người ta không thể tin là sự thực.
-Lạc Vân, ánh mắt của hắn thật là độc!
Vân Trường Thanh vuốt râu, nói, làm ba người Đường Vân Hoan gật đầu liên tục, trên mặt lô ra dáng cười thoải mái.
Vân Trường Thanh nói, tự nhiên là Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh.
Tạm thời bất luận thiên phú hai người ra sao, chỉ nhìn một màn trước mắt này, có thể thấy tâm tính hai người rất là thuần lương, hiểu được tôn sư trọng đạo.
-Hảo ý các ngươi, ta xin lĩnh.
Lời nói Sở Hành Vân truyền ra, đồng thời ba khỏa cửu huyền phá dương đan huyền phù trước mặt hắn lần thứ hai lay động đưa về trong tay ba người.
Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh cau mày, vừa muốn nói, lại nghe được Sở Hành Vân hỏi:
-Thiên phú hai người các ngươi không kém, đã bước vào địa linh cửu trọng bao nhiêu lâu rồi?
Tuy không biết vì sao Sở Hành Vân đặt câu hỏi này, hai người lập tức trả lời:
-Ba năm trước đây.
Ngưng tụ dương đan, là không phải truyện đùa, không chỉ có tùy thời bỏ mạng, còn phải trải qua thời gian dài tích lũy cùng tu luyện, mới có một chút hy vọng đột phá.
Hai người Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh, thanh danh ở ngoại môn cực cao, nhưng dù vậy, bọn họ cũng không dám tùy tiện bế quan, cần phải chờ thời cơ tốt nhất.
Một lần, đã chờ ba năm.
-Một đường võ đạo, càng đi lên, độ khó càng lớn, các ngươi đợi cơ hội ngưng đan, đợi… nhiều năm, đồng thời còn chưa thành công, nếu như còn đợi chờ như vậy, con đường võ đạo của hai người các ngươi, hầu như một chút cũng không có như ý muốn.
Lời của Sở Hành Vân, làm Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh thở dài một hơi, trên mặt toát ra vẻ bất đắc dĩ.
-Nhưng…
Giọng nói vừa chuyển, Sở Hành Vân tiếp tục nói:
-Tình huống của ta và ngươi bất đồng, thân là kiếm chủ, hưởng quyền lợi to lớn, một khỏa cửu huyền phá dương đan, đối với các ngươi mà nói, có thể rất khó có được, nhưng với ta mà nói, lại không phải việc gì khó.
-mặc dù ta chờ ba năm, thời gian cũng không muộn, nhưng mà hai người các ngươi, còn có thể chờ mấy cái ba năm nữa?
Đạo âm thanh cuối cùng rơi xuoonsg, hô hấp Lục Lăng cùng Cổ huyền Thanh càng trở nên dồn dập, tinh quang trong mắt lóe ra rơi vào trầm tư.
Sở Hành Vân không có quấy rầy hai người này, hắn nghiêng đầu qua chỗ khác, hướng phía Hạ Khuynh Thành nhìn lại.
Trong sát na, thần sắc của hắn không còn nghiêm túc, làm chở nên ôn hòa, cười nhẹ nói:
-Hai người chúng ta cùng nhau đồng hành, trợ giúp lẫn nhau, nâng đỡ lẫn nhau, chỉ là một viên thuộc, cũng không cần quan tâm quá đi?
Dừng trước khuôn mặt Sở Hành Vân, trong lòng Hạ Khuynh Thành có một dòng nước ấm chạy xẹt qua, khắp toàn thân ấm lên, để cho nàng vô pháp cự tuyệt.
Thấy thế, Sở Hành Vân không có lên tiếng, mặt vẫn duy trì vẻ tươi cười.
Nếu không có Hạ Khuynh Thành, kiếm bia sẽ không xuất hiện ở Cổ kiếm thành, mà hắn, tự nhiên cũng không phá vỡ kiếm bia, có được kiếm chủng cổ kiếm truyền kỳ.
Đối với Sở Hành Vân mà nói, kiếm chủng cổ kiếm truyền kỳ, ý nghĩa cực lớn, không chỉ làm hắn chiếm được cực quang kiếm ý cùng tàn quang, còn cho hắn biến bí mật của thiên phú võ linh.
Những thứ này, vô pháp dùng giá trị để cân nhắc.
Về tình về lý mà nói, hắn đều phải hồi báo Hạ Khuynh Thành.
Bất quá, nhân tố này, chỉ là thứ nhất.
ở đời trước, Sở Hành Vân dựa vào công pháp vô danh, trắng trợn thôn phệ võ linh, điên cuồng tàn sát cường giả, đồng thời lấy vô số trân bảo từ trong tay họ, rất nhanh đề thăng tu vi của mình.
Hắn ngủi thời gian vài chục năm, Sở Hành Vân từ người vô danh, trở nên oai phong một coi, thành võ hoàng cường giả, người nghe tin đều sợ mất mật, không dám không nghe theo.
Nhưng sau khi trở thành võ hoàng, tu vi của hắn lại vô pháp tịnh tiến nửa phần, càng khó bước ra một bước, trở thành cường giả đế cảnh trong truyền thuyết.
Nghi hoặc này, hẵn vẫn không hiểu.
Thẳng đến sau khi cùng Lận Thiên Trùng giao lưu, hắn mới tỉnh ngộ ra.
Lận Thiên Trùng, sống ở Lưu Vân hoàng triều, không môn phái, không dòng dõi, đường hắn tu luyện, tràn đầy gai góc, mặc dù từng dùng qua đan dược, nhưng chỉ cần là gồng cùm xiềng xích cảnh giới, dù có khó khăn đi nữa đều dựa vào thực lực của mình, mạnh mẽ phá quan.
Cử động như vậy, khiến cho hắn hiện đầy ám thương, nhưng cuối cùng vẫn là thành tựu võ hoàng, đồng thời thắng được vô sô cường giả tôn kính, ngưỡng mộ.
Một đại nghị lực này, chính là tâm tình viên mãn.
Đời trước, Sở Hành Vân đã bỏ lỡ một lần, giờ khắc này, hắn tuyệt không bỏ qua nữa!
Giữa lúc suy tư, người của hắn, hiện lên ý kiên quyết, chậm rãi tràn ngập ra.
Bao phủ cả trái tim đám người ở đây.
Trong đầu bọn họ, không ngừng vang lên câu nói Sở Hành Vân, trong lòng dâng lên kinh ngưỡng bội phục.